Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 971:
Tể Tể đã hiểu.
Tể Tể nhìn Thỏ Đen: “Bổn Tể Tể vẫn còn ổn!”
Nói xong, bé quay sang nhìn con Hổ nhỏ trong lòng, Tể Tể ghét bỏ mà ném Hổ nhỏ xuống đất.
“Bổn Tể Tể đang chuẩn bị bắt lấy viên đạn kia, mày lại đột nhiên gầm lên một tiếng, bổn Tể Tể sắp bị tiếng gầm của mày làm điếc cả tai rồi!”
Hổ đại gia chạy tới cứu giá, muốn lấy công chuộc tội: “… Gầm… Đại nhân nhỏ, thực xin lỗi, tiểu nhân sai rồi… oa oa… Meo~~~”
Điền Hữu Minh cùng tên côn đồ thứ hai, thứ ba, thứ tư đều nghẹn họng nhìn trân trối, đồng loạt hoá đá.
Không chỉ có con thỏ kia biết nói tiếng người, mà… cái thứ trông giống như mèo con, mà hình như cũng giống như hổ con kia, cũng biết nói chuyện!!!
Thỏ Đen vội vội vàng vàng giải thích thay ông em hổ của mình.
“Đại nhân nhỏ, chuyện là thế này, bởi vì cậu Tư Cẩn đã dẫn theo các đồng chí cảnh sát sắp đuổi tới đây, mà trên người họ đều được trang bị đầy đủ các trang thiết bị, chẳng may mà họ nhìn thấy thứ không nên thấy, sợ là ngài sẽ khó giải thích với họ.”
Tể Tể à một tiếng, rồi nhìn con Hổ nhỏ vừa bị mình ném xuống đất, cùng lúc này, Hổ nhỏ cũng ngẩng đầu lên, nhìn bé với vẻ mặt tủi thân.
“Cho nên… Mày là hổ cái à?”
Hổ đại gia: “Gầm… Meo?”
Nó đổi giới tính từ khi nào mà chính nó cũng không hay biết thế?
Làm sao lại bị nhận nhầm cả giới tính thế này?
Thỏ Đen thấy ông em hổ lại chuẩn bị sốt ruột, vì thế vội vàng nhắc nhở ông em hổ vừa gầm lên.
“Cậu nằm ngửa ra, dạng thẳng hai chân ra cho đại nhân nhỏ xem một cái, đại nhân nhỏ sẽ biết thôi mà!”
Hổ đại gia: “…”
Này… Thế này thì xấu hổ biết bao?
Xấu hổ thì xấu hổ!
Mạng nhỏ của nó đang nằm trong tay của đối phương, lại thêm lời nhắc nhở của anh em tốt, tuy rằng Hổ đại gia xấu hổ muốn chết, nhưng vẫn chuẩn bị làm theo lời nhắc của Thỏ Đen.
Nó mới xoay được nửa người, để lộ nửa cái bụng lên trời, còn chưa kịp dạng thẳng hai chân ra, liền nghe được tiếng gầm giận dữ truyền tới từ cách đó không xa.
“Dám dạng thẳng chân ra thử xem, ông… ngày mai tao liền đưa mày ra cửa hàng thú cưng để “khử” luôn cái thứ kia đi!”
****8:
Hổ đại gia giật mình nhảy lộn mèo, tứ chi co lại, hận không thể nhét mình vào khe nứt dưới đất cho xong, sợ của quý của mình sẽ không còn nữa.
Hoắc Tư Tước đã xông tới, theo sau là Hoắc Tư Cẩn cùng mười mấy đồng chí cảnh sát.
Điền Hữu Minh trước đó còn thấy choáng váng, thấy tình hình không ổn, nghiến răng đứng dậy, nhân lúc sự chú ý của mọi người đều dồn hết lên người Minh Tể Tể, gã ta lặng lẽ chạy ra ngoài đường cái.
