Mỗi ngày chúng ta có 60 giây - Chương 36: Bế Tắc Của Logic, Khởi Đầu Của Chấp Nhận
Đêm buông xuống, mang theo cái lạnh ẩm ướt của cơn mưa rả rích ngoài cửa sổ căn hộ của Lâm Dịch. Từng hạt nước thi nhau gõ lách tách lên tấm kính, tạo thành một bản giao hưởng buồn bã, như tiếng lòng anh đang vỡ vụn. Bên trong căn phòng, ánh sáng trắng lạnh từ chiếc đèn bàn hắt xuống, phơi bày một khung cảnh hỗn độn chưa từng có trong cuộc đời vốn ngăn nắp của Lâm Dịch. Xung quanh anh, bàn làm việc ngập trong giấy tờ, những cuốn sách khoa học dày cộp mở tung trang, những tờ ghi chú chi chít công thức, biểu đồ, và những dòng chữ nguệch ngoạc mà chính anh cũng không còn muốn nhìn. Màn hình máy tính vẫn sáng, hiển thị một ma trận dữ liệu phức tạp, nhưng giờ đây, tất cả đều trở nên vô nghĩa.
Lâm Dịch ngồi đó, trên chiếc ghế xoay quen thuộc, lưng còng xuống, đôi mắt thâm quầng và đỏ hoe vì thiếu ngủ. Bộ đồ công sở chỉnh tề từ sáng vẫn còn trên người anh, nhăn nhúm và xộc xệch, phản ánh sự tan vỡ trong tâm trí. Anh đưa tay vò mạnh mái tóc đã rối bời, những ngón tay run rẩy chạm vào thái dương đang giật thon thót. Cảm giác bất lực và hoài nghi bủa vây anh như một màn sương lạnh lẽo, thấm sâu vào từng thớ thịt, từng tế bào.
"Không thể nào… không thể nào lại như vậy." Anh lẩm bẩm, giọng khàn đặc, chỉ đủ nghe trong sự tĩnh mịch của căn phòng. Lý trí của anh, niềm tự hào của một kỹ sư phần mềm luôn tin vào logic, vào dữ liệu, vào những gì có thể đo lường và chứng minh, giờ đây đã bị đập tan thành từng mảnh. Anh đã dành cả đêm để lục lọi, để phân tích, để cố gắng tìm ra một lời giải thích khoa học cho hiện tượng kỳ lạ xảy ra trong 60 giây. Anh đã thử mọi giả thuyết, từ vi dao động của trường điện từ, sự nhiễu loạn của sóng hấp dẫn, đến những biến thể nhỏ nhất trong cấu trúc vật chất ở cấp độ lượng tử. Anh đã vẽ ra vô số sơ đồ, tính toán hàng trăm công thức phức tạp, thậm chí còn tìm kiếm các báo cáo nghiên cứu về những hiện tượng siêu nhiên hay chưa được giải thích.
Nhưng tất cả đều dẫn đến một kết quả duy nhất: ngõ cụt. Mọi định luật vật lý mà anh từng học, mọi nguyên tắc khoa học mà anh từng tin tưởng, đều sụp đổ hoàn toàn trước cái lắc nhẹ của sợi chỉ đỏ, cái chao đảo vô lý của chiếc lá khô, và đỉnh điểm là sự tương tác không thể lý giải mà An Nhiên dường như có với thế giới ngưng đọng đó. "Nó không tuân theo bất kỳ quy luật nào… không có một cơ sở logic nào để giải thích." Anh day dứt. "Vậy thì… tất cả những gì mình biết, những gì mình tin… đều là sai lầm sao?"
Nỗi hoài nghi gặm nhấm anh không chỉ về hiện tượng 60 giây, mà còn về chính bản thân anh, về khả năng nhận thức và giải quyết vấn đề của anh. Anh luôn tự hào mình là người có thể kiểm soát mọi thứ, có thể tìm ra lời giải cho mọi bài toán, nhưng giờ đây, anh đứng trước một bức tường vô hình, một bí ẩn không thể xuyên thủng bằng trí tuệ. Cảm giác vô vọng dâng lên, nặng trĩu như đá tảng. Anh ngả người ra sau ghế, nhìn trần nhà trắng toát, nơi những bóng tối đổ dài từ đồ đạc bừa bộn như những con quỷ đang chế giễu sự thất bại của anh.
