Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 977:
Nhưng sau khi Minh Vương bỏ gánh giữa đường, vết nứt kia cứ như vậy mà lan rộng ra toàn bộ Địa Phủ, anh ta không thể không bắt chước Minh Vương trước kia, dùng thân mình để lấp kín khe nứt.
Chỉ việc bịt lại các vết nứt đã tốn 2/3 công sức của anh ta, mà giữa bộ phận dẫn hồn và bộ phận đầu thai của Địa Phủ lại xảy ra mâu thuẫn từ nhân viên cơ sở tới quản lý cấp cao.
“Ha! Nếu không phải nhân viên dẫn hồn của các anh câu sai hồn, bộ phận đầu thai của chúng tôi có phải bận đến mức chân không chạm đất hay không?”
“Ha? Chuyện này có thể trách bọn tôi à? Nếu không phải gần đây Sổ Sinh Tử truyền thông tin tới muộn, thì sao chúng tôi lại câu sai linh hồn chứ?”
“Ôi chao! Vậy ra ý của bộ phận dẫn hồn các anh là các anh không làm sai gì cả, mà còn làm rất tốt à? Tất cả vấn đề đều do Sổ Sinh Tử, phải không?”
“Đúng vậy! Nếu không nhân viên của chúng tôi tận tâm với công việc như vậy, làm sao có thể câu sai hồn được?”
“Làm việc tận tâm? Hai ngày trước tôi lên đó thăm họ hàng, còn nhìn thấy nhân viên của bộ phận dẫn hồn các anh, trai đơn gái chiếc kề sát bên nhau, anh anh em em ngọt xớt đấy!”
“Đúng! Đúng thế! Tôi cũng từng gặp rồi!”
“Tôi cũng từng nhìn thấy!”
“A! Áp lực công việc lớn như vậy, yêu đương thắm thiết thì có làm sao? Còn không được thả lỏng à? Vương tới nhân gian nghỉ phép! Chúng tôi lại không được nghỉ phép, không được tạm thời giải toả nỗi lòng, thả lỏng tình cảm à?”
“Các anh mà dám đòi thả lỏng à! Không thấy bộ phận đầu thai của chúng tôi bận tới mức sắp thành chó cả rồi à?”
“Đâu chỉ có bộ phận đầu thai các anh bận thành chó chứ? Bộ phận xác minh của chúng ta cũng gần như bận rộn như chó điên! Linh hồn dẫn về do hệ thống hiển thị chỉ đúng có hai người, còn lại đều sai hết cả, kết quả bộ dẫn hồn của họ vẫn chẳng hề chú ý gì cả, vẫn cứ tích bút bừa mà mang hồn về!”
“Đúng, đúng, đúng! Uỷ ban khu dân cư như chúng tôi dạo này cũng bận đến sức đầu mẻ trán! Bởi vì rất nhiều cư dân đều nhìn thấy con cháu ở trên nhân gian của mình vô cớ phải xuống Địa Phủ, cho nên họ vẫn không ngừng thỉnh cầu uỷ ban khu dân cư chúng tôi phải lật lại án…”
“Mỗi người trong uỷ ban khu dân cư như chúng tôi hàng ngày vốn đã rất bận rộn quản lý cả khu vực, nếu làn sóng tố cầu (tố cáo và cầu xin) này cứ diễn ra… Chúng tôi đâu chỉ bận thành chó điên, thậm chí nói hoá thành đống phân cũng không quá đâu!”
…
Đội ngũ quản lý bận rộn đến mức người ngã ngựa đổ, cuối cùng đành phải đưa một người lên làm quản lý chính của nơi này.
(Người ngã ngựa đổ 人仰马翻: Ám chỉ việc thất bại liên hoàn, tới mức khó bù đắp được; thua xiểng niểng; hỏng be bét (cảnh nhốn nháo ở chiến trường)
Vị Diêm Quân đầu tiên chưa từng nhận ra rằng có rất nhiều vấn đề phát sinh như vậy sau khi anh ta chấp quản toàn bộ Địa Phủ.
Vấn đề lớn nhất là những vết nứt trên mặt đất, mặc dù rất kỳ lạ là nó đang tự sửa chữa dần dần, nhưng những vấn đề nhỏ còn lại còn nhiều hơn cả ruồi muỗi mùa hè.
Nếu không giải quyết sẽ phiền chết người, xong muốn giải quyết cũng chẳng thể giải quyết nổi!
Vương nghỉ phép bao nhiêu ngày, anh ta cũng không chợp mắt bằng đấy ngày.
Nội lực liên tục tỏa ra không thể bổ sung kịp thời, anh ta càng ngày càng trở nên suy yếu như người bị hư thận, chẳng khác gì người sắp chết, thậm chí còn dùng tới cả sức mạnh bình sinh rồi!
Từ vị Diêm Quân thứ hai đến vị Diêm Quân thứ mười đều đã nhìn thấy cảnh này, tuy rằng nói vị Diêm Quân đầu tiên có một tháng để nắm quyền lớn, nhưng vừa mới ngồi còn chưa được ấm chỗ thì vị Diêm Quân đầu tiên đã phải dùng thân mình lấp khe hở, cả đám lập tức cảm thấy lạnh cả sống lưng.
Những vết nứt trong Địa Phủ tất nhiên đã tồn tại từ khi Địa Phủ được sáng lập, dù họ đều là những ông lớn tồn tại được trên vạn năm, nhưng không ai dám dễ dàng chạm vào thứ đó.
Nghe nói đó là sức mạnh của các quy tắc tại Địa Phủ, mà những vị Diêm Quân như bọn họ, thậm chỉ là cả Vương của họ cũng phải tuân theo quy tắc.
Họ chắc chắn không làm được, nếu không bị suy yếu mới là lạ.
Trong những ngày tháng Vương ở lại nhân gian, Thập điện Diêm Quân lần lượt thay phiên nhau nắm quyền ở Địa Phủ, chín vị Diêm Quân còn lại sẽ không ngáng chân anh em của mình, nhưng cũng không bao giờ hợp tác với nhau để cùng chấp quản toàn bộ Địa Phủ, kết quả mới biến Địa Phủ thành cái dáng vẻ này…
Đối mặt với vị Vương đột nhiên quay về Địa Phủ, cả mười vị đều sợ người sẽ chạy mất, nên vội vàng vây quanh Vương.
“Vương, ngài mau trở lại đi, nếu không Địa Phủ sẽ sụp đổ mất.”
Minh Vương lập tức bùng lên lửa giận.
Địa Phủ sụp đổ chẳng phải sẽ kéo theo cả tính mạng của Tể Tể sao?
Ông tức giận phất tay áo một cái, Thập Điện Diêm Quân trực tiếp bay mất bảy, tám người.
Có hai người đứng cách đó không xa, nhưng vẫn bị gió lạnh quật lên mặt đau đớn tới co rút.
Nhưng không sao cả.
Vương bằng lòng trở về chứng tỏ là tâm tư của Vương vẫn còn ở lại Địa Phủ.
Vì thế, Thập Điện Diêm Quân cùng quỳ gối trong điện Minh Vương.
“Vương, hiện giờ Địa Phủ hơi hỗn loạn, còn có không ít cư dân Địa Phủ nhân cơ hội này chạy tới nhân gian, Vương, ngài mau trở lại đi, nếu không nhân gian nhất định cũng gặp phải thảm họa.”