Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 870:
Không ngờ thể lực của đối phương tốt vô cùng, ông chú bảo vệ mệt thở hổn hển dùng bộ đàm hô to: “Mau mau mau! Có một người đàn ông vóc người cao to thân người mặt chó vừa xông vào trong trường học, mau bắt lại! Mau! Các học sinh đang tan học đấy, nhớ kỹ đừng cầm gậy thép, ngộ thương học sinh sẽ phạm vào tội lớn!”
****2:
Cổng trưởng tiểu học nhanh chóng hỗn loạn.
Học sinh lớp một và lớp hai được cho ra sớm hơn một chút, học sinh lớp ba và lớp bốn thì mới bắt đầu đi ra ngoài.
Học sinh lớp một lớp hai tương đối ngoan, nhất là học sinh lớp một đã tập thành thói quen lúc nhà trẻ tan học sẽ ngoan ngoãn xếp hàng đi ra ngoài nên lúc tan học cũng theo thói quen xếp hàng đi ra ngoài.
Tình huống rất có trật tự, vô cùng ngoan ngoãn, rất hiếm khi cãi nhau ầm ĩ.
Học sinh lớp hai hơi nghịch một chút, có vẻ hoạt bát đùa giỡn nhiều hơn, giáo viên thỉnh thoảng phải gọi nhắc một tiếng.
Đến lớp ba bốn năm hoặc là lớp sáu, các học sinh vừa được cho ra là giống như được thả tự do, cho dù giáo viên cầm loa hô lớn: “Xếp thành hàng! Không được lộn xộn!” thì cũng không ngăn nổi đông đảo học sinh trong trường. Một khóa gần hai mươi lớp, mỗi lớp có bốn mươi lăm học sinh.
Liếc mắt nhìn lại hoàn toàn là một mảnh đông đúc.
Xếp thành hàng?
Không được lộn xộn?
Đám học sinh gây rối này chỉ sợ thiên hạ không loạn thôi đó!
“Tan học rồi! Đi thôi! Trong nhà tớ mới sắm máy chơi game! Mau cùng nhau đến nhà tớ chơi!”
“Có một tiệm trà sữa mới mở ở đối diện trường học, tớ rất thích trà sữa của tiệm đó! Đi mau đi mau, chậm nữa đến lúc đó lại phải xếp hàng đấy!”
“Vương Hưng Ninh, khốn kiếp, nắm tóc tớ hả, xem tớ có đạp bay cậu hay không!”
“A a a! Đừng đánh đừng đánh! Mau tránh ra! Cô gái tâm thần nổi điên đánh người này!”
…
Giáo viên hét đến lao tâm lao lực quá độ, cuống họng bốc khói.
Đám học sinh cứ như là chim chóc phóng ra khỏi lồng giam, tự do chạy băng băng.
Cổng trường học phải nói là vô cùng náo nhiệt.
Hoắc Trầm Lệnh gần một mét chín xông vào đám học sinh, giày da âu phục, mặt mũi lạnh lùng, phải nói là hạc giữa bầy gà.
Mặc dù đám học sinh đang tranh cãi ầm ĩ, ồn ào náo nhiệt, nhưng khi nhìn đến người mặc âu phục đi giày da thì lập tức theo bản năng lùi lại phía sau.
Các nhân viên bảo vệ người này nối tiếp người kia từ trong trường học lao ra, xác định phương hướng chính xác rồi lại từ hai bên trái phải bọc lại đánh, chạy tới chỗ Hoắc Trầm Lệnh bên kia.
Hoắc Trầm Lệnh vừa đi lên đằng trước vừa tìm kiếm trong đám học sinh đông đúc.
“Tể Tể!”
“Tiểu Tương!”
“Tể Tể!”
…
Tể Tể và Tương Tư Hoành bị đám người tách ra, một đứa ba tuổi rưỡi, một đứa hơn bốn tuổi, một đứa mập mạp, một đứa gầy gò.
Một đứa mới một mét, một đứa một mét mốt. Hai đứa nhỏ bị nhấn chìm trong đám học sinh, theo bản năng ngước cái đầu nhỏ lên nhận người.
Nhưng mà có quá nhiều người.
Vả lại các anh các chị mỗi một người đều rất cao rất cao!
Cổ của Tể Tể ngước đến phát đau, cổ Tương Tư Hoành ngược lại không đau, nhưng mà cậu lại hoa mắt.
Hai người trực tiếp dùng thần thức liên lạc.
Tương Tư Hoành nhanh chóng hỏi: “Tể Tể, em tìm được anh Tư Thần chưa?”
Tể Tể nhanh chóng trả lời lại: “Chưa, nhiều người quá, Tể Tể không nhìn tới!”
Tương Tư Hoành do dự: “Có phải anh Tư Thần vẫn chưa tan học không?”
Tể Tể cảm thấy có khả năng, giọng sữa có vẻ hơi buồn bực: “Có khả năng, nhưng mà anh Tiểu Tương ơi, Tể Tể không biết anh ba là khối mấy lớp mấy, nếu như biết thì Tể Tể cứ đi thẳng đến phòng học anh ba tìm anh ấy là được rồi.”
Tương Tư Hoành cũng ủ rũ cúi đầu xuống: “Tể Tể, anh cũng không biết…”
Tể Tể đảo đôi mắt to một vòng, đột nhiên nghĩ ra cách hay: “Có rồi!”
Tương Tư Thần ngạc nhiên: “Sao sao?”
Tể Tể cười hì hì: “Tể Tể có thể tháo con mắt xuống ném ra ngoài, những anh chị này đi bộ cũng sẽ không nhìn dưới chân, mắt của Tể Tể không dọa được họ.”
Tương Tư Hoành: “Tể Tể, lỡ như… bị trông thấy thì sao?”
Tể Tể nhìn trái ngó phải một chút, khắp nơi đều là người.
Bởi vì dáng dấp cô bé quá mập mạp, lúc ngước cái đầu dưa nhỏ lên nhìn các anh chị vô thức trợn to hai mắt nhận người, những anh chị kia nhìn thấy ai nấy đều vui vẻ.
“Ái chà! Đứa bé đáng yêu này từ đâu tới đây vậy, dễ thương quá!”
“Chị muốn véo véo cái gương mặt mũm mĩm nhỏ nhắn này thôi.”
“Véo nhẹ thôi nha, bạn nhỏ ngoan ngoãn, chị véo cái nhẹ thôi nha, bảo đảm sẽ không đau!”
Tể Tể phản ứng theo bản năng đáp lại một câu: “Mạnh chút nữa Tể Tể cũng không đau.”
Các học sinh bị Tể Tể chọc cười hết sức vui vẻ.
Thật ra thì bọn họ đi không tính là nhanh, dù sao thì người ở trước mặt rất nhiều.
Học sinh lớp ba bốn năm đã có phán đoán cơ bản, biết lúc nào nên tăng tốc lên, lúc nào không thể chạy loạn đâm loạn.
Mặc dù thỉnh thoảng bọn họ có buông thả bản thân, nhưng ít nhiều cũng có ý thức.
Vậy nên khi đám học sinh nhìn đến Tể Tể bên này, thấy có người véo khuôn mặt nhỏ nhắn mập mạp của Tể Tể, người tiếp theo cũng bắt chước véo nhẹ một cái.
Có người không véo gương mặt nhỏ mập mà trực tiếp xoa đầu Tể Tể.
Tể Tể đang định móc mắt ra thả xuống đất hỗ trợ cùng nhau đi tìm anh ba cảm thấy bối rối.
------------------------------
e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