Mùi cà phê nguội ngắt còn vương trong không khí, cùng với mùi giấy và mực in. Anh đã uống không biết bao nhiêu ly trong đêm, nhưng caffeine dường như không còn tác dụng. Đầu óc anh quay cuồng với những hình ảnh rời rạc: chiếc thang máy cũ kỹ, ánh mắt lo lắng của An Nhiên, sợi chỉ đỏ rung động, và cái khoảnh khắc chiếc lá khô chao đảo như có bàn tay vô hình tác động. Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những hình ảnh đó, nhưng chúng cứ lặp đi lặp lại như một cuốn phim ám ảnh.
Anh nhớ lại ánh mắt của An Nhiên khi cô nhìn anh trong thang máy ngày hôm qua. Không phải ánh mắt tò mò hay muốn phân tích, mà là ánh mắt lo lắng, thấu hiểu, và có cả một chút… chấp nhận. Cô ấy chấp nhận những điều phi lý đó một cách dễ dàng. Cô ấy cười, cô ấy nói về những điều bình dị, như thể hiện tượng 60 giây chỉ là một phần tự nhiên của cuộc sống, không cần phải mổ xẻ, không cần phải giải thích. "Có những điều không cần lý do," An Nhiên đã từng nói. Câu nói đó, từng bị Lâm Dịch gạt bỏ là sự ngây thơ, giờ đây lại vang vọng trong tâm trí anh, mang một ý nghĩa hoàn toàn khác.
Anh mở mắt, nhìn lên chiếc đồng hồ treo tường. Đã gần 4 giờ sáng. Ngoài trời, mưa vẫn rơi không ngớt. Anh thấy mình thật nhỏ bé, thật yếu đuối trước một điều mà anh không thể kiểm soát, không thể lý giải. Đây là lần đầu tiên trong đời, anh cảm thấy mình hoàn toàn thất bại. Cả đêm, anh đã cố gắng tìm kiếm logic, tìm kiếm câu trả lời trong những cuốn sách, trong những công thức, nhưng có lẽ, lời giải không nằm ở đó. Có lẽ, nó nằm ở một nơi khác, một nơi mà lý trí không thể chạm tới.
Cơn mệt mỏi vật lý và tinh thần đạt đến đỉnh điểm. Lâm Dịch gục mặt xuống bàn, giữa những chồng giấy tờ, giữa những lý thuyết khoa học tan vỡ. Anh không khóc, nhưng cảm giác trống rỗng và đau đớn trong lòng còn tệ hơn cả nước mắt. Anh đã từng là một người đàn ông kiểm soát mọi thứ, một người có lập trường vững chắc, nhưng giờ đây, anh như một con thuyền mất lái giữa đại dương mênh mông của sự phi lý. Chỉ có một điều duy nhất còn sót lại trong tâm trí anh, một tia sáng yếu ớt giữa bóng tối của sự tuyệt vọng: ánh mắt của An Nhiên, và cái cách cô chấp nhận mọi thứ. Anh không biết điều đó có ý nghĩa gì, nhưng anh biết, nó là tất cả những gì anh còn có thể bám víu vào lúc này.
Sáng hôm sau, bầu trời vẫn âm u, xám xịt như tấm lòng Lâm Dịch. Anh đến văn phòng với vẻ mặt bơ phờ, đôi mắt thâm quầng hằn rõ sự mất ngủ. Bộ quần áo công sở hôm nay cũng không còn giữ được vẻ tinh tươm vốn có, chiếc áo sơ mi trắng hơi nhăn ở vạt áo, cà vạt thắt lỏng lẻo hơn bình thường. Anh bước đi chậm chạp, từng bước chân như nặng trĩu, khác hẳn với dáng vẻ nhanh nhẹn, dứt khoát thường ngày. Mùi cà phê thơm lừng từ máy pha cà phê trong văn phòng cũng không thể đánh thức anh khỏi trạng thái mơ màng, uể oải.
Vào đến khu làm việc, anh chỉ lặng lẽ đi thẳng đến bàn của mình, không chào hỏi ai như mọi khi. Anh gục mặt xuống bàn một lát, rồi ngẩng lên, bật máy tính. Ánh sáng xanh từ màn hình hắt lên khuôn mặt anh, càng làm nổi bật vẻ tiều tụy, mệt mỏi. Anh cố gắng mở các tập tin công việc, cố gắng đọc những dòng code phức tạp, nhưng từng chữ cái, từng con số dường như nhảy múa trước mắt anh, không tài nào kết nối được thành một ý nghĩa trọn vẹn. Đầu óc anh vẫn còn quay cuồng với những hình ảnh của sợi chỉ đỏ, của chiếc lá khô, của ánh mắt An Nhiên.
