Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 918

Trái tim của Bạc Đan Vi vẫn còn đập loạn xạ, nghe cháu trai nhỏ nói vậy thì vội bế cậu nhóc lên, ấn cậu nhóc vào lòng rồi đánh vào mông đứa cháu trai nhỏ.

Vừa đánh, vừa mắng.

“Bạc Niên, cháu coi lời của cô của dượng cháu như gió thoảng bên tai sao? Đã nói bao nhiêu lần là không được một mình tới đây, hổ là loài động vật ăn thịt hung mãnh, chỉ cần hơi lơ là thì cháu đã trở thành đồ ăn của nó rồi, sao cháu lại không nghe lời chứ?”

Bạn nhỏ Bạc Niên kêu ngao ngao: “Cô ơi, Tiểu Niên sai rồi, Tiểu Niên chỉ là muốn đưa Tể Tể và anh Tiểu Tương tới đây xem Hổ lớn mà cô nuôi thôi… hu hu hu.”

Tể Tể thấy anh Bạc Niên bị đánh, không khỏi sửng sốt.

Rồi chính tiếng khóc của anh Bạc Niên khiến bé lấy lại ý thức, vội vàng lao về phía anh Bạc Niên và trực tiếp nằm che người anh Bạc Niên.

“Cô Bạc ơi, cháu xin lỗi! Chuyện không liên quan gì đến anh Bạc Niên, là Tể Tể chui vào trong trước! Anh Bạc Niên cũng vì muốn giúp Tể Tể thôi! Cô Bạc ơi, cô muốn đánh thì cứ đánh Tể Tể đi! Tể Tể không sợ bị đánh!”

Tương Tư Hoành vừa thấy Tể Tể nhào qua, cậu nhóc cũng nhanh chóng chạy theo, ghé sát người Tể Tể để bảo vệ cho Tể Tể.

“Cô Bạc, chuyện không liên quan gì tới Tể Tể và Tiểu Niên, là do cháu chưa nhìn thấy Hổ lớn bao giờ, vì muốn nhìn thấy Hổ lớn nên mới chui vào cái lỗ nhỏ kia, không liên quan gì đến Tể Tể và Tiểu Niên cả, cô Bạc có muốn đánh thì cứ đánh cháu đi!”

Cậu nhóc là cương thi, da dày thịt thô, không sợ bị đánh.

Tuy rằng Tể Tể không cảm thấy đau đớn, nhưng Tể Tể làm em gái, cậu nhóc là anh trai, anh trai phải bảo vệ em gái, sao lại có thể để em gái bị đánh chứ?

Bạc Đan Vi khẽ giơ tay lên nhìn ba đứa nhỏ xếp chồng lên nhau như một ngọn đồi, đột nhiên cô ấy không đánh nổi nữa.

Không những không thể đánh nổi nữa, mà hốc mắt của cô ấy còn nóng lên, suýt nữa thì bật khóc.

Ba đứa nhỏ này thật là…

****9:

10 phút sau, bà nội Bạc dẫn theo con gái và ba đứa nhỏ quay trở về phòng khách.

Triệu Trác Nhiên sắp xếp người đến đưa con hổ đã được gây mê trở lại chuồng. Anh ta không dám đặt chuồng ở ngoài trời nữa, mà trực tiếp đưa chiếc lồng có con hổ vào tầng hầm rộng rãi nhưng kín đáo hơn.

Hổ đại gia nằm trong lồng sắt, buồn phiền tới mức không biết đã rụng bao nhiêu sợi lông.

Hôm nay nó muốn coi con trai của vua cương thi là đồ ăn mà tính nuốt vào bụng!

Tuy nhiên không thành công, còn khiến mình mất hết mặt mũi.

Thế nhưng, nó nghe nói vua cương thi Tương Uyên là kẻ cực kỳ bao che cho người của mình, anh ta tìm kiếm con trai đã nhiều năm, hình như gần đây mới tìm được.

Nếu như để cho Tương Uyên biết được chuyện nó muốn nuốt con của anh ta vào bụng, dù không thành công, thì nó không chết cũng bị lột một lớp da.

Nghĩ đến đây, Hổ đại gia run lập cập.

Triệu Trác Nhiên lo lắng nó tỉnh lại quá sớm, sợ lượng thuốc mê không đủ, nên lại tiêm cho nó một mũi gây mê nữa.

Hổ đại gia: “…”

Ông đây X con mẹ nhà mày!

Hổ đại gia không sợ cây kim như cào ngứa kia, nhưng Hổ đại gia vẫn là Hổ đại gia!

Nếu không phải xác định nhóc cương thi còn chưa rời khỏi biệt thự, nó nhất định sẽ cho tên chuyên gia động vật loài người ngu ngốc này đẹp mặt!

Hổ đại gia vừa giận vừa sợ, Hổ đại gia nhanh chóng ủ rũ!

Lúc này, tâm trạng của ba đứa nhỏ lại hoàn toàn khác với thái độ cáu kỉnh, hậm hực của Hổ đại gia.

Ba đứa nhỏ nắm lấy tay nhau, tớ nắm tay cậu, cậu nắm tay tớ, chúng đứng thành một hàng cạnh bức tường phòng khách.

Tể Tể đứng ở giữa, hai bạn nhỏ Tương Tư Hoành và Bạc Niên đứng ở hai bên của bé.

Sau khi đi ra từ sân sau, ba đứa nhỏ đã tự động đứng như vậy.

Bà nội Bạc vốn định bắt đầu mắng từ cháu trai, nhưng khi bà bước đến ghế sô pha và ngồi xuống, nhìn thấy ba đứa nhỏ ủ rũ đứng thành một hàng, bỗng nhiên bà lại không mắng nổi.

Bà có thể mắng cháu trai nhỏ, bởi dù sao nó cũng là người nhà họ Bạc!

Nhưng hai đứa nhỏ còn lại, nói thế nào bà cũng không dám mắng!

Tâm trạng của Bạc Đan Vi cũng giống hệt với mẹ mình, cả hai đều băn khoăn.

Hai mẹ con liếc mắt nhìn nhau, cùng đứng dậy đi và phòng bếp để nói chuyện.

“Mẹ, chúng ta có nên gọi điện thoại báo cho nhà họ Hoắc một tiếng hay không? Tổng giám đốc Hoắc có biết hai đứa bé này ở đây không?”

Bà nội Bạc cũng phát rầu.

Nếu để nhà họ Hoắc biết cháu trai nhỏ của bà dẫn Tể Tể và Tiểu Tương suýt chui vào bụng hổ, nhà họ Bạc và nhà họ Triệu đều sẽ xong đời.

Không nói ra, dù sao bà ấy cũng không thể nào nói nổi.

Bà nội Bạc thở dài: “Khẳng định vẫn phải nói ra, rốt cuộc đó cũng chỉ là hai đứa nhỏ, đặc biệt là Tể Tể, nghe nói đó là báu vật trong tay tổng giám đốc Hoắc, hôm qua cậu ta còn tự mình tới trường mầm non đón con gái đấy.”

Bạc Đan Vi không thể tin nổi: “Giám đốc Hoắc tự tới nhà trẻ đón con ư?”

Bà nội Bạc gật đầu: “Đúng vậy, trước kia khi Trương Ninh còn sống, ba đứa nhỏ nhà họ Hoắc đều tự mình tới nhà trẻ, con đã bao giờ thấy tổng giám đốc Hoắc tự mình tới nhà trẻ đón con chưa?”

Bạc Đan Vi nghĩ một hồi, rồi lắc đầu.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free