Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 916:

Không ai để ý rằng ngay lúc Bạc Đan Vi vọt vào bên trong, chỉ trong nháy mắt hàng rào điện kia đã bị tắt.

Sau khi Bạc Đan Vi lao vào bên trong, hàng rào điện mới lại được khôi phục trở lại.

Triệu Trác Nhiên nhân lúc miệng và mắt của con hổ bị vặn vẹo do điện giật, khẩn trương nhặt chiếc súng gây mê mà mình mang theo, nhắm thẳng vào con hổ kia và nhanh chóng nổ súng.

Mấy phát đạn đều bắn chính xác vào người Hổ lớn, khi nhìn thấy thân hình đang run rẩy dần mất đi sức lực, Triệu Trác Nhiên mới thở phào nhẹ nhõm, sau đó chạy đến căn nhà gỗ hai tầng tìm công tắc lưới điện.

Hàng rào điện bị tắt, Hổ đại gia vô cùng tức giận.

Nếu không phải thấy tên chuyên gia động vật ở đây đã từng giúp đỡ mình, nó đã sớm ăn thịt ba đứa nhỏ kia rồi.

Kết quả… Nó vẫn luôn nhớ đối phương từng giúp mình nên mới ngoan ngoãn làm một con hổ bình thường ở nơi này, chỉ chờ đến này tên loài người này sẽ đưa nó về rừng.

Ai mà ngờ được hôm nay lại xảy ra chuyện như thế này.

Không những không ăn được ba món kia, mà mình còn bị điện giật đến thất điên bát đảo!

Hổ đại gia nổi giận rồi!

Hổ đại gia tức giận lại lần nữa ngẩng đầu lên trời thét dài.

“Gầm!!!”

Triệu Trác Nhiên nhặt cái súng gây mê vừa mới buông xuống, lại tiếp tục bắn thêm một cái vào bụng hổ.

Hổ đại gia: “…”

Hổ đại gia bật dậy, mạnh mẽ nhảy lấy đà, đôi mắt màu vàng mở to đầy giận giữ, rồi nhào về phía Triệu Trác Nhiên.

Ở nơi xa, ba bạn nhỏ Tể Tể, Tương Tư Hoành cùng Bạc Niên đều nhìn thấy cảnh này, bạn nhỏ Bạc Niên bị dọa tới bật khóc, gân cổ kêu lên.

“Oa… Dượng cẩn thận!”

Bạn nhỏ Tương Tư Hoành nhận thấy luồng sát khí từ Hổ lớn, khẽ nheo mắt rồi tiến lên.

Kết quả, cậu nhóc vừa mới bước được vài bước chân đã bị Tể Tể gọi lại.

“Anh Tiểu Tương, khống chế nó là được!”

Tương Tư Hoành sửng sốt, lúc này cậu nhóc mới nhớ ra ở đây không chỉ có Tể Tể, mà cô dượng của Tiểu Niên cũng có mặt, cậu nhóc không thể để người khác phát hiện ra mình là cương thi.

Vì vậy, khi răng nanh của con hổ chuẩn bị đâm vào cổ họng Triệu Trác Nhiên, bỗng nhiên nó cảm nhận được một luồn uy áp mạnh mẽ trước nay chưa từng có truyền tới từ sau lưng.

Hổ đại gia: “…”

Hổ đại gia lúc này chẳng khác gì rắn bị đánh vào bảy tấc, lập tức trở nên ủ rũ.

Triệu Trác Nhiên thấy Hổ lớn nhảy lên đã ngã gục xuống đất, rên nhẹ một tiếng. Triệu Trác Nhiên cho rằng cuộc đời của mình sẽ kết thúc vào giờ phút này, kết quả cơ thể con hổ lại bỗng mềm nhũn, cơ thể khổng lồ của nó đè nặng lên người anh.

