Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 862:
Hoắc Trầm Lệnh điềm tĩnh lạnh lùng cảm giác trước mắt đột nhiên tối sầm, tiếp theo ngực giống như bị trúng một mũi tên: “Con…”
Chu Tùng và Cao Đình hốt hoảng, vội vàng đứng ra chắn ở trước mặt Hoắc Tư Thần.
Chu Tùng: “Anh Hoắc, có lời gì nên từ từ nói.”
Cao Đình: “Đúng! Anh Hoắc, không được đánh con nít, nhất là bé trai, càng đánh càng phản nghịch!”
Ấn đường Hoắc Trầm Lệnh đột nhiên nhảy lên liên tục: “Tôi không muốn đánh nó.”
Hoắc Tư Thần nhìn hai thầy cô đang che chở cho cậu, hắng giọng một tiếng bắt đầu tố cáo.
“Cô Chu, bây giờ cha em không đánh em, nhưng mà trở về nhất định sẽ cho em ăn một bữa măng xào thịt(*)! Tối hôm qua em vừa mới ăn hết ba bữa măng xào thịt rồi!”
(*) Ở Tứ Xuyên, động từ “ăn” được thêm vào trước “măng xào thịt” có nghĩa là sự trừng phạt về mặt thể xác, “măng xào thịt” là ám chỉ việc người lớn dùng lát tre đánh vào lòng bàn tay hoặc mông của thế hệ trẻ.
Hoắc Trầm Lệnh: “...”
Chu Tùng: “...”
Cao Đình: “...”
Quả nhiên cho dù là người cầm quyền gia tộc đứng đầu nước Hoa giàu đến mức của cải tương đương với một quốc gia - tổng giám đốc Hoắc vẫn là một người cha bình thường con trẻ không nghe lời thì đánh.
Chu Tùng than thở: “Anh Hoắc, bình thường Tư Thần thật sự rất ngoan, lần này hóa trang giả vờ bệnh thật sự là lần đầu tiên, chỉ cần lần sau không làm như vậy nữa là được. Trường học không kiến nghị cái loại giáo dục dùng gậy gộc dạy dỗ cho con cái hiếu thảo đó.”
Hoắc Trầm Lệnh ừ một tiếng, nhìn con trai thứ hai đang hận không thể nhân cơ hội chuồn đi: “Con bày cách cho em nó?”
Hoắc Tư Tước vội vàng lắc đầu: “Cha, hoàn toàn không có, chắc chắn là hôm qua Tư Thần thấy con làm nên hôm nay nó tự học thành tài.”
Cao Đình bị câu “tự học thành tài” đó của Hoắc Tư Tước chọc cười, xém chút nữa đã bật cười.
Cô ấy nhớ đến hôm qua Hoắc Tư Tước bị bệnh dáng vẻ yếu đuối biết bao, lại nhìn sang Hoắc Tư Thần đang đứng nghiêm trang, hai mắt sáng ngời có thần, trông giống như là không dám đối diện với anh Hoắc. Cao Đình cố gắng nhịn cười quay đầu đi.
Chu Tùng bắt đầu truyền thụ kinh nghiệm kèm cặp con nhỏ cho Hoắc Trầm Lệnh, Hoắc Trầm Lệnh nhẫn nại lắng nghe.
Cuối cùng Chu Tùng lần nữa nhấn mạnh “lần sau không được làm như vậy nữa”, đồng thời khéo léo tỏ ý cho dù công việc có bận rộn đi nữa thì cuộc sống sinh hoạt và học hành của đứa nhỏ phải nên đặt ở vị trí ưu tiên hàng đầu để kết thúc buổi nói chuyện lần này.
Hoắc Trầm Lệnh nghe rất nghiêm túc, hai anh em Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần nhìn mà nơm nớp lo sợ.
