Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Mỗi ngày chúng ta có 60 giây - Chương 238: Tiếng Gọi Từ Bức Tường Lý Trí

Tiếng “ting” quen thuộc lại vang lên, lạnh lẽo và dứt khoát, cắt đứt khoảng không gian tĩnh lặng, kỳ diệu của 60 giây. Cánh cửa thang máy từ từ mở ra, trả Lâm Dịch và An Nhiên về với thế giới thực tại, nơi thời gian không ngừng trôi và mọi thứ đều hối hả, ồn ào. Thế giới bên ngoài, vốn đã bị hóa đá trong khoảnh khắc, giờ đây lại sống động trở lại với sự hỗn loạn quen thuộc: tiếng người qua lại vội vã, tiếng điện thoại reo vang, tiếng chuông thang máy khác kêu "ting", tiếng còi xe từ bên ngoài vọng vào – tất cả tạo nên một bản giao hưởng chói tai, đối lập hoàn toàn với sự tĩnh lặng đến đáng sợ trong khoảnh khắc vừa qua. Mùi nước hoa thoang thoảng của những người đi làm về hòa lẫn với mùi cà phê từ quầy lễ tân, tạo nên một bầu không khí bận rộn, vô cảm mà giờ đây Lâm Dịch cảm thấy ngột ngạt đến lạ.

An Nhiên bước ra khỏi thang máy. Cô đi thẳng về phía cửa chính của tòa nhà, không một lời, không một cái quay đầu. Bước chân cô có chút nặng nề, không còn vẻ nhẹ nhàng, bay bổng như mọi khi, nhưng vẫn kiên định, như thể cô đang trút bỏ một gánh nặng vô hình sau lưng. Dáng người nhỏ nhắn, thanh thoát với mái tóc dài màu nâu hạt dẻ thường buông xõa tự nhiên của cô nhanh chóng hòa vào dòng người đông đúc đang vội vã đổ ra khỏi tòa nhà, rồi khuất dần sau cánh cửa kính tự động, biến mất hoàn toàn khỏi tầm mắt Lâm Dịch.

Lâm Dịch đứng chết lặng trong thang máy, ánh mắt vô hồn dõi theo bóng lưng cô cho đến khi cô hoàn toàn biến mất. Một cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng anh, không phải là cái lạnh của không khí, mà là cái lạnh buốt từ sâu thẳm tâm hồn, như thể một phần linh hồn mình vừa rời bỏ. Anh cảm thấy một khoảng trống khổng lồ đang hình thành trong lồng ngực mình, một nỗi đau không thể gọi tên, một sự mất mát không thể bù đắp.

Sự im lặng của cô, sự bất lực của anh, đã tạo nên một vực thẳm ngăn cách hai người. Nỗi sợ hãi mất đi điều "không kiểm soát được" đã trở thành hiện thực khi phép màu 60 giây dường như đã kết thúc. Nhưng nỗi sợ hãi lớn hơn, nỗi sợ mất đi An Nhiên, đã lấn át tất cả, nhấn chìm anh trong sự tuyệt vọng. Anh đã có 60 giây, đã có cơ hội cuối cùng để nói ra, để níu giữ, nhưng anh đã không làm được. Nỗi sợ hãi về những điều "không kiểm soát được" đã chiến thắng khao khát của trái tim anh, và giờ đây, anh phải trả giá cho sự hèn nhát đó.

Anh bước ra khỏi thang máy, đôi chân nặng trĩu, mỗi bước đi đều như kéo lê một gánh nặng vô hình. Sảnh tòa nhà ồn ào, hối hả dường như càng làm nổi bật sự cô đơn tột cùng của anh. Hoàng hôn đang buông xuống bên ngoài, ánh đèn cao ốc bắt đầu rực sáng, vẽ nên những vệt màu cam đỏ trên nền trời xám xịt, nhưng trong mắt Lâm Dịch, tất cả chỉ là một mảng tối, một bức tranh ảm đạm của sự mất mát.

"Mình đã làm gì vậy?" anh thì thầm, giọng nói lạc đi trong tiếng ồn ào xung quanh, khô khốc và đầy hối tiếc. "Tại sao mình không thể nói ra? Cô ấy đã thực sự đi rồi sao?"

