Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Mỗi ngày chúng ta có 60 giây - Chương 239: Lời Hỏi Của Phép Màu Cuối Cùng

Đêm buông xuống, nuốt chửng những tia nắng cuối cùng của một ngày dài, nhưng trong căn hộ nhỏ của Lâm Dịch, màn đêm lại càng thêm đặc quánh, nặng nề. Anh ngồi đó, bất động trên chiếc sofa bọc da đã sờn cũ, ánh mắt vô hồn dán vào khung cửa sổ, nơi thành phố bên ngoài lấp lánh những ánh đèn màu vô định. Tiếng còi xe vọng lên từ xa, thỉnh thoảng xé tan màn tĩnh mịch của khu chung cư cũ kỹ, nhưng chẳng thể phá vỡ được bức tường im lặng dày đặc đang bao vây tâm trí anh. Duy chỉ có tiếng tích tắc đều đặn, lạnh lùng của chiếc đồng hồ treo tường cũ kỹ, to đến lạ, như đang đếm ngược từng khoảnh khắc còn lại của một điều gì đó quý giá sắp vĩnh viễn tan biến.

Mùi cà phê nguội tanh vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa lẫn với mùi giấy sách cũ đã phai màu, tạo nên một bầu không khí ảm đạm, cô đơn đến nao lòng. Đầu óc Lâm Dịch quay cuồng, tái hiện không ngừng câu nói của An Nhiên từ chiều nay, những lời nói không trọn vẹn nhưng lại mang sức nặng của cả một vũ trụ: "Anh... anh không muốn... mất em." Và rồi, ánh mắt thấu hiểu, pha lẫn chút hy vọng mong manh của cô, cái gật đầu không rõ nghĩa ấy, đã găm sâu vào tâm hồn anh, không cho anh một phút giây nào yên tĩnh.

Anh lật lại từng ký ức, từng mảnh ghép vụn vặt của những "60 giây" mà họ đã chia sẻ. Từ lần đầu tiên bỡ ngỡ, khi anh còn khép mình trong vỏ bọc của lý trí và sự kiểm soát, cho đến những khoảnh khắc thân thuộc, khi An Nhiên với nụ cười lạc quan, với những câu chuyện không đầu không cuối, đã dần phá vỡ bức tường băng giá trong lòng anh. Anh nhớ cái cách cô nhìn anh, đôi mắt to tròn long lanh ấy như có thể nhìn xuyên thấu mọi phòng tuyến mà anh đã dày công xây dựng. Anh nhớ những lần anh cố gắng phân tích, lý giải hiện tượng "thời gian ngưng lại", trong khi cô chỉ đơn giản đón nhận nó như một món quà, một điều không cần lý do.

Thật nực cười, anh, một kỹ sư phần mềm luôn sống theo lịch trình chính xác, luôn tìm kiếm logic và trật tự, lại bị cuốn hút bởi một cô gái tin vào những điều không cần lý do. Anh đã từng ghét những điều "không kiểm soát được", nhưng chính sự "không kiểm soát được" ấy, chính 60 giây kỳ diệu ấy, lại là cầu nối duy nhất giữa anh và An Nhiên. Và giờ đây, cầu nối ấy sắp biến mất.

Nỗi sợ hãi, một nỗi sợ hãi thực sự, lạnh lẽo hơn bất cứ nỗi sợ nào anh từng biết, bắt đầu gặm nhấm anh. Ban đầu, anh sợ mất đi "phép màu", sợ sự xáo trộn trong cuộc sống đã được sắp đặt. Nhưng từng chút một, nỗi sợ ấy đã dần biến đổi, trở thành một nỗi sợ hãi lớn hơn, sâu sắc hơn: nỗi sợ mất đi An Nhiên. Không phải chỉ là mất đi những 60 giây họ có nhau, mà là mất đi An Nhiên – một người đã thổi luồng gió mới vào thế giới khô khan, đã mang đến cho anh một cảm xúc mà anh chưa từng biết đến, một tình cảm vượt ra ngoài mọi thuật toán và logic.