Khi một người bị đẩy vào tình thế tuyệt vọng, sức mạnh bùng nổ của người nọ thật đáng kinh ngạc.
Tể Tể nhìn thấy anh hai tới, tức khắc nhào vào trong lòng anh hai, ngây thơ hỏi một câu hỏi.
“Anh hai, mấy giờ rồi?”
Hoắc Tư Tước lấy điện thoại di động ra xem giờ.
“3 giờ 15 phút.”
Tể Tể chép chép miệng, giọng nói ngọt ngào mềm mại như sữa của bé lại vang lên.
“Sắp xảy ra tai nạn giao thông rồi!”
Lời của bé vừa dứt, phía bên đường cách đó không xa vang lên một tiếng động mạnh, ngay sau đó là tiếng bánh xe cọ xát dữ dội với mặt đường.
Mọi người vô thức quay đầu nhìn lại, đồng chí cảnh sát phụ trách cau mày, chạy nhanh tới.
“Sao lại thế này?”
Đồng chí cảnh sát vừa mới bước từ trên xe cảnh sát xuống lộ ra vẻ căng thẳng: “Đội trưởng Trương, tôi cũng không biết. Xe của tôi vừa đi tới thì người đàn ông này đã đột nhiên vụt ra khỏi bụi cỏ, cho nên tôi mới tông phải anh ta.”
Điền Hữu Minh lập tức ngất xỉu tại chỗ.
Các đồng chí cảnh sát khác đã gọi 120 vì để đề phòng điều bất chắc, khi nhìn thấy tai nạn giao thông, bèn nhanh chóng nâng người lên xe cứu thương.
Đội trưởng Trương gọi hai người đồng nghiệp tới: “Các cậu trở về theo đội 120 đi, canh cho kỹ, đó chính là Điền Hữu Minh, tội phạm bị truy nã cấp một đấy!”
“Yên tâm đi đội trưởng Trương!”
Trong khi đội trưởng Trương đang giải quyết vụ tai nạn xe cộ này, Hoắc Tư Tước đã nói nhỏ với Tể Tể.
“Tể Tể biết tên cặn bã kia sẽ gặp tai nạn ô tô sao?”
Tể Tể nép trong lòng cậu, cười khúc khích.
“Đương nhiên là biết ạ, Tể Tể chính là công chúa của Địa Phủ, tuy rằng em không thể nhìn thấy thời gian chính xác trên Sổ Sinh Tử, nhưng em vẫn biết được thời gian đại khái.”
Hoắc Tư Tước nhíu mày: “Ý của Tể Tể là gã sắp chết ư?”
Tể Tể gật đầu: “Chết trên bàn mổ trong bệnh viện.”
Hoắc Tư Cẩn đã chạy tới bên em trai và em gái, nghe được cuộc đối thoại của hai người cũng nói nhỏ.
“Tể Tể, trên đỉnh đầu người nọ treo không ít án mạng, sau lưng cũng gánh mạng người, đối với các chú cảnh sát mà nói, gã chính là một nhân chứng rất quan trọng.”
Tể Tể trợn tròn mắt: “Ý của anh cả là… Chú xấu xa kia không thể chết nhanh như vậy được?”
Hoắc Tư Cẩn nhẹ nhàng gật đầu, rồi nhìn Tể Tể có chút ngượng ngùng.
“Tể Tể, tạm thời giữ mạng của gã lại có phải rất khó hay không? Hay là sẽ vi phạm quy tắc của Địa Phủ?”
Tể Tể dựng thẳng tấm lưng nhỏ bé, phát ra một âm thanh nhỏ đầy vui vẻ.
“Không đâu, không đâu! Anh cả, Tể Tể chính là công chúa nhỏ của Địa Phủ đấy! Cha Minh Vương nói rồi, tuy rằng Tể Tể còn nhỏ, mà toàn bộ Địa Phủ đều là của cha, vì Tể Tể là trữ quân Địa Phủ, cho nên toàn bộ Địa Phủ cũng là của Tể Tể!”