Anh đứng đó, bất động giữa dòng người vội vã, như một bức tượng giữa cuộc đời. Cảm giác trống rỗng dâng trào, nhấn chìm anh. Anh đã tự tay đánh mất điều quý giá nhất mình từng có. An Nhiên đã rời đi, mang theo cả những 60 giây phép màu của họ, và để lại anh một mình trong một thế giới mà anh không biết phải đối mặt như thế nào. Nỗi tuyệt vọng và cảm giác mất mát tột cùng đang gặm nhấm từng tế bào trong cơ thể anh, biến thành một nỗi ân hận khôn nguôi. Chiếc đồng hồ đeo tay của Lâm Dịch tiếp tục tích tắc, mỗi giây trôi qua đều mang theo một sức nặng khủng khiếp, không còn là tiếng đếm ngược cho một khoảnh khắc kỳ diệu, mà là tiếng đếm ngược cho một sự khởi đầu đầy đau khổ của anh.

Nhưng rồi, một tia sáng yếu ớt lóe lên trong mớ hỗn độn của tâm trí Lâm Dịch. Một tiếng nói vang vọng trong đầu anh, phá vỡ sự tê liệt: "Mình không thể để mọi chuyện kết thúc như vậy!" Đó là một sự thôi thúc dữ dội, một quyết tâm mạnh mẽ bùng lên từ sâu thẳm nỗi tuyệt vọng, như một ngọn lửa nhỏ trong đêm tối. Anh không thể cứ đứng đây, bất lực nhìn cô rời đi. Anh không thể chấp nhận sự thật này. Anh phải hành động. Anh phải tìm lại cô, dù có phải bước ra khỏi mọi giới hạn, mọi nỗi sợ hãi mà anh đã tự đặt ra cho chính mình.

***

Sảnh tòa nhà văn phòng Thiên Hà, nơi mà chỉ vài phút trước đó Lâm Dịch còn đứng bất động như một bức tượng giữa dòng đời xuôi ngược, giờ đây lại chứng kiến một cảnh tượng chưa từng có. Anh, người kỹ sư phần mềm 28 tuổi, luôn sống theo lịch trình chính xác, với dáng người cao ráo, cân đối và khuôn mặt góc cạnh thường mang vẻ nghiêm nghị, đôi mắt sắc bén ẩn sau cặp kính gọng kim loại mỏng, giờ phút này lại như một người mất trí. Tiếng "ting" của thang máy vẫn còn vang vọng, hòa lẫn với tiếng giày gõ lộc cộc trên sàn đá hoa cương bóng loáng phản chiếu ánh đèn điện lạnh lẽo, tiếng bước chân vội vã của nhân viên tan ca, tiếng điện thoại reo inh ỏi từ các quầy lễ tân. Mùi cà phê phảng phất từ quán nhỏ ở góc sảnh, cùng mùi nước hoa của những người qua lại, tạo nên một bầu không khí bận rộn, vô cảm mà trước đây anh luôn coi là một phần tất yếu của cuộc sống hiện đại. Nhưng giờ đây, tất cả những âm thanh, mùi hương ấy chỉ càng làm nổi bật sự trống rỗng trong anh.

"Không thể! Không thể kết thúc như thế này được!" tiếng kêu gào nội tâm của Lâm Dịch gần như xé toạc lồng ngực anh. Lời nói cuối cùng của An Nhiên, "Nếu hết 60 giây này... anh có muốn gặp em ngoài đời không?", và ánh mắt chất chứa biết bao nỗi thất vọng khi anh không thể đáp lại, ám ảnh anh như một lời nguyền. Sự im lặng của anh, sự do dự của anh, đã đẩy cô đi. Anh đã sợ hãi điều "không kiểm soát được" đến mức tự tay đánh mất điều quý giá nhất mà anh từng có. Lý trí của anh, vốn luôn là bức tường thành vững chắc bảo vệ anh khỏi mọi sự bất định, giờ đây đã sụp đổ hoàn toàn dưới sức nặng của nỗi hối tiếc và tuyệt vọng.

