Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 938:
Hơn nữa, còn là một yêu quái luôn coi bé là đồ ăn.
Tể Tể hừ hừ, ngửa đầu cáo trạng: “Cha ơi, con hổ này cũng là yêu quái giống như Thỏ Đen, nó còn muốn ăn thịt Tể Tể nữa.”
Hoắc Trầm Lệnh vội cúi xuống bế con gái lên, chạm vào đôi má nhỏ nhắn mềm mại của bé.
“Vậy bây giờ Tể Tể định tính làm sao?”
Tể Tể cúi đầu nhìn Hổ lớn lại bỗng trở nên ngoan ngoãn: “Nếu nó đã muốn ăn thịt Tể Tể, vậy Tể Tể sẽ ăn nó trước!”
Hổ đại gia: “…”
Mẹ kiếp!
Đột nhiên nó không hề sợ hãi chút nào!
Hắc hắc hắc!
Đây chỉ là một đứa trẻ loài người bình thường, còn muốn ăn nó sao?
Cho dù thân thể của nó có bị ăn thịt, chỉ cần linh hồn của nó chưa bị diệt, nó vẫn có thể tung tăng nhảy nhót như cũ!
Hơn nữa, thịt của một yêu quái như nó, sợ là trẻ con bình thường không ăn nổi đâu.
Tương Tư Hoành thấy mắt Hổ lớn sáng lên, cậu nhóc lại chuẩn bị giơ chân đá cho nó một cái, nhưng Hoắc Trầm Lệnh bỗng gọi cậu nhóc.
“Tiểu Tương, có thể mang một cái ghế ra đây giúp chú hai không?”
Tương Tư Hoành vội gật đầu: “Chú hai chờ một lát, cháu đi bê ghế lại đây cho chú.”
Lúc Tương Tư Hoành sắp rời đi, cậu nhóc nhìn Thỏ Đen bị mình bịt miệng, chần chờ một chút, rồi ngẩng đầu nhìn Hoắc Trầm Lệnh.
Hoắc Trầm Lệnh khẽ gật đầu với cậu nhóc, Tương Tư Hoành chớp mắt một chút, cảm thấy ý của chú hai hình như là bảo cậu mang luôn cả Thỏ Đen theo.
Vì thế Tương Tư Hoành bế Thỏ Đen đi theo luôn.
Hổ đại gia: “…”
Đây là anh Thỏ của nó muốn một mình đấu với nhóc cương thi sao?
Sau đó để lại đứa nhỏ béo mập trước mắt này lại cho nó xử lý?
Ha!
Trước mặt còn có thêm một người trưởng thành nữa, là cha của đứa nhỏ béo mập.
Xử lý luôn một thể à?
Ánh mắt tham lam của Hổ đại gia rơi xuống người của Hoắc Trầm Lệnh.
Hoắc Trầm Lệnh nhìn thấy thế, trong lòng vui vẻ.
“Tể Tể, con hổ này…”
Tể Tể không cần suy nghĩ thêm, bàn tay nhỏ nhắn mập mạp của bé hoá lớn, rồi tát thật mạnh vào cái đầu tròn của con Hổ lớn.
“Cha ơi, cứ nhìn Tể Tể!”
Hổ đại gia bị đánh thì hơi ngây ra, nhưng rất nhanh nó đã phản ứng lại, ngẩng đầu lên và cất tiếng gầm giận dữ.
“Gầm!”
Tể Tể nhớ đến cảnh anh ba bị tiếng hổ gầm doạ tái cả mặt, bèn tuột xuống khỏi lòng của cha nuôi, nâng bàn chân nhỏ mũm mĩm đá chính xác vào chân trước của con hổ nọ.
Hổ đại gia ăn đau, kêu ngao ngao thảm thiết.
“Ngao… Gầm!”
Đứa nhãi ranh loài người này ấy vậy mà lại có thể khiến nó bị thương?
Không!
Hổ đại gia lúc này mới muộn màng nhận ra một điều: Đứa nhóc loài người này vậy mà có thể đánh trúng nó?
