Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 925:
“Hổ lớn, mày… mày… mày muốn ăn… thì ăn tao!”
Tể Tể nghe thế thì cười rộ lên: “Anh Bạc Niên yên tâm, Hổ lớn thật sự rất ngoan, nó không ăn thịt người đâu.”
Hai mẹ con bà nội Bạc và Bạc Đan Vi: “…”
Cô chủ nhỏ nhất của nhà họ Hoắc lại ngây thơ như vậy sao?
Hổ lớn không ăn thịt người, chẳng lẽ nó ăn chay à?
Hai mẹ con cũng mặc kệ chuyện gì đang xảy ra với Hổ lớn, chỉ thấy Hổ lớn không thình lình lao tới cắn người như bây giờ chính là một cơ hội rất tốt.
Vì thế hai mẹ con chia nhau ra, mỗi người ôm lấy một đứa nhỏ rồi nhanh chóng lui ra ngoài.
Bà nội Bạc ôm Bạc Niên ra tới cửa, Bạc Đan Vi cũng bế Tể Tể chạy theo ngay phía sau.
Khi Bạc Đan Vi chuẩn bị bế Tể Tể đi ra ngoài, Hổ lớn đang nhìn chằm chằm vào Bạc Đan Vi bỗng nhiên cử động.
Nó dùng móng vuốt to dày đập mạnh vào tấm cửa một cái, khiến tấm cửa vừa bị nó đập trúng lập tức đóng sầm lại.
Bà nội Bạc ở ngoài cửa bị dọa đến choáng váng.
“Tiểu Vi! Tể Tể!”
Tương Tư Hoành vẫn luôn đứng canh ở cửa, thấy cảnh này vội an ủi bà nội Bạc.
“Bà nội Bạc đừng lo lắng, dì Bạc sẽ không xảy ra việc gì đây, Tể Tể cũng ở trong đó mà.”
Bà nội Bạc nhớ tới Tể Tể đang ở trong phòng vệ sinh lại càng suy sụp hơn.
Đó chính là con gái duy nhất của nhà họ Hoắc đấy!
Đừng nói tình hình của con bé có tốt hay xấu, chỉ cần con bé mất đi một sợi tóc thôi, nhà họ Hoắc chắc chắn cũng chẳng để yên cho bọn họ đâu.
Tương Tư Hoành thấy bà nội Bạc lại muốn đẩy cửa xông vào, vội vàng giữ chặt bà ấy lại để giải thích.
Nhất thời cậu nhóc không tìm ra được cái cớ nào, bỗng nghĩ tới Thỏ Đen sống trong trang viên nhà mình, vừa đảo mắt liền nảy ra một ý tưởng.
“Bà nội Bạc, Tể Tể đặc biệt yêu thích động vật, dù là thỏ con hay Hổ lớn, chỉ cần bọn chúng nhìn thấy Tể Tể thì đều thích chơi với Tể Tể hết.”
Bạn nhỏ Bạc Niên vốn cũng đang lo lắng, nhưng lời nói của Tương Tư Hoành đã nhắc nhở cậu nhóc nhớ tới một chuyện, trước đó khi ở trong vườn Tể Tể cũng chơi với Hổ lớn, vừa rồi Hổ lớn cũng không có ý định làm hại đến hai bé, Tể Tể lại luôn đang nói Hổ lớn rất ngoan.
Vì thế bạn nhỏ Bạc Niên quyết đoán đứng về phía Tương Tư Hoành.
“Đúng vậy bà nội, vừa rồi Tể Tể và cháu vẫn luôn chơi đùa cùng Hổ lớn trong phòng vệ sinh, Hổ lớn rất rất ngoan, nó còn cho chúng cháu túm lỗ tai, kéo đuôi, cầm râu của nó mà chơi nữa!”
Bà nội Bạc: “…”
Bà cụ sợ mình nảy sinh ảo giác!
Con hổ được con rể bà nuôi dưỡng không phải là hổ sinh sống trong vườn bách thú từ nhỏ đến lớn, mà là một con hổ trưởng thành thuần chủng được đưa từ tự nhiên về.
Vô cùng hung tàn!
Lần trước bà ấy còn nhìn thấy con rể cho con Hổ lớn này ăn thịt gà, thịt lợn sống, hơn nữa hình ảnh con hổ kia ăn uống… bà ấy chỉ nhìn một lần đã sợ hãi đến mức bỏ lập tức chạy đi.
Quá máu me!
Tương Tư Hoành ở bên cạnh lại khẳng định: “Đúng! Bà nội Bạc, trước đó chúng cháu cũng chơi cùng Hổ lớn ở trong vườn, Hổ lớn thực sự rất ngoan, ngoan lắm ạ.”
Bà nội Bạc: “…”
Họ có thể không nói về cùng một con hổ!
Thứ bà ấy nói tới chính là một con hổ hoang dã thực sự hung dữ, trong khi con hổ trong miệng hai đứa nhỏ này lại chẳng khác gì thú nhồi bông.
Này…
Bà nội Bạc lo lắng chạy quanh, dù có cố đẩy cửa nhưng không mở được, bà vội móc di động ra gọi điện cho con rể.
“Trác Nhiên, Hổ lớn…”
“Mẹ, chúng con đang chạy về phía phòng khách, mọi người đã lên tầng hai chưa? Mọi người nhất định phải chăm sóc bản thân và mấy đứa nhỏ đấy, con hổ Đông Bắc đó đã từng bị thương và thù rất dai. Mặc dù vết thương trên người nó vẫn còn chưa khỏi hẳn, nhưng sức tấn công rất mạnh, mọi người phải thật cẩn thận, chúng con sẽ tới đó sớm thôi.”
Bà nội Bạc hơi há miệng, bà ấy định nói rằng con hổ kia bây giờ đang ở trong phòng vệ sinh với Tiểu Vi và Tể Tể, nhưng lại nghe thấy ai đó đang nói với con rể ở đầu dây bên kia.
“Giáo sư Triệu, có khách tới!”
Triệu Trác Nhiên vội vàng cúp điện thoại, trong khi lòng bà nội Bạc ở bên này đang nóng như lửa đốt.
Dù là ai đến vào lúc này, cũng nhất định không được mở cửa!
Làm thế không phải để người khác đi vào chỗ chết sao?
Trong phòng vệ sinh, Hổ lớn vẫn không ngừng ấn bàn chân to lên trên cánh cửa, động tác rất bá đạo, đôi mắt hổ màu vàng đang đảo quanh trên người Bạc Đan Vi.
Bạc Đan Vi đương nhiên sợ nó sẽ bị kích động mà bộc lộ bản tính hung ác, từ khi chồng cô mang con hổ bị thương này về nhà nuôi, cô chưa bao giờ dám tới nhìn nó.
Thứ nhất là vì cô ấy quá bận, thứ hai là vì sợ. Dù sao đó cũng là Hổ lớn, chứ đâu phải mèo chó gì.
Lúc này, Bạc Đan Vi bế Tể Tể chỉ muốn nhanh chóng chạy khỏi đây, đầu của con Hổ lớn đang ở ngay trước mặt cô, đôi mắt hổ rực sáng, răng nanh bén nhọn, khiến cô ấy nhìn mà run sợ trong lòng.
Bạc Đan Vi ôm chặt Tể Tể trong lòng, cơ thể run lên không thể kiểm soát.
Tể Tể vội ôm lấy cổ cô ấy: “Dì Bạc, Tể Tể đi xuống dỗ dành nó nhé, dỗ xong là ổn rồi.”
Hổ đại gia kêu một tiếng đầy ghét bỏ.