Đột nhiên, như một cơn điên loạn bùng phát, Lâm Dịch xoay người. Động tác ấy dứt khoát, mạnh mẽ đến nỗi chiếc cặp da trên tay anh suýt chút nữa rơi xuống sàn. Anh không còn vẻ điềm tĩnh thường ngày, không còn là Lâm Dịch của những quy tắc và sự kiểm soát. Mái tóc cắt gọn gàng, chải chuốt cẩn thận giờ đây có vẻ hơi rối bời khi anh nghiêng đầu, đôi mắt sắc bén thường ngày giờ đây ngập tràn sự hoang mang, nhưng cũng lóe lên một tia quyết tâm cháy bỏng. Anh bắt đầu chạy.

Anh lao ra khỏi sảnh, phá vỡ mọi thói quen điềm tĩnh thường ngày, bất chấp mọi ánh mắt ngạc nhiên, thậm chí là khó hiểu của những người xung quanh. Vài người quay đầu lại nhìn anh, có lẽ vì dáng người cao ráo, quần áo công sở chỉnh tề – áo sơ mi trắng phẳng phiu, quần tây và giày da bóng loáng – lại đang chạy một cách điên cuồng như vậy giữa một sảnh văn phòng sang trọng. Tiếng giày da của anh gõ mạnh xuống sàn đá, tạo nên một âm thanh khô khốc, gấp gáp, hoàn toàn lạc lõng giữa những tiếng bước chân nhịp nhàng của các nhân viên khác. Gió lạnh từ cửa tự động thổi vào, cuốn theo mùi khói xe và hơi ẩm của buổi tối, tạt vào mặt anh, nhưng anh không hề cảm thấy gì ngoài sự thôi thúc phải đuổi theo. Anh đẩy mạnh cánh cửa kính tự động, không thèm đợi nó mở hoàn toàn, lách qua khe hẹp và lao ra ngoài, như một mũi tên vừa thoát khỏi dây cung.

Hoàng hôn đã buông xuống hẳn, nhuộm tím cả một góc trời, nhưng những ánh đèn cao ốc đã bắt đầu rực sáng, vẽ nên những vệt màu vàng cam trên nền trời xám xịt. Không khí bên ngoài se lạnh hơn, mang theo chút hơi ẩm của màn đêm đang chùng xuống. Anh nhìn quanh, cố gắng tìm kiếm bóng dáng quen thuộc của cô. Dòng người vẫn tấp nập, những chiếc taxi nối đuôi nhau rời đi, những chiếc xe máy lướt vội trên đường. Tất cả đều hối hả, đều vô tâm. Trong khoảnh khắc đó, anh cảm thấy mình là người duy nhất bị bỏ lại, người duy nhất đang vật vã với nỗi đau mất mát.

Tim anh đập thình thịch trong lồng ngực, như muốn nhảy vọt ra ngoài. Mồ hôi lấm tấm trên trán, và anh thở dốc, không phải vì gắng sức chạy, mà vì nỗi sợ hãi tột cùng đang bóp nghẹt lấy anh. "Cô ấy đi đâu? Cô ấy sẽ đi đâu?" hàng vạn câu hỏi vang lên trong đầu Lâm Dịch, nhưng không có câu trả lời nào. Anh không có số điện thoại của cô. Anh không biết nhà cô ở đâu. Anh chỉ biết cô thường đi bộ một đoạn đường sau khi rời khỏi tòa nhà, nhưng điểm đến cuối cùng của cô thì hoàn toàn là một bí ẩn. Đây chính là cái giá của mối quan hệ "60 giây" – một mối quan hệ gói gọn trong một không gian và thời gian hữu hạn, không có bất cứ sợi dây liên kết nào với thế giới thực bên ngoài. Và giờ đây, khi 60 giây đó sắp mất đi, anh chợt nhận ra mình thật ngu ngốc khi đã không tìm cách kết nối với cô ở một không gian khác, một thời gian khác.