Triệu Trác Nhiên: “…”

Tuy rằng anh ấy cao 1m86, nặng hơn 70 cân, nhưng vóc người trông vẫn khá mảnh khảnh.

Cho dù có chút sức lực, ngày nào anh ấy cũng chú trọng việc rèn luyện cơ thể, nhưng đột nhiên bị một con hổ bảy – tám trăm cân đè lên người khiến anh cảm thấy mình như bị núi Thái Sơn đè xuống, lúc ấy, cổ họng anh ấy như nghẹn lại.

Đứng lên không đứng được, nằm xuống không nằm được, Triệu Trác Nhiên vội dùng tay đẩy con hổ ra, không còn nghi ngờ gì nữa, đây chẳng khác nào kiến càng rung cây lớn.

(Kiến càng rung cây lớn: Nguyên văn là 蜉蝣撼大树 (âm Hán - Việt là “phù du hám đại thụ”) Ám chỉ người không biết tự lượng sức mình.)

Bà nội Bạc lo lắng cho ba đứa nhỏ, lúc sau lại phải lo thêm cho người con gái mới vọt vào hàng rào điện.

Lúc này, bà định đi tới giúp con gái và kiểm tra tình hình của bọn trẻ thì bất ngờ nhìn thấy con rể bị hổ đẩy ngã, mắt thấy con rể sắp thành đồ ăn chui vào miệng của hổ, bà nội Bạc không màng tới điều gì mà nhào về hướng đó.

Ai ngờ Hổ lớn này bỗng nhiên bị ngã xuống.

Bà nhìn kỹ hơn thì thấy con rể mình đã bị hổ đè xuống, mặt đỏ bừng vì nghẹn thở, tròng mắt trừng tới nỗi sắp rơi ra khỏi hốc mắt.

Bà nội Bạc: “…”

Bà nội Bạc không còn quan tâm tới chuyện gì khác, chỉ mong nhanh nhanh chóng chóng đẩy con hổ đang đè lên người con rể ra.

Bạn nhỏ Tương Tư Hoành tập trung sức mạnh trong tay trong khi không ai ngoại trừ Tể Tể chú ý đến mình.

Cậu nhóc ấn nhẹ lòng bàn tay xuống đất và ấn mạnh xuống.

Vừa lúc bà nội Bạc túm lấy con hổ, đẩy hai chân trước của nó xuống bãi cỏ bên cạnh, một lực xuyên qua mặt đất, xuyên qua thân con hổ đang đè lên người Triệu Trác Nhiên, cả thân hổ bị luồng sức mạnh kia hất văng ra, nó nặng nề ngã xuống bãi cỏ bên cạnh.

Triệu Trác Nhiên bị hổ đè không thể thở được, ho dữ dội, sau đó thở hổn hển, khuôn mặt đỏ bừng và tím ngắt cuối cùng cũng dần trở lại màu sắc ban đầu.

Hổ đại gia bị hất ngã trên mặt đất: “…”

Hổ đại gia chỉ cảm thấy mặt mũi hổ của mình đã mất hết rồi!

Hoàn toàn trầm cảm!

Nó trực tiếp nằm liệt trên mặt đất, dường như thuốc mê từ súng gây tê đã có hiệu quả, con hổ cứ thế nhắm mắt lại giả vờ ngủ.

Bạc Đan Vi đã tới bên cạnh ba đứa nhỏ, nhìn đứa này, sờ đứa kia, rồi lại nhìn đứa kia, sờ đứa này.

Thấy cả ba đứa trẻ đều không sao, thần kinh căng thẳng của cô lập tức thả lỏng, Bạc Đan Vi trực tiếp ngã xuống đất, sắc mặt tái nhợt.

Bạn nhỏ Bạc Niên nhìn thấy cô mình, vội vàng chạy qua ôm lấy cô.

“Cô ơi, Tiểu Niên xin lỗi, Tiểu Niên không phải cố ý xông vào đây.”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free