Lâm Dịch khẽ rùng mình. Anh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, đặt lòng bàn tay lên tấm kính lạnh buốt. Hơi lạnh từ kính thấm vào da thịt, nhưng chẳng thể làm dịu đi ngọn lửa lo âu đang bùng cháy trong lồng ngực anh. Anh đi đi lại lại trong căn hộ chật hẹp, mỗi bước chân đều nặng nề, như mang theo gánh nặng của cả một thế giới. Từng giây, từng phút trôi qua, anh nhìn chằm chằm vào chiếc đồng hồ đeo tay, con số hiển thị như một lời đếm ngược tàn nhẫn. 2 giờ sáng, 3 giờ sáng, rồi 4 giờ. Anh mở máy tính, những dòng code quen thuộc hiện ra trên màn hình, nhưng tâm trí anh không thể nào tập trung. Mỗi ký tự, mỗi dòng lệnh đều trở nên vô nghĩa. Hình ảnh An Nhiên, nụ cười của cô, ánh mắt của cô, và câu hỏi đầy hy vọng của cô, cứ hiện lên, che khuất mọi thuật toán.

Anh tự hỏi, liệu anh có đủ dũng cảm để bước ra khỏi "thế giới 60 giây" an toàn đó, để đối mặt với thực tại đầy bất định, nơi không có phép màu nào che chở? Lý trí gào thét về những rủi ro, về sự mong manh của tình cảm khi không còn giới hạn. Nhưng trái tim, thứ mà anh đã cố gắng chôn vùi bấy lâu, giờ đây lại đập những nhịp đập mãnh liệt, thúc giục anh hành động. Nỗi sợ hãi mất mát, nỗi sợ hãi về một cuộc sống không có An Nhiên, lớn đến mức nó đã đẩy anh đến bờ vực của sự thay đổi. Anh đã nói "anh không muốn mất em", nhưng liệu những lời nói đó có đủ để giữ cô lại, hay anh cần phải làm nhiều hơn thế? Câu hỏi này cứ xoáy sâu trong tâm trí anh, không ngừng hành hạ anh suốt cả một đêm dài không ngủ.

***

Sáng hôm sau, mặt trời vẫn lên, mang theo ánh nắng chói chang tràn vào văn phòng CEO Trần Minh, nơi Lâm Dịch đang ngồi, cố gắng vật lộn với những con số và dòng code trên màn hình máy tính. Văn phòng hiện đại, tối giản với tường kính lớn nhìn ra toàn cảnh thành phố, giờ đây lại trở thành một cái lồng vô hình, giam giữ tâm trí anh. Nội thất sang trọng với gỗ óc chó, kim loại sáng và da cao cấp, tất cả đều toát lên vẻ chuyên nghiệp và kiểm soát, trái ngược hoàn toàn với sự hỗn loạn đang diễn ra bên trong anh.

Tiếng gõ bàn phím nhẹ nhàng của các đồng nghiệp, tiếng điện thoại reo khẽ từ phòng thư ký, tiếng máy in rì rì từ xa, tất cả những âm thanh quen thuộc của một ngày làm việc bận rộn đều trở nên mờ nhạt, xa xăm. Duy chỉ có tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ trên tường, và đặc biệt là chiếc đồng hồ đeo tay trên cổ tay anh, lại vang vọng rõ ràng, như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về thời gian đang cạn dần. Mỗi tiếng tích tắc như một nhát dao cứa vào tâm trí anh, kéo anh ra khỏi dòng suy nghĩ về công việc, đẩy anh vào vực sâu của nỗi lo âu.

Lâm Dịch cố gắng tập trung vào bản báo cáo tài chính phức tạp, nhưng những con số cứ nhảy múa trước mắt anh, biến thành hình ảnh của An Nhiên. Những dòng code anh đang viết, thay vì logic và trật tự, lại trở thành những câu hỏi lặp đi lặp lại trong đầu: "Nếu hết 60 giây này… anh có muốn gặp em ngoài đời không?" Câu hỏi đó, dẫu chưa được An Nhiên thốt ra, nhưng đã trở thành nỗi ám ảnh của anh từ chiều qua. Anh biết, đó là câu hỏi cô sẽ hỏi, và anh cần một câu trả lời. Một câu trả lời rõ ràng, dứt khoát, không phải những lời lắp bắp, đứt quãng như chiều hôm qua.