Anh đứng giữa vỉa hè đông đúc, xoay người liên tục, ánh mắt hoảng loạn quét qua từng gương mặt, từng bóng dáng. Anh đã đánh mất cô rồi sao? Liệu đây có phải là kết cục cho tất cả những do dự, những nỗi sợ hãi của anh? Một cảm giác lạnh lẽo bao trùm lấy anh, buốt giá hơn cả cơn gió đêm đang thổi qua. Anh không thể chấp nhận điều đó. Anh không thể. "Mình phải tìm cô ấy," anh tự nhủ, giọng khàn đặc, "Dù có phải lật tung cả thành phố này lên, mình cũng phải tìm thấy cô ấy." Đó không còn là một suy nghĩ lý trí, mà là một mệnh lệnh từ sâu thẳm trái tim anh, một trái tim mà anh đã cố gắng kìm nén bấy lâu nay. Anh bắt đầu chạy lại, không có một hướng đi rõ ràng, chỉ theo một bản năng nguyên thủy: bản năng muốn giữ lại điều mình yêu thương.

***

Lâm Dịch thở dốc, từng hơi thở nặng nề xé toạc lồng ngực. Cơn gió đêm đã trở nên se lạnh hơn, mang theo chút hơi ẩm của những con đường vừa được tưới nước, cùng với mùi khói xe thoang thoảng từ những con đường lớn. Anh đã chạy bộ một quãng khá xa, đôi chân anh dường như không còn thuộc về mình, nhưng anh không hề cảm thấy mệt mỏi. Nỗi sợ hãi mất đi An Nhiên đã đốt cháy mọi giới hạn thể chất của anh, đẩy anh về phía trước. Anh đã rẽ vào một con hẻm nhỏ, tối hơn và yên tĩnh hơn so với những con phố chính, nơi những ánh đèn đường vàng vọt cố gắng xua tan bóng đêm. Anh đã từng thấy An Nhiên rẽ vào đây một vài lần, nhưng chưa bao giờ anh đủ dũng khí để đi theo.

Và rồi, anh nhìn thấy cô. Dáng người nhỏ nhắn, thanh thoát, mái tóc dài màu nâu hạt dẻ buông xõa tự nhiên, vẫn là bộ trang phục nhẹ nhàng, tông màu tươi sáng như mọi khi, nhưng giờ đây cô lại đứng lặng lẽ, cô độc trước một kệ hoa cẩm tú cầu rực rỡ sắc màu. Đó là cửa hàng hoa "Bốn Mùa", một cửa hàng nhỏ, ấm cúng, nằm khuất trong con hẻm yên tĩnh, nhưng lại tỏa ra một thứ ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng nhỏ, làm nổi bật vẻ đẹp tinh khôi của những loài hoa. Mùi hương nồng nàn, ngọt ngào của hoa hồng, hoa ly, hoa lan hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí lãng mạn, yên bình đến lạ. Tiếng nước tưới hoa tí tách nhẹ nhàng từ phía sau, cùng tiếng giấy gói hoa sột soạt của Cô Hoa, chủ cửa hàng, đang gói hoa cho một khách khác, tất cả tạo nên một khung cảnh trái ngược hoàn toàn với sự hỗn loạn trong tâm trí Lâm Dịch.

An Nhiên đứng đó, đôi mắt to tròn long lanh thường ngày giờ đây lại xa xăm, đượm buồn. Cô không nhìn vào những bông hoa, mà dường như đang nhìn xuyên qua chúng, tìm kiếm một điều gì đó vô hình, hoặc chỉ đơn giản là cố gắng tìm lại sự bình yên trong tâm hồn mình sau những căng thẳng vừa qua. Cô khẽ chạm tay vào một cánh hoa cẩm tú cầu màu xanh lam, như thể đang tìm kiếm sự an ủi từ vẻ đẹp mong manh của tự nhiên.

Lâm Dịch dừng lại, hơi thở vẫn còn gấp gáp. Anh nhìn cô, và trong khoảnh khắc đó, anh cảm thấy một nỗi đau nhói lên trong lồng ngực. Anh nhận ra mình đã làm tổn thương cô đến nhường nào. Anh đã để nỗi sợ hãi của mình lấn át tình cảm của mình, và giờ đây, anh đang đứng trước hậu quả của sự hèn nhát đó. Mỗi bước chân anh tiến lại gần cô đều nặng trĩu, như thể anh đang bước trên một sợi dây mong manh bắc qua vực sâu. Tiếng tim anh đập mạnh, át đi cả tiếng nước tưới hoa hay tiếng giấy gói hoa sột soạt.

"An... An Nhiên!" anh gọi, giọng khàn đặc, khô khốc vì chạy và vì cảm xúc dâng trào.