Điều này không nên xảy ra!
Cho dù chỉ là một con hổ bình thường, thì đứa nhỏ loài người này cũng mới có ba tuổi rưỡi, không thể nào với tay tới gần nó mà đánh được.
Vừa rồi tay của đứa nhỏ không chỉ tát vào đầu nó, mà chỉ ngay lúc sau, lại có thể giơ chân đá vào chân trước của nó.
Không phải trước đó đứa nhỏ này vẫn luôn được cha của nó bế trong lòng sao?
Tuy rằng hổ ta cũng có thân hình cao lớn, vạm vỡ cường tráng, nhưng người đàn ông trước mặt nó đây cũng phải cao tới 1m9, lại còn bế đứa nhỏ đứng cách xa nó ít nhất ba bước, trừ khi tay chân của đứa nhỏ kia có thể biến dài ra, nếu không thì không thể nào đánh trúng nó được.
Tầm mắt của Hổ đại gia bỗng nhiên rơi xuống người Tể Tể, nhưng cánh tay nhỏ mập mạp của Tể Tể đã biến về hình dáng ban đầu.
Thấy Hổ lớn nhìn chằm chằm vào mình như đang rình mồi, Tể Tể mím miệng nhỏ.
“Muốn ăn bổn Tể Tể, đúng không?”
Hổ đại gia không thèm nói nhảm!
Nó thẳng tiến về phía trước!
Thỏ Đen đang bị Tương Tư Hoành ôm vào nhà nghe được động tĩnh bên ngoài, sợ tới mức vội vàng kêu lên.
“Cậu Tiểu Tương, xin ngài giơ cao đánh khẽ, giúp đỡ ông em Hổ không hiểu chuyện của tôi với, được không?”
Tương Tư Hoành một tay xách ghế, một tay ném Thỏ Đen xuống mặt đất.
“Nó muốn ăn Tể Tể, mày còn muốn tao giúp nó sao?”
Thỏ Đen hoảng loạn giải thích: “Không phải, không phải đâu, cậu Tiểu Tương, ông em hổ của tôi mắt mù tâm điếc, căn bản không biết được đại nhân nhỏ là ai, cho nên mới…”
Tương Tư Hoành đã bước ra khỏi nhà.
“Cho nên, nếu Tể Tể là người bình thường, nó có thể tùy tiện ăn thịt Tể Tể sao?”
Thỏ Đen: “… Sao có thể? Tinh quái là không thể tùy tiện ăn thịt người, nếu không người trong Huyền môn tuyệt đối sẽ không dễ dàng bỏ qua cho yêu quái làm hại nhân gian.”
Tương Tư Hoành vô thức hỏi: “Cho nên, vì nó thấy Tể Tể trắng trẻo mập mạp, lại non nớt đáng yêu, cho nên mới cố tình nhắm tới Tể Tể ư?”
Thỏ Đen: “… Nhất định không phải! Cậu Tiểu Tương…”
Tương Tư Hoành bước đi rất nhanh, chỉ trong chớp mắt cậu nhóc đã đi tới trước mặt Hoắc Trầm Lệnh.
“Chú hai, ghế đây ạ.”
“Cảm ơn Tiểu Tương.”
Tương Tư Hoành nhếch miệng cười, ngoan ngoãn đứng bên cạnh chú hai của mình, ánh mắt của cậu nhóc rơi xuống người Hổ lớn đã bị Tể Tể đánh cho tơi bời.
Haizzz!
Cũng không biết đã rụng mất bao nhiêu lông, khi một cơn gió thổi qua, có cảm giác như mặt mình phủ đầy lông hổ vậy.
Hoắc Trầm Lệnh cũng bị long hổ dính đầy mặt, chớp mắt mặt đã đen như đáy nồi.
Tương Uyên và Cửu Phượng bước ra khỏi toà âm trạch Tiểu Tam, nhìn thấy cảnh lông hổ bay đầy trời, Cửu Phượng là người đầu tiên nổi khùng.