Trong cuộc họp buổi sáng, anh lơ đãng đến mức Giám đốc Hoàng phải nhắc nhở anh hai lần. Anh, người nổi tiếng với sự tỉ mỉ và tập trung tuyệt đối, giờ đây lại như một cái bóng mờ. Mùi cà phê đen đậm đặc, mùi gỗ mới của bàn làm việc, mùi giấy tờ chất chồng, tất cả đều không thể kéo anh về với thực tại. Anh liên tục kiểm tra đồng hồ, mỗi lần nhìn vào con số đang nhảy múa, lồng ngực anh lại thắt chặt.

Buổi chiều trôi qua một cách chậm chạp đến đáng sợ. Nắng đã dịu bớt, bầu trời chuyển sang tông màu vàng cam của hoàng hôn, nhưng không khí trong văn phòng vẫn căng thẳng như mọi khi. Lâm Dịch nhận được một tin nhắn từ Minh Khang, người bạn thân duy nhất của anh, người luôn nhìn thấu sự lý trí đến cực đoan của anh.

"Này, người anh em lý trí, trái tim cậu có ổn không đấy? Đừng để quá muộn."

Tin nhắn ngắn gọn, nhưng lại đánh trúng vào điểm yếu nhất của Lâm Dịch lúc này. Anh biết Minh Khang đang ám chỉ điều gì. Minh Khang, người luôn nhắc nhở anh về việc sống thật với cảm xúc, đã nhìn thấy sự vật vã của anh. Từ "quá muộn" như một lời nguyền rủa, vang vọng trong đầu anh, dội lại nỗi sợ hãi lớn nhất của anh.

Lâm Dịch nhìn chằm chằm vào tin nhắn, ngón tay anh lướt trên bàn phím điện thoại, do dự. Anh muốn trả lời, muốn tâm sự, muốn bày tỏ tất cả sự hỗn loạn đang diễn ra trong tâm trí mình. Nhưng anh, một người luôn kiệm lời, luôn giữ mọi thứ trong lòng, lại không biết phải bắt đầu từ đâu. Cuối cùng, anh chỉ gõ một tin nhắn cụt lủn, đầy ẩn ý, phản ánh sự bế tắc không lối thoát của mình:

"Không. Và có lẽ, đã quá muộn."

Anh nhấn gửi, rồi vứt điện thoại sang một bên, dựa người vào ghế, nhắm mắt lại. Âm thanh điều hòa vù vù trong phòng, tiếng còi xe từ xa, tiếng chuông đồng hồ điểm 5 giờ chiều… tất cả như đang gộp lại, tạo thành một bản giao hưởng hỗn độn của sự tuyệt vọng. Anh biết, thời điểm quyết định đang đến gần. Chỉ còn chưa đầy hai tiếng nữa, anh sẽ phải đối mặt với An Nhiên, và đối mặt với chính bản thân mình, một lần cuối cùng trong chiếc thang máy cũ kỹ ấy. Nỗi sợ hãi mất kiểm soát vẫn còn đó, nhưng khao khát giữ lấy An Nhiên đã vượt lên trên tất cả, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Anh nhận ra, anh không thể để mọi chuyện kết thúc như thế này.

***

Hoàng hôn đã buông hẳn, nhuộm tím cả một góc trời khi Lâm Dịch đứng đợi ở sảnh tòa nhà văn phòng Thiên Hà. Không khí se lạnh của buổi chiều tà len lỏi qua lớp áo sơ mi, nhưng cơ thể anh lại nóng bừng lên bởi sự căng thẳng và hồi hộp. Tim anh đập thình thịch, mỗi nhịp đập như muốn vỡ tung lồng ngực, vang vọng trong tai anh như tiếng trống trận. Mỗi giây trôi qua đều như một thập kỷ, kéo dài vô tận, mang theo sự đè nén của những lựa chọn chưa được đưa ra. Anh cảm thấy như mình đang đứng trước một cánh cửa định mệnh, mà phía sau nó là một cuộc sống hoàn toàn khác, hoặc là sự mất mát vĩnh viễn.