Cô giật mình. Đôi vai nhỏ nhắn của cô khẽ run lên, và cô từ từ quay lại. Khuôn mặt trái xoan với đôi mắt to tròn long lanh của cô lộ rõ vẻ ngạc nhiên tột độ, nhưng ngay sau đó là một ánh mắt cảnh giác, như thể cô đang cố gắng đọc vị anh, cố gắng hiểu lý do tại sao anh lại xuất hiện ở đây, trong một không gian ngoài 60 giây của họ.

"Lâm Dịch?" cô hỏi, giọng nói trong trẻo, nhẹ nhàng thường ngày giờ đây lại mang một chút hoài nghi và xa cách. "Anh... sao anh lại ở đây?"

Anh tiến thêm một bước, khoảng cách giữa họ thu hẹp lại. Mùi hương ngọt ngào của các loài hoa bao trùm lấy anh, nhưng anh chỉ cảm nhận được mùi mồ hôi và sự gấp gáp của chính mình. Anh nhìn sâu vào đôi mắt cô, cố gắng tìm kiếm một chút chấp nhận, một chút tha thứ, nhưng tất cả những gì anh thấy là sự khó hiểu và một nỗi đau âm ỉ. Anh đưa tay ra, bàn tay hơi run rẩy, đặt nhẹ lên vai cô. Cảm giác ấm áp từ làn da cô truyền qua lớp vải áo, chạm đến anh, khiến anh cảm thấy mình vẫn còn sống, vẫn còn có thể chạm vào cô. An Nhiên khẽ rụt người lại, một phản ứng tự nhiên của sự phòng thủ, nhưng cô không tránh. Cô đứng yên đó, nhìn thẳng vào anh, chờ đợi một lời giải thích. Anh cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, nhưng đồng thời cũng là một tia hy vọng mong manh. Cô không bỏ chạy. Cô vẫn ở đây, trước mặt anh.

***

Không gian ấm cúng, ngập tràn sắc hương của cửa hàng hoa 'Bốn Mùa' bỗng chốc trở thành sân khấu cho một màn kịch nội tâm đầy kịch tính. Mùi hương nồng nàn của hoa lan, hoa hồng, và hoa ly quyện vào nhau, tạo nên một tấm màn vô hình bao bọc lấy Lâm Dịch và An Nhiên, khiến thế giới bên ngoài dường như biến mất. Sự tĩnh lặng của cửa hàng, chỉ còn tiếng nước tưới hoa tí tách và tiếng giấy gói hoa sột soạt từ phía xa, càng làm nổi bật sự căng thẳng giữa hai người. An Nhiên vẫn đứng đó, đôi mắt to tròn long lanh của cô dò xét anh, trộn lẫn giữa sự ngạc nhiên, cảnh giác, và một chút gì đó đã dịu đi, không còn vẻ kiên quyết lạnh lùng như trong thang máy. Dáng người nhỏ nhắn của cô vẫn toát lên vẻ thanh thoát, nhưng giờ đây cô lại mang một vẻ mong manh, dễ vỡ.

Lâm Dịch cố gắng hít thở sâu, nhưng lồng ngực anh như bị nén chặt bởi một tảng đá vô hình. Lời muốn nói nghẹn lại ở cổ họng, như có một nút thắt vô hình đang xiết chặt lấy anh. Lý trí của anh, vốn là thứ đã giúp anh kiểm soát mọi thứ trong cuộc sống, giờ đây lại trở thành kẻ thù. Nó gào thét trong đầu anh những phân tích, những nỗi sợ hãi: nỗi sợ thay đổi, nỗi sợ bước ra khỏi vùng an toàn, nỗi sợ mất đi cái "60 giây" kỳ diệu mà anh đã quá quen thuộc. Nhưng đồng thời, một khao khát mãnh liệt, một nỗi sợ hãi mất đi An Nhiên còn lớn hơn tất cả, đã tạo ra một vết nứt sâu trong bức tường lý trí vững chắc ấy. Anh cảm thấy như mình đang đứng trên bờ vực, một bên là lý trí khô khan, một bên là vực sâu cảm xúc. Và anh biết, anh phải chọn.

