Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 970:
Tiểu Hiên không cam lòng hét lên giận dữ: “Vậy chẳng lẽ chúng ta cứ mặc kệ đám cặn bã này hay sao? Chị, chị đã quên trước đó…”
Bà cụ giận tím mặt: “Tiểu Hiên!”
Tiểu Hiên cứng đờ, âm khí quanh người lập tức tiêu tán, Tể Tể nhìn thấy thế thì lập tức thu hồi khống chế với ba con quỷ nọ.
Tiểu Hiên quỳ sụp xuống trước mặt bà cụ và Văn Duyệt: “Bà nội, chị gái, thật xin lỗi, cháu không phải cố ý.”
Văn Duyệt vừa rơi nước mắt vừa đi tới bên cạnh em trai, đỡ cậu ấy đứng dậy, rồi nhẹ nhàng ôm lấy cậu.
“Tiểu Hiên, chị gái biết em có ý tốt, chị cũng không quan tâm em nhắc tới chuyện quá khứ đã xảy ra với chị. Nhưng mà mọi chuyện đều đã qua rồi, người chết không thể sống lại, chị gái kỳ thực chẳng có tiếc nuối gì.”
Văn Duyệt nhìn đứa em trai đã cùng mình lớn lên, đau lòng mà rơi càng nhiều nước mắt hơn.
“Chị chỉ tiếc nuối vì sau khi em chết đi không thể sống lại, Tiểu Hiên, em vốn nên có một tương lai tốt đẹp hơn, chị…”
“Chị, chị đừng nói nữa! Em không thích tương lai gì đó, em chỉ muốn gia đình ba người chúng ta được ở bên nhau, như vậy em sẽ rất hạnh phúc.”
Văn Duyệt đúng lúc lên tiếng: “Vậy gia đình ba người chúng ta cùng nhau xuống Địa Phủ báo tên đi.”
Tiểu Hiên sửng sốt.
Bà cụ đi tới, nắm lấy tay cháu trai và cháu gái, trên khuôn mặt tái nhợt lộ ra vẻ hiền từ.
“Đúng vậy, gia đình ba người chúng ta cùng xuống Địa Phủ báo tên thôi, nếu có kiếp sau, bà sẽ tiếp tục làm bà nội của các cháu, còn hai đứa tiếp tục làm cháu trai, cháu gái của bà. Tiểu Duyệt, Tiểu Hiên, các cháu có bằng lòng không?”
Văn Duyệt cùng Tiểu Hiên nghẹn ngào gật đầu: “Bằng lòng ạ! Bà ơi, chúng cháu bằng lòng mà!”
Bà cụ ôm hai đứa cháu vào lòng, lệ rơi đầy mặt.
Nhìn cảnh này, Tể Tể cũng thấy đau lòng, vội chớp chớp đôi mắt to ngập nước, rồi quay sang đá vào người Điền Hữu Minh và tên côn đồ thứ hai một cái.
Một cú đá kia đã đá thẳng vào gân cốt của bọn chúng, Điền Hữu Minh cùng tên côn đồ thứ hai đau đến tê gan tái phổi, phát ra tiếng kêu gào thảm thiết.
Tên côn đồ thứ ba thấy thế vừa quỳ vừa bò, còn liên tục dập đầu với Tể Tể.
“Đại nhân nhỏ tha mạng! Đại nhân nhỏ, tôi không quen biết gì ba bà cháu này, chuyện này chẳng có liên quan gì đến tôi cả đại nhân nhỏ à, xin đại nhân nhỏ giơ cao đánh khẽ mà tha cho tôi.”
Ánh mắt của Tể Tể lạnh lùng, nhìn chằm chằm vào gã ta: “Chú là người, đợi lát nữa anh cả nhất định sẽ dẫn các chú cảnh sát tới đây, đến lúc đó chú hãy nói chuyện này với các chú cảnh sát đi.”
