Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 822:
Tương Tư Hoành: “…”
Cố Thích Phong vừa thấy thế, liền vui vẻ.
Anh ta gọi một y tá đến, sau đó yêu cầu y tá đi cùng Tương Tư Hoành xuống dưới tầng, rồi cùng lên xe của Mặc Thiếu Huy lấy rắn, còn anh ta lại dẫn theo Minh Vương đến khu phòng bệnh dành riêng cho bệnh nhân VIP.
Trợ lý Khúc Tĩnh vội vàng chạy tới.
“Viện trưởng Cố, phía bên phòng phẫu thuật số 5 tạm thời xảy ra vấn đề, mời ngài đi xem thử.”
Cố Thích Phong nhớ rõ sáng nay phòng phẫu thuật số 5 có một ca phẫu thuật mở hộp sọ, bệnh nhân đã lớn tuổi và tỷ lệ nguy hiểm cũng cao hơn bình thường.
“Tôi lập tức qua đó.”
Xoa đầu nhỏ của Tể Tể, lời nói của Cố Thích Phong là để cho Khúc Tĩnh và Minh Vương nghe.
“Tiểu Khúc, đích thân dẫn ngài Minh đây đi nhập viện đi.”
Khúc Tĩnh vội gật đầu: “Vâng.”
Tể Tể vô cùng ngoan ngoãn mà vẫy tay chào Cố Thích Phong.
“Tạm biệt chú Cố.”
Cố Thích Phong gật đầu xin lỗi rồi đi thẳng về phía phòng phẫu thuật số 5.
Trong phòng bệnh dành riêng cho bệnh nhân VIP, Khúc Tĩnh cung kính nhìn Minh Vương.
“Ngài Minh, bệnh viện cần chứng minh thư của ngài để hoàn thành thủ tục ạ.”
Minh Vương: “Tôi không có thứ đó.”
Khúc Tĩnh sợ ngây người.
“Sao?”
Minh Vương: “Tôi vừa mới lên đây.”
Khúc Tĩnh có chút không hiểu: “À?”
Minh Vương nhíu mày giải thích: “Tôi vừa mới lên đây, còn chưa kịp đi làm thứ đó.”
Lời này đương nhiên không phải là sự thật.
Dù sao ông cũng đường đường là Minh Vương, cũng không có ý định sống vĩnh viễn ở nhân gian, cần chứng minh thư làm gì?
Hơn nữa, hiện giờ trong cơ thể ông còn có vết thương nặng, đến lúc chụp ảnh… máy ảnh của con người không thể ghi lại được diện mạo cụ thể của ông đâu.
Khúc Tĩnh không ngờ được Minh Vương không có giấy chứng minh, hơn nữa cách nói chuyện của đối phương cũng rất quái lạ.
“Nếu như vậy, vậy tôi cứ để ngài nằm viện trước, về phần thông tin danh tính của…”
Minh Vương có ý tưởng rất hay: “Cậu cứ tự mình điền là được!”
Khúc Tĩnh: “… Cũng được ạ.”
Viện trưởng tự mình ra lệnh cho anh ta đưa ngài Minh nhập viện, không có chứng minh nhân dân cũng phải làm.
Cứ để đấy cho anh ta vậy!
Khúc Tĩnh làm việc vô cùng nhanh nhẹn, không đến vài phút, mọi chuyện đã được xử lý thoả đáng.
Minh Vương kỳ thật đã rất mệt mỏi, khi đến cạnh giường, cơn buồn ngủ đã ập tới không sao ngăn được.
Tể Tể ở bên cạnh quan sát, nhanh chóng dỗ dành ông.
“Cha đi ngủ đi, Tể Tể ở đây trông chừng cho cha.”
Minh Vương ôm con gái cưng cùng nằm thoải mái trên giường bệnh.
“Tể Tể ngủ cùng với cha nhé, nếu cha ngủ trước thì Tể Tể cứ tự chơi một mình, chờ cha ngủ dậy sẽ đi tìm Tể Tể sau.
”
Tể Tể cọ cọ trong lòng cha Minh Vương, ngoan ngoãn dạ một tiếng.
Sau khi nói chuyện với con gái cưng xong, Minh Vương lập tức chìm vào giấc ngủ, hồn phách ông nhanh chóng bước vào trạng thái tự chữa trị.
Tể Tể ngáp một cái, rồi cũng nhắm mắt lại để nghỉ ngơi.
Điện thoại của Khúc Tĩnh vang lên, là một cuộc gọi video.
Anh ta vội vàng giảm âm lượng xuống mức thấp nhất, thấy Minh Vương và Tể Tể đều đã nhắm mắt nghỉ ngơi, anh ta bèn nhanh chóng bấm trả lời rồi bước ra ngoài.
Lưu Sướng đang nằm ở tầng một ở khu nội trú đã gọi điện thoại cho Khúc Tĩnh: “Khúc Tĩnh, tôi đang ở sảnh tầng một của khoa nội trú, cậu ở tầng 7 à… Mẹ kiếp! Khúc Tĩnh, thứ nằm trên chiếc giường phía sau lưng cậu là gì thế kia?”
Khúc Tĩnh quay đầu lại nhìn, chỉ thấy Minh Vương và Tể Tể đều đã ngủ say.
Anh ta đã tới cửa, cũng không đóng cửa lại trước khi đi ra ngoài.
“Viện trưởng Cố bảo tôi đích thên đưa một bệnh nhân đi làm thủ tục nhập viện, làm sao vậy?”
Giọng của Lưu Sướng gần như lạc hẳn đi: “Không phải chứ! Khúc Tĩnh, cậu chắc chắn đó là con người sao?”
Khúc Tĩnh cạn lời: “Không phải con người thì còn có thể là gì chứ?”
Lưu Sướng nghĩ đến những gì mình vừa thấy qua video, chỉ cảm thấy sau lưng mình đã chảy mồ hôi lạnh.