"Anh... anh không thể..." Lâm Dịch bắt đầu, giọng khàn đặc, đứt quãng, không còn sự súc tích, trực tiếp như thường lệ. Anh, người thường nói chuyện ngắn gọn, rành mạch, giờ đây lại vấp váp từng từ. Đôi mắt sắc bén thường ngày của anh giờ đây ngập tràn sự hoang mang, nhưng cũng lóe lên một tia sáng của sự chân thật đến đau lòng. "Anh không muốn... mất em."

Những lời nói ấy, dù không mạch lạc, nhưng lại mang một sức nặng khủng khiếp, như một tảng băng vừa vỡ vụn. An Nhiên nhìn anh, không nói một lời. Nụ cười tươi tắn luôn thường trực trên môi cô đã biến mất, thay vào đó là một vẻ mặt nghiêm nghị, đôi mắt cô vẫn dán chặt vào anh, như đang cố gắng nhìn thấu tâm can anh. Cô đã từng đặt câu hỏi, đã từng chờ đợi, đã từng tuyệt vọng. Và giờ đây, cô đang chứng kiến một Lâm Dịch hoàn toàn khác.

Lâm Dịch nuốt khan, cổ họng đau rát. "Anh... anh cần em... ở bên cạnh... không phải chỉ 60 giây..." Anh nắm chặt lấy bàn tay cô, bàn tay anh run rẩy đến nỗi cô có thể cảm nhận được từng thớ cơ đang co giật dưới lớp da. Ánh mắt anh cầu khẩn, gần như van xin, một biểu cảm mà chưa bao giờ cô từng thấy trên khuôn mặt góc cạnh, thanh tú của anh. Sự tuyệt vọng trong đôi mắt anh chân thật đến mức khiến An Nhiên phải nao lòng.

An Nhiên khẽ thở dài, một tiếng thở dài nhẹ nhõm nhưng cũng đầy phức tạp. "Anh Dịch..." cô bắt đầu, giọng nói trong trẻo, nhẹ nhàng của cô khẽ rung lên, "anh có biết anh đang nói gì không?" Cô không rút tay lại, chỉ để bàn tay anh nắm chặt lấy mình, như một sợi dây cứu sinh. Trong lòng cô, một tiếng nói thầm thì vang lên: 'Anh ấy... anh ấy thật sự đang đấu tranh...'. Cô đã thấy sự vật vã chân thành của anh, thấy nỗi sợ hãi mất mát đang gặm nhấm anh, và điều đó khiến cô, dù bị tổn thương, vẫn không khỏi cảm động. Cô luôn tin vào những điều không cần lý do, và giờ đây, lý trí của Lâm Dịch đang dần nhường chỗ cho một điều gì đó vượt ngoài sự kiểm soát của anh. Đó chính là điều cô đã chờ đợi, dù nó đến muộn màng và đau đớn.

Cô nhìn anh thật lâu, đôi mắt to tròn long lanh của cô như đang đọc vị từng ngóc ngách trong tâm hồn anh. Cô thấy sự hỗn loạn, sự sợ hãi, nhưng trên hết, cô thấy một tình cảm chân thành, một khao khát mãnh liệt. An Nhiên khẽ gật đầu, một cái gật đầu không rõ nghĩa, không phải là lời đồng ý, nhưng đủ để Lâm Dịch hiểu rằng cô đã nhìn thấy sự thay đổi trong anh, đã nhận ra rằng bức tường lý trí của anh đã bắt đầu rạn nứt. Ánh mắt cô dịu đi, không còn vẻ cảnh giác, thay vào đó là sự thấu hiểu và một tia hy vọng mong manh. Cái gật đầu ấy, dù mơ hồ, nhưng lại là tia sáng duy nhất trong màn đêm hỗn loạn của Lâm Dịch, báo hiệu rằng có lẽ, mọi chuyện vẫn chưa phải là kết thúc. Anh đã vượt qua một rào cản lớn nhất của chính mình, và An Nhiên đã nhận ra điều đó, dù cho anh vẫn chưa thể nói ra một cách trọn vẹn và rõ ràng. Khoảnh khắc này, trong cửa hàng hoa ngát hương, chính là khởi đầu của một hành trình mới, một hành trình mà Lâm Dịch buộc phải đối mặt với chính bản thân mình, vượt qua mọi nỗi sợ hãi để tìm lại điều anh đã đánh mất.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free