Trần Tuấn, bạn đồng nghiệp thân thiết, đang ngồi ở bàn bên cạnh, nhanh chóng nhận ra sự bất thường này. Anh Lâm Dịch của mọi ngày, người luôn đến sớm nhất, làm việc tập trung nhất, nay lại có vẻ thất thần, lơ đãng. Trần Tuấn, với dáng người hơi tròn trịa và nụ cười ấm áp, luôn là người biết quan tâm đến mọi người xung quanh. Anh đặt cốc cà phê xuống, nhẹ nhàng quay sang.
"Lâm Dịch, cậu không sao chứ? Trông cậu như người mất hồn vậy," Trần Tuấn nói, giọng điệu chứa đầy sự lo lắng. Anh đeo cặp kính gọng đen, ánh mắt thấu hiểu nhìn Lâm Dịch. "Có chuyện gì vậy? Thức trắng đêm làm dự án à? Cậu có thể chia sẻ với tôi mà."
Lâm Dịch khẽ giật mình, quay sang. Ánh mắt anh không tập trung, phải mất vài giây mới nhận ra Trần Tuấn. "À… Trần Tuấn," anh thều thào, giọng nói khàn đặc. "Không có gì… Chỉ là một vấn đề kỹ thuật khó giải quyết thôi." Anh cố gắng gượng cười, nhưng nụ cười đó méo mó và gượng gạo. Anh không muốn kể cho ai nghe về những gì đã xảy ra, bởi anh biết, sẽ chẳng ai tin anh. Sẽ chẳng ai hiểu được cảm giác của anh khi toàn bộ thế giới quan của mình sụp đổ.
"Vấn đề kỹ thuật?" Trần Tuấn nhướn mày, "Vấn đề gì mà khiến thiên tài Lâm Dịch của chúng ta ra nông nỗi này? Trông cậu xanh xao quá. Hay lại là mấy cái thuật toán khó nhằn mà cậu hay tự làm khó mình?" Trần Tuấn cố gắng pha trò, muốn làm dịu đi không khí căng thẳng. "Cậu nên nghỉ ngơi đi. Cố quá lại thành quá cố đấy."
"Không sao đâu," Lâm Dịch lặp lại, cố gắng quay mặt về phía màn hình máy tính, ra hiệu rằng anh không muốn nói thêm. Anh biết Trần Tuấn chỉ muốn tốt cho anh, nhưng anh không thể. Anh không thể giải thích về một hiện tượng mà chính anh còn không thể tin nổi. Anh không thể nói về việc thế giới của anh đã đảo lộn như thế nào chỉ trong vòng 60 giây.
Từ phía sau, Đức Anh, cậu thực tập sinh trẻ tuổi, thư sinh, đeo kính cận, đang mang theo một cuốn sổ tay nhỏ, tiến lại gần. Cậu thường quan sát Lâm Dịch với vẻ ngưỡng mộ và tò mò. Đức Anh đã nhận thấy sự thay đổi lớn ở sếp mình trong vài ngày qua, đặc biệt là sau những lần sếp Lâm Dịch đi thang máy.
"Sếp Lâm Dịch, anh có vẻ... đang nghĩ gì đó rất sâu xa ạ?" Đức Anh hỏi khẽ, giọng nói tự nhiên, có chút rụt rè. "Em thấy anh cứ ngồi thẫn thờ từ nãy giờ. Có phải là vấn đề gì lớn lắm không ạ? Có cần em giúp gì không?"