Khi chiếc đồng hồ đeo tay chỉ đúng 18:29, Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, dồn hết can đảm còn lại, bước vào chiếc thang máy cũ kỹ. Tiếng "kít" quen thuộc khi cửa mở ra, mùi kim loại cũ kỹ và hơi ẩm mốc nhẹ xộc vào mũi, tất cả đều quen thuộc đến đáng sợ. Anh nhấn nút tầng 7, ngón tay anh run rẩy trên bề mặt nút bấm đã bạc màu, như thể đây là lần cuối cùng anh được chạm vào nó. Anh biết, đây có lẽ là lần cuối cùng anh được trải nghiệm cái "phép màu" mà anh từng ghét bỏ, từng cố gắng lý giải, nhưng giờ lại trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc đời anh.

Cánh cửa thang máy khẽ đóng lại, và đúng lúc đó, An Nhiên xuất hiện, bước vào trong. Cô không còn nụ cười lạc quan thường lệ, đôi mắt to tròn long lanh của cô không còn vẻ dịu dàng, thay vào đó là một sự nghiêm túc, pha lẫn nỗi đau đáu và một chút gì đó của sự mong chờ đến tuyệt vọng. Dáng người nhỏ nhắn, thanh thoát của cô vẫn vậy, mái tóc nâu hạt dẻ buông xõa tự nhiên, nhưng cả người cô toát lên một vẻ mong manh, dễ vỡ, như một nhành hoa sắp gãy trước gió.

Hai người đối diện nhau trong không gian chật hẹp của chiếc thang máy cũ kỹ. Không một lời chào hỏi, không một nụ cười xã giao. Chỉ có sự im lặng nặng nề bao trùm, lấp đầy từng ngóc ngách của không gian. Và rồi, đúng khoảnh khắc chiếc thang máy đi qua tầng 7, thế giới bên ngoài bỗng chốc hóa đá. Thời gian ngưng đọng. 60 giây cuối cùng bắt đầu.

Trong khoảnh khắc siêu thực đó, An Nhiên nhìn thẳng vào Lâm Dịch, ánh mắt cô không hề né tránh, mà xuyên thấu vào tận sâu thẳm tâm hồn anh. Nỗi sợ hãi và sự kiên định cùng lúc hiện hữu trong đôi mắt ấy. Giọng nói trong trẻo, nhẹ nhàng của cô khẽ rung lên, nhưng lại mang một sức nặng ghê gớm, vang vọng trong không gian tĩnh lặng, như một lời phán quyết cuối cùng.

"Nếu hết 60 giây này… anh có muốn gặp em ngoài đời không?"

Câu hỏi ấy, nhẹ nhàng như gió thoảng, nhưng lại đánh thẳng vào trung tâm cơn bão cảm xúc trong Lâm Dịch. Toàn bộ cơ thể anh cứng đờ. Anh muốn nói, muốn gào lên rằng anh muốn, anh muốn gặp cô, anh muốn ở bên cô, không chỉ 60 giây, mà là mãi mãi. Anh muốn kể cho cô nghe về đêm mất ngủ của anh, về sự vật lộn của anh với lý trí, về nỗi sợ hãi tột cùng khi nghĩ đến một cuộc sống không có cô. Anh muốn nắm lấy tay cô, muốn ôm cô thật chặt, muốn khẳng định tình yêu của anh, tình yêu mà anh đã cố gắng chối bỏ bấy lâu nay.

