Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 939:
“Con mèo hoang này từ đâu tới? Rụng lông như thế này, nhìn xem, ngoài cửa bừa bộn hết cả rồi…”
Hổ đại gia đã rụng không biết bao nhiêu lông: “…”
Chết tiệt!
Nó nhìn thấy ai thế này?
Tương… Tương Uyên… Vua cương thi!
Chàng trai trẻ tuổi ăn mặc khác người và gầy như que củi đứng bên cạnh anh ta lại là ai?
Vì sao ánh mắt của người nọ lại thâm sâu, khí tức quanh người đáng sợ dọa người như thế?
Cửu Phượng chỉ liếc mắt một cái, đã phóng ra một phần mười uy lực tích tụ vạn năm của mình, Hổ đại gia bị dọa tới mất mật, hoảng sợ ngã phịch xuống đất.
“Tiểu nhân sai rồi, tiểu nhân sai rồi, đại nhân tha mạng!”
Tể Tể còn chưa đánh đủ đâu.
Bé sợ vô tình đánh chết Hổ Yêu, nên vẫn luôn kìm nén sức lực, vì thế lúc đánh cũng cảm thấy rất khó chịu.
Ngay khi bé vừa định dùng hết sức, Hổ lớn lại bỗng nhiên ngã phịch xuống đất, giống như thể sắp chết đến nơi.
Tể Tể nhíu mày: “Hổ lớn, mày đứng lên cho bổn Tể Tể!”
Hổ đại gia: “…”
Nó không dám!
Nó cảm nhận được áp lực mạnh mẽ của một ông lớn vạn năm.
Thậm chí đến cả hô hấp nó cũng không dám, quỳ rạp trên mặt đất mà nó tưởng gan mật của mình sắp nứt ra.
Vốn nó còn muốn xin tha, nhưng khi uy lực kia dần dần chèn ép nó, đến cả hô hấp cũng không dám, đừng nói tới chuyện mở miệng xin tha.
Thấy Hổ lớn không nói lời nào, Tể Tể càng bất mãn.
“Mày không đứng dậy, vậy bổn Tể Tể sẽ trực tiếp nuốt chửng mày!”
Tể Tể bực bội, cho rằng Hổ lớn không nghe lời, vì thế bé đùng đùng bước tới, dùng một tay tóm lấy đuôi của Hổ lớn, chuẩn bị nhét nó vào trong miệng.
Tuy nhiên vì thân thể của hổ ta quá to, Tể Tể tưởng rằng mình có thể dùng một tay xách được Hổ lớn lên, kỳ thực chỉ xách được mỗi đoạn đuôi, còn toàn bộ thân thể của Hổ lớn vẫn còn nằm rạp trên mặt đất.
Hổ đại gia: “…”
Cứu mạng với!
Tha mạng với!
Nó biết sai rồi!
Hu hu hu…
Mà Cửu Phượng nhìn thấy Tể Tể dường như chuẩn bị nuốt chửng con Hổ lớn trong một ngụm, chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế của nó lại tái phát.
“Tể Tể, ngài… Nếu không ngài thử nghĩ đến việc ăn theo cách khác đi?”
Tể Tể cau mày, cảm thấy cứ như vậy mà ăn thịt Hổ lớn đúng là bất tiện.
Đúng rồi!
Chỉ cần dùng cách cũ thôi, như thế bé sẽ không cần phải há miệng rộng như vậy.
Vì thế, Tể Tể vươn tay ra, nhấc toàn bộ cơ thể hổ nặng tới bảy – tám trăm cân lên và treo nó lên không trung.
Bé lại thuần thục sử dụng pháp thuật, một con hổ vừa rồi còn to lớn nặng mấy trăm cân, bây giờ bị thu nhỏ lại, cũng không lớn hơn Thỏ Đen được bao nhiêu.
Sau đó bé há miệng nhỏ ra, chuẩn bị đưa hổ vào miệng.
Hổ đại gia: “…”
Hu hu hu, nước mắt rơi như mưa mà nó không dám xin tha.
Cửu Phượng nghĩ đến cảnh Tể Tể ăn tới nỗi miệng dính đầy lông hổ, chỉ cần nghĩ tới hình ảnh đó nó đã không thể nào chấp nhận được rồi, khóe miệng giật giật dữ dội.
“Tể Tể, chờ đã.”
****1:
Hổ đại gia: “…”
Oa oa oa!
Được cứu rồi.
Ông lớn không muốn giết nó.
Tể Tể híp mắt, đáy mắt mang theo hàn ý bắn thẳng về phía Cửu Phượng.
Trong lòng Cửu Phượng hoảng hốt, sợ bản thân vì không tuân theo quy tắc ba tuổi rưỡi của Địa Phủ này mà sẽ bị vị này giơ tay đánh, tới lúc đó người chịu tội chính là nó rồi.
Nhưng chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế thực sự khiến nó không thể chịu nổi cảnh tượng ăn tươi nuốt sống sắp xảy ra trước mắt.
Cửu Phượng ho khan một tiếng, cố chống lại áp lực kia và nhẹ nhàng đưa ra kiến nghị, cũng thuận tiện kéo người cha nuôi tại nhân gian của Tể Tể về phe mình.
“Tể Tể, trên người nó có không ít lông, ngài cứ ăn như vậy… không được vệ sinh cho lắm. Tổng giám đốc Hoắc, anh nói có đúng không?”
Hổ đại gia: “…”
Tan nát cõi lòng!
Muốn ăn thịt nó còn chê nó không sạch sẽ!
Hoắc Trầm Lệnh nheo mắt lại, cười khẽ rồi đi đến chỗ Tể Tể, nhẹ nhàng xoa đầu nhỏ của bé.
“Tể Tể, ăn con Hổ lớn này có ích gì cho cơ thể của con không?”
Tể Tể cẩn thận suy nghĩ, rồi ngây thơ trả lời.
“Không có ích gì, sức mạnh của nó quá yếu, chẳng đủ để Tể Tể nhét kẽ răng.”
Thân thể của Hổ đại gia chấn động: “…”
Cái gì?
Tốt xấu gì nó cũng là một yêu quái đã tồn tại được mấy trăm năm, một đứa nhóc loài người vậy mà dám chê linh lực của nó yếu sao?
Không, không, không!
Làm sao một nhóc con loài người bình thường có thể nhấc bổng một con yêu quái mấy trăm năm như nó lên không trung, còn vừa bóp vừa xoa, khiến cơ thể của nó bị thu nhỏ lại một cách nghiêm trọng thế này…
Hổ đại gia cúi đầu nhìn xuống thân hình nhỏ bé của mình, oà một tiếng rồi bật khóc.
“Hu hu hu… Ngao ngao ngao…”
Đôi mắt sắc bén của Tể Tể rơi xuống người con Hổ nhỏ trong tay mình, bé nghiến răng nghiến lợi.
“Nếu còn khóc nữa, bổn Tể Tể lập tức nuốt mày vào bụng!”
Hổ đại gia: “… Hu hu… A! Ực!”
Hoắc Trầm Lệnh liếc nhìn con Hổ nhỏ trở nên lùng túng, lại nhớ tới con Hổ lớn với ánh mắt tham lam lúc trước, khoé miệng càng nhếch lên cao hơn.
“Tể Tể, nếu ăn con hổ này xong cũng chẳng có ích gì, chi bằng chúng ta cứ giữ nó lại, để nó làm việc gì có ích?”
Tể Tể chớp đôi mắt to, dùng vẻ mặt hoang mang nhìn cha nuôi.