Lâm Dịch chỉ lắc đầu nhẹ, không nói gì. Anh đưa tay lên xoa thái dương, cảm thấy một cơn đau đầu âm ỉ đang hành hạ. Anh đứng dậy, bước đi lảo đảo về phía máy pha cà phê, nhưng tâm trí anh vẫn còn mờ mịt. Anh với lấy cốc, định pha thêm một ly cà phê nữa, nhưng tay anh lại run rẩy, làm đổ nước ra ngoài. Tiếng cốc va vào khay, kêu lạch cạch. Anh nhìn chằm chằm vào vệt nước cà phê loang lổ trên mặt bàn, cảm thấy như chính cuộc đời mình cũng đang loang lổ và mất kiểm soát như vậy. Anh không về phòng làm việc, không quay lại với những con số và biểu đồ. Anh chỉ đứng đó, nhìn dòng người vội vã đi lại, nhìn ra cửa sổ nơi bầu trời vẫn còn xám xịt. Cả buổi chiều, anh cứ như vậy, tồn tại một cách vật vờ, chờ đợi khoảnh khắc 18:30 đến, không phải để tìm kiếm lời giải, mà để đối mặt với một sự thật mà anh đã không còn khả năng phủ nhận.
Thời gian trôi đi thật chậm chạp, từng giây, từng phút đều như kéo dài vô tận trong sự chờ đợi nặng nề của Lâm Dịch. Khi kim đồng hồ chỉ gần 18:30, anh đứng dậy, không mang theo bất kỳ dụng cụ thí nghiệm nào, không có chiếc đồng hồ bấm giờ, cũng không có cuốn sổ ghi chép. Anh chỉ đơn thuần bước đi, cơ thể nặng nề, tâm trí trống rỗng nhưng lại đầy ắp những câu hỏi không lời đáp. Cả ngày hôm nay, anh đã không thể tập trung vào bất cứ điều gì, mọi suy nghĩ đều xoay quanh cái khoảnh khắc 60 giây, và người phụ nữ đã trở thành một phần không thể tách rời của nó.
Bước vào thang máy, Lâm Dịch thấy An Nhiên đã đứng đó. Cô ấy mặc một chiếc váy màu xanh nhạt, mái tóc dài buông xõa tự nhiên, vẻ dịu dàng và thanh thoát như mọi khi. Mùi nước hoa thoang thoảng của cô ấy, nhẹ nhàng và tinh tế, xoa dịu một chút sự căng thẳng trong Lâm Dịch. Anh không nhìn đồng hồ đeo tay, không quan sát các nút bấm hay bất cứ chi tiết nào khác của chiếc thang máy đã trở nên quá đỗi quen thuộc. Anh chỉ đứng im lặng, nhìn thẳng vào An Nhiên, ánh mắt anh đầy vẻ bế tắc, hoài nghi và cả một chút… cầu xin. Đó không còn là ánh mắt của một nhà khoa học đang phân tích, mà là ánh mắt của một người đàn ông lạc lối, đang tìm kiếm một điểm tựa.
An Nhiên nhìn thấy sự suy sụp trong đôi mắt anh, sự mệt mỏi hằn sâu trên khuôn mặt góc cạnh. Nụ cười lạc quan thường trực trên môi cô hôm nay không còn rạng rỡ như mọi khi, mà thay vào đó là một nét lo lắng, thấu hiểu. Cô không hỏi han anh về những gì anh đã làm, không nhắc đến những thí nghiệm hay những phát hiện phi lý. Cô biết, anh đang phải trải qua một cuộc khủng hoảng nội tâm sâu sắc, một sự tan vỡ của niềm tin. Và đôi khi, điều cần nhất không phải là câu trả lời, mà là sự chấp nhận và sẻ chia.
Tiếng "kít" quen thuộc vang lên, báo hiệu thời gian đã ngưng đọng. Thế giới bên ngoài hóa đá, mọi âm thanh đều im bặt, chỉ còn lại sự tĩnh lặng tuyệt đối trong không gian nhỏ bé của chiếc thang máy. Không khí trong khoảnh khắc này dường như trở nên đặc quánh, nặng nề hơn bao giờ hết đối với Lâm Dịch. Anh cảm thấy như mình đang đứng giữa một khoảng không vô định, nơi mọi quy tắc đều không còn ý nghĩa.
An Nhiên khẽ hít một hơi thật sâu, rồi bắt đầu nói, giọng nhỏ nhẹ, ấm áp, như một dòng suối mát lành chảy qua tâm hồn khô cằn của Lâm Dịch. Cô không nhìn vào mắt anh, mà ánh mắt cô lướt qua khung cửa kính của thang máy, nhìn ra thế giới bên ngoài đang đứng yên.