Nhưng cổ họng anh như bị một nút thắt vô hình siết chặt. Lời nói nghẹn lại, không thể thốt ra thành tiếng. Lý trí của anh, dù đã bị xé toạc, vẫn còn đó, gào thét về những rủi ro, về sự bất định của tương lai. Nhưng khao khát mãnh liệt muốn giữ An Nhiên, muốn bước ra khỏi vùng an toàn, lại mạnh mẽ hơn tất cả. Anh vật lộn, ánh mắt anh lướt qua toàn bộ không gian chật hẹp của chiếc thang máy, nhìn từng vệt xước trên tường, từng nút bấm bạc màu, như cố gắng tìm kiếm một lối thoát, một lời giải đáp. Rồi ánh mắt anh lại dán chặt vào An Nhiên, vào đôi mắt đang chờ đợi, vào khuôn mặt đang hiện rõ sự mong manh.

Anh cố gắng mở miệng, môi anh mấp máy, nhưng chỉ có những âm thanh vô nghĩa thoát ra. "A... anh... em..." Giọng anh khàn đặc, yếu ớt, không còn chút mạnh mẽ nào của một kỹ sư phần mềm tài năng. Chiếc đồng hồ đeo tay trên cổ tay anh nhấp nháy, con số đếm ngược đang nhảy liên tục: 30, 29, 28… Mỗi giây trôi qua như một lưỡi dao cứa vào hy vọng mong manh của anh.

Anh cảm nhận rõ ràng sự lạnh lẽo của kim loại thang máy dưới lòng bàn tay đang nắm chặt. Nhịp tim anh đập dồn dập, điên cuồng, hòa cùng tiếng tích tắc vô hình của thời gian ngưng đọng. Khứu giác anh cảm nhận rõ mùi kim loại cũ, mùi ẩm mốc nhẹ, giờ đây lại mang một vẻ hoài niệm, đau đáu. Anh thấy ánh sáng mờ ảo trong thang máy, hắt lên khuôn mặt An Nhiên, làm nổi bật vẻ nghiêm nghị và sự mong chờ của cô.

20, 19, 18…

Nỗi tuyệt vọng dâng trào. Anh không thể để mất cô. Anh đã nhận ra giá trị của cô, giá trị của tình yêu họ, vượt trên mọi lý trí, mọi sự kiểm soát. Anh đã sẵn sàng bước ra khỏi cái "thế giới 60 giây" này, sẵn sàng đối mặt với thực tại, chỉ cần có cô bên cạnh. Anh đã sẵn sàng từ bỏ mọi nỗi sợ hãi, mọi rào cản.

10, 9, 8…

Anh hít một hơi thật sâu, dồn hết sức lực. Anh muốn thét lên, muốn nói rõ ràng. "Anh muốn!"

Nhưng đã quá muộn.

'Kít!'

Một tiếng động quen thuộc, khô khốc vang lên. Chiếc thang máy rung nhẹ, rồi tiếp tục di chuyển. Thời gian đã trở lại. Thế giới bên ngoài lại hối hả, vội vã như chưa từng có gì xảy ra.

60 giây kết thúc. Câu trả lời của Lâm Dịch vẫn mắc kẹt trong cổ họng anh. Anh nhìn An Nhiên, đôi mắt cô vẫn dán chặt vào anh, nhưng giờ đây, trong ánh mắt ấy đã có thêm một nỗi buồn sâu thẳm, một sự chấp nhận đau khổ. Cô khẽ lắc đầu, một nụ cười buồn bã thoáng qua trên môi. Không cần lời nói, Lâm Dịch đã hiểu. Anh đã bỏ lỡ cơ hội cuối cùng.

Cánh cửa thang máy mở ra ở tầng 1. An Nhiên bước ra, không nói một lời. Lâm Dịch đứng đó, bất động, nhìn theo bóng lưng nhỏ nhắn của cô dần khuất vào dòng người hối hả. Chiếc thang máy đóng lại, mang theo anh lên những tầng trên, nhưng tâm hồn anh lại chìm sâu vào một vực thẳm trống rỗng. Anh đã có tất cả 60 giây để nói ra, nhưng cuối cùng, anh lại chọn sự im lặng. Và giờ đây, anh đã mất tất cả. Nỗi hối tiếc gặm nhấm anh, đau đớn hơn bất cứ nỗi đau nào anh từng biết. Anh biết, anh phải làm gì đó. Anh không thể để mọi chuyện kết thúc như vậy.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free