Trước khi rời đi, Hoắc Trầm Lệnh ném cho hai anh em ánh mắt “về nhà chúng ta bàn lại”, anh em cá mè một lứa nhìn mà sắp khóc đến nơi.
Hoắc Trầm Lệnh đi ra khỏi trường tiểu học, vẻ mặt gấp gáp chạy sang nhà trẻ.
Hoắc Trầm Lệnh đi đến văn phòng cô Tôn, gặp anh ruột Hoắc Trầm Huy, còn có đứa cháu nhỏ Tương Tư Hoành và con gái tể Tể.
Hai đứa nhỏ đang đứng xếp hàng, vẻ mặt của hai đứa nhóc đứa này còn ngỡ ngàng hơn cả đứa kia.
Phải rồi!
Hai đứa nhỏ nhìn có vẻ như còn chưa biết vì sao tụi nó bị mời phụ huynh.
Ngay cả phụ huynh được mời là ông đây cũng đang thắc mắc đủ kiểu.
Hoắc Trầm Lệnh nhìn Tể Tể, vẻ mặt vô thức trở nên dịu dàng: “Tể Tể, cha tới rồi.”
Tể Tể cũng muốn gọi cha, thậm chí còn muốn nhào vào trong ngực cha nuôi ôm một cái.
Nhưng tốc độ của cô Tôn nhanh hơn bé: “Tể Tể, Tiểu Tương, các em đi ra ngoài trước đi. Cô Lý đang ở bên ngoài chờ các em và các bạn nhỏ còn lại trong lớp chơi trò chơi đấy.”
Tể Tể và Tương Tư Hoành dạ một tiếng rồi lại vẫn tay với Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Lệnh, hai đứa nhỏ tay trong tay trong lòng không hề có chút gánh nặng nào rời đi.
Trong văn phòng chỉ còn lại ba người Hoắc Trầm Lệnh, Hoắc Trầm Huy và cô Tôn.
Cô Tôn áp lực như núi lớn, nghĩ đến chủ đề tiếp theo, gò má cô Tôn trước mắt vẫn còn đang độc thân đỏ lên một cách khả nghi.
Hoắc Trầm Huy: “...”
Hoắc Trầm Lệnh: “...”
Cô Tôn tằng hắng một tiếng che đi sự lúng túng: “Cha Tiểu Tương, cha Tể Tể, hay là các vị xem video sau khi Tiểu Tương và Tể Tể đến trường học một chút nhé.”
Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Lệnh cùng lúc gật đầu: “Được, làm phiền cô Tôn.”
Cô Tôn cười cười: “Không phiền, nên vậy mà.”
Cô Tôn mở video đã sao lưu ra rồi đứng sang một bên chờ.
Hoắc Trầm Lệnh và Hoắc Trầm Huy xem không chớp mắt, hai đứa nhỏ đi đến trường học từ tám giờ rưỡi sáng, mãi cho đến buổi cơm trưa mới kết thúc, biểu hiện của hai đứa trẻ vô cùng ngoan ngoãn.
Thậm chí chúng còn không chọc những bạn nhỏ khác khóc.
Hoắc Trầm Huy không hiểu sao cô Tôn lại bảo bọn họ xem cái video này, nhưng vẫn nhịn xuống kiên nhẫn xem tiếp.
Sau khi Tể Tể và Tiểu Tương ăn cơm trưa xong thì đột nhiên đi tìm cô Tôn: “Cô Tôn, Tể Tể và anh Tiểu Tương có hai vấn đề không hiểu, có thể hỏi cô được không?”
Cô Tôn nở nụ cười hết sức hòa ái, ngồi xổm xuống xoa cái đầu dưa nhỏ của hai đứa nhỏ một cái, khẽ gật đầu: “Đương nhiên là được, Tể Tể hỏi đi.”
Tể Tể và Tương Tư Hoành hai miệng đồng thanh: “Cô Tôn, cái gì gọi là sinh con ra không có lỗ đít ạ?”
Cô Tôn sững sờ.