"Hôm nay em thấy một bông hoa dại nhỏ xíu, nó mọc ngay giữa khe nứt của vỉa hè," cô bắt đầu, câu chuyện của cô không có đầu cuối, không có mục đích rõ ràng, chỉ là một dòng chảy của cảm xúc. "Nó bé tí thôi, màu trắng, nhưng lại vươn lên mạnh mẽ ghê anh nhỉ? Ở một nơi tưởng chừng như không có sự sống nào tồn tại được. Nó không cần biết vì sao nó lại ở đó, chỉ biết vươn lên thôi. Chỉ biết sống."
Lâm Dịch vẫn đứng đó, bất động, nhưng những lời nói của An Nhiên đã chạm đến anh, một cách nhẹ nhàng nhưng sâu sắc. Anh không hiểu hết ý nghĩa của câu chuyện, nhưng anh cảm nhận được sự bình yên, sự chấp nhận ẩn chứa trong từng lời của cô. Trong suốt bao lâu nay, anh luôn tìm kiếm "vì sao", luôn muốn "biết", luôn muốn "giải thích". Nhưng bông hoa dại đó, nó chỉ "vươn lên", chỉ "sống", không cần bất kỳ lý do nào. Đó là một sự đối lập hoàn toàn với cách anh vẫn luôn tồn tại. Anh nhìn An Nhiên, ánh mắt anh vẫn đầy sự bối rối, gần như cầu xin một lời giải đáp, một sự dẫn lối. Anh muốn nói điều gì đó, muốn hỏi cô: "Làm sao cô có thể làm được điều đó? Làm sao cô có thể chấp nhận tất cả những điều phi lý này một cách dễ dàng đến vậy?" Nhưng cổ họng anh khô khốc, và tất cả những gì anh có thể làm là khẽ lắc đầu, như thể nói "Anh không hiểu được điều đó, anh không thể làm được như vậy."
An Nhiên quay lại nhìn anh, đôi mắt cô lấp lánh sự thấu hiểu. Cô mỉm cười, một nụ cười dịu dàng và đầy an ủi, như một tia nắng ấm áp xua đi màn sương lạnh giá trong tâm hồn anh. Cô đưa tay ra, như muốn chạm vào cánh tay anh, nhưng rồi lại thôi, khẽ rút về, chỉ đặt nhẹ lên chiếc túi xách đang cầm trên tay. Cô biết, anh cần không gian, nhưng anh cũng cần một lời động viên.
"Có những điều mình không cần phải hiểu hết đâu anh," cô nói, giọng cô vẫn nhỏ nhẹ, nhưng vang vọng rõ ràng trong sự tĩnh lặng của 60 giây. "Chỉ cần cảm nhận thôi là đủ rồi."
Câu nói đó, cùng với nụ cười dịu dàng của cô, như một làn gió mát lành thổi qua tâm trí anh. "Chỉ cần cảm nhận thôi là đủ rồi." Anh đã dành cả đời để phân tích, để lý giải, để kiểm soát. Nhưng giờ đây, anh đứng trước một hiện tượng không thể lý giải, không thể kiểm soát. Và lời của An Nhiên, nó mở ra một con đường khác, một con đường mà anh chưa từng dám nghĩ tới. Có lẽ, cô ấy đã đúng. Có lẽ, sự chấp nhận vô điều kiện của cô ấy, cái cách cô ấy tin vào những điều không cần lý do, lại chính là chìa khóa mà anh đang thiếu.
Anh đưa tay lên xoa thái dương một lần nữa, sau đó nhẹ nhàng tháo cặp kính gọng kim loại mỏng ra, dùng ngón tay chà nhẹ lên đôi mắt mệt mỏi. Không còn vẻ nghiêm nghị, sắc bén thường ngày, ánh mắt anh giờ đây chỉ còn lại sự trầm tư, pha lẫn một chút hy vọng mong manh. Anh nhìn An Nhiên, không còn là ánh mắt dò xét hay hoài nghi, mà là ánh mắt của một người đang tìm kiếm sự hướng dẫn, sự thấu hiểu. Trong 60 giây ngưng đọng này, giữa một thế giới đã hóa đá, Lâm Dịch cảm thấy mình đang bắt đầu một hành trình mới, một hành trình không còn đi theo lối mòn của lý trí, mà sẽ được dẫn lối bởi những điều không cần lý do, bởi những cảm nhận sâu sắc nhất từ trái tim. Anh không còn đơn độc, vì An Nhiên, với nụ cười dịu dàng và niềm tin kiên định, đã ở đó, sẵn sàng mở ra một thế giới mà anh chưa bao giờ dám mơ đến.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.