Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 864
Tể Tể và Tương Tư Hoành lại lần nữa đặt câu hỏi, hai đôi mắt to hoàn toàn ngây thơ vô tội, hồn nhiên không có ác ý.
“Cô Tôn, cái gì là ông đây địt con mẹ mày?”
Cô Tôn đờ người ra.
Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Lệnh xem tới đây: “...”
****8:
Trong văn phòng yên ắng đến nỗi Hoắc Trầm Lệnh hình như còn có thể nghe được tiếng tim mình tăng tốc đập.
Thình thịch! Thình thịch! Thình thịch!
Ông cho rằng biểu hiện của hai đứa con trai ở trường học đã là giới hạn cao nhất rồi, không ngờ đó chỉ mới là món khai vị mà thôi.
Vấn đề lớn nhất lại là nằm ở bên chỗ con gái bảo bối Tể Tể và đứa cháu nhỏ Tiểu Tương này.
Hai anh em Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Lệnh cùng lúc bị câu hỏi của hai đứa nhóc Tể Tể và Tương Tư Hoành làm chết lặng, gương mặt tuấn tú vặn vẹo.
Đây là câu hỏi mà con nít nhà bọn họ sẽ hỏi sao?
Sẽ không phải bị động tay động chân ở chỗ nào đấy chứ?
Hoắc Trầm Lệnh cầm lấy con chuột, nhanh chóng tua ngược lại, muốn xem thử coi lúc con gái hỏi hai câu hỏi này vẻ mặt trông ra làm sao, có vẻ gì khác thường dù là nhỏ nhất không.
Ông xem đi xem lại hết lần này tới lần khác, không có, không có gì cả.
Con gái trông có vẻ hết sức bình thường. Lòng tò mò ở đáy mắt đã sắp sửa tràn ra cả màn hình, cha nuôi Hoắc cảm giác trong tim nháy mắt bị trúng một ngàn đao.
Thứ chó má táng tận lương tâm nào đã dạy cho con gái ngoan ngoãn đáng yêu của ông hỏi ra câu hỏi kiểu này?
Vẻ mặt Hoắc Trầm Huy cũng là một lời khó nói hết.
Ông ấy không trầm ổn bằng em trai Hoắc Trầm Lệnh, thế nên sau khi Hoắc Trầm Huy nhìn thấy hai bạn nhỏ hỏi xong câu hỏi thì lập tức ngẩng đầu lên nhìn sang cô Tôn đang đợi bọn họ ở bên cạnh cách đó không xa.
Cô Tôn lúng túng cười cười.
Con trai lớn của Hoắc Trầm Huy cũng đã hai mươi tuổi rồi, lúc này ông ấy nhìn cô Tôn ngại ngùng mỉm cười.
Gương mặt già nua không nhịn được đỏ lên: “Việc này… việc này…”
Ông ấy nhanh chóng nhìn sang em trai Hoắc Trầm Lệnh, nhưng Hoắc Trầm Lệnh vẫn đang gắt gao nhìn chằm chằm vào màn hình, không hề chú ý đến anh cả đang cầu cứu.
Cô Tôn thấy hai người cha gần như đã xem xong rồi, lúc này mới đi qua tắt video.
“Cha Tiểu Tương, cha Tể Tể, Tiểu Tương và Tể Tể ở trường học luôn có biểu hiện rất tốt. Các bạn nhỏ trong lớp rất thích hai bạn nhỏ này, nhất là Tể Tể còn giúp rất nhiều bạn nhỏ mặc quần áo kéo dây kéo khóa, rất là nhiệt tình.”
Với tư cách là người nắm quyền gia tộc đứng đầu nước Hoa, hôm nay tổng giám đốc Hoắc đã nghe được lời thoại tương tự như vậy tận ba lần.
Ông biết đây đều là lộ trình thông thường của các giáo viên.
Cũng không thể vừa đi lên đã nói con ông thế này thế nọ, phụ huynh nghe nhiều sẽ khó chịu.
Nhưng mà sau đó luôn có chuyển hướng, nhất là tình huống này của con gái…
Hoắc Trầm Lệnh để đầu óc trống rỗng, nghe cô Tôn thuyết giảng đủ kiểu.
Hoắc Trầm Huy đứng ở bên cạnh cẩn thận lắng nghe, dù sau hôm nay ông ấy chỉ mới bị mời phụ huynh có một lần nên rất muốn biết tình hình biểu hiện ngày thường của con trai nhỏ và cháu gái nhỏ ở trường học.
Cô Tôn cũng hơi sợ khí thế lạnh lùng hà khắc đó của tổng giám đốc Hoắc, thế nên lúc nói chuyện có thể không nhìn ông ấy thì không nhìn đến ông ấy.
Ngược lại cha của Tiểu Tương trông có vẻ hết sức dịu dàng nho nhã, cô Tôn đang lúng túng rất nhanh đã tỉnh táo lại, kết nối với cha Tiểu Tương.
Cuối cùng ý chính là: bây giờ Tể Tể và Tiểu Tương đều còn nhỏ, thuộc về lứa tuổi con quạ bắt chước học nói.
Bọn nhỏ sẽ bắt chước hoặc là học cách làm việc nói chuyện của mọi người trong ngày thường. Cô ấy bảo các phụ huynh ngày thường nên quan tâm đến con trẻ nhiều hơn, có mấy lời nên tránh trẻ con thì phải tránh trẻ con.
Hoắc Trầm Lệnh nghe mà mặt đầy khó xử, cô Tôn trông cũng có vẻ lúng túng. Cô ấy lại bổ sung thêm một câu.
“Cha Tiểu Tương, cha Tể Tể, mọi người đừng hiểu lầm. Tôi không phải nói những lời đó là của hai người nói, nhưng mà… phải chú ý đến con trẻ nhiều một chút, biết hằng ngày đứa nhỏ chơi cùng ai, tiếp xúc với ai.”
Cô Tôn thật sự không cho rằng cha Tiểu Tương và cha Tể Tể là người có thể thốt ra câu “ông đây địt con mẹ mày, sinh con trai không có lỗ đít gì đó.”
Dù sao bối cảnh gia đình vẫn còn bày ra ở đó, một vị tổng giám đốc đưa công ty đi ra thị trường quốc tế mà cứ hở chút là “ông đây địt con mẹ mày”...
Hình ảnh đó… cô Tôn không cách nào hình dung ra được.
Cô Tôn lại nói đến biểu hiện thường ngày của hai đứa nhỏ ở nhà trẻ một chút rồi mới để cho hai người cha rời đi.
Hoắc Trầm Lệnh đi ra khỏi nhà trẻ, mặt trầm như nước.
Hoắc Trầm Huy ngược lại khá ổn, cảm xúc xấu hổ qua đi, lúc này ông ấy đã tỉnh táo lại.
“Trầm Lệnh, đừng có suy nghĩ nhiều quá, Tể Tể và Tiểu Tương mới bao lớn. Cô Tôn nói đúng, chắc là tụi nhỏ bất ngờ nghe được ở đâu đó, không biết có ý nghĩa gì nên mới tò mò hỏi cô ấy thôi.”
Hoắc Trầm Lệnh đương nhiên biết. Ông sầm mặt là vì đã đảo qua hành tung của Tể Tể và Tiểu Tương hai ngày nay ở trong đầu một lần, cuối cùng khóa chặt được hai mục tiêu.