Tên côn đồ thứ ba: “…”
Trên tay gã ta cũng đã dính tới ba vụ án mạng, chỉ cần vào cục cảnh sát thì chắc chắn chỉ có kết quả là ăn đậu phộng mà thôi.
(Ăn đậu phộng 吃花生米: Một từ lóng trên mạng xã hội TQ, ám chỉ việc “ăn kẹo đồng”, trong ngữ cảnh này nó có nghĩa là tử hình.)
Đứa nhỏ trước mặt này mới chỉ hơn ba tuổi một chút…
Đáy mắt của tên côn đồ thứ ba có tia độc ác lướt qua, gã âm thầm rút khẩu súng luôn giắt bên thắt lưng được mua từ chợ đen, trên mặt gã cũng lộ rõ vẻ tàn nhẫn muốn cùng chết chung, chĩa thẳng nòng súng vào Tể Tể và bóp cò.
Ba bà cháu nhà bà cụ nọ sợ hãi hét lên: “Đại nhân nhỏ cẩn thận!”
Đại nhân nhỏ dù có sức mạnh tới đâu, cũng chỉ là con người.
Vì thế cả ba bà cháu cùng vọt tới.
Tên côn đồ thứ tư trước đó vẫn luôn khiếp sợ tới không dám tin bỗng lấy lại phản ứng và lao lên phía trước.
“Tể Tể!”
Một chân của Tể Tể đang giẫm lên mắt trận của sát âm trận, sức mạnh truyền khắp cơ thể rồi tập trung lại dưới chân, rồi luồng sức mạnh ấy nhanh chóng lan ra khắp mọi phía, đè nát trận pháp với thế như chẻ tre.
Công trường bỏ hoang lập tức rung chuyển, bụi đất cát đá bao nhiêu năm tại các toà nhà chưa hoàn thiện rơi xuống xào xạc.
Khi ánh nắng chói chang chiếu xuống, Tể Tể vươn cánh tay nhỏ bé của mình ra chụp lấy ba bà cháu nọ, nhào thành những quả bóng rồi nhanh chóng nhét vào trong túi quần.
Nghe thấy tiếng la hét của họ, bé vội ngẩng đầu lên, vừa hay nhìn thấy một viên đạn bay thẳng vào giữa trán của mình.
Tể Tể sửng sốt.
Chú xấu xa kia vậy mà lại có súng!
Khi bé giơ tay chuẩn bị bắt lấy viên đạn chỉ còn cách mình trong gang tấc, một tiếng hổ gầm vang vọng khắp công trường.
“Gầm!”
Tể Tể bị tiếng gầm nọ làm váng cả đầu, trước mắt có thứ gì đó lóe lên, viên đạn lập tức biến mất, trong ngực bé có thêm một con Hổ nhỏ.
Cùng lúc đó, Thỏ Đen cũng nhảy tưng tưng tới bên chân của bé.
“Đại nhân nhỏ, ngài thế nào rồi? Có phải ngài đã bị ngã rồi không? Hay mất một sợi tóc rồi? Lông tơ còn đủ cả chứ?”
Cả bốn người Điền Hữu Minh, tên côn đồ thứ hai, thứ ba và thứ tư đều kinh hãi.
Một con thỏ đen, vậy mà lại biết nói tiếng người sao?
Tể Tể: “… Thỏ Đen, đầu óc mày có vấn đề gì sao? Có cần bổn Tể Tể đưa mày đến chỗ của chú Cố kiểm tra không?”
Thỏ Đen giận mà không dám nói gì.
Vì cớ làm sao mà nó phải nói nhiều như thế?
Còn không phải vì nó sợ Minh Vương sẽ đánh chết nó sao?
“Đại nhân nhỏ, thân thể tóc da đều là mẹ cha cho, nếu như để cho cha của ngài biết con gái cưng của mình bị rơi mất một sợi tóc hay nửa cọng lông, nhất định ngài ấy sẽ đau lòng, tiểu nhân… tiểu nhân chỉ muốn hỏi trước một chút.”
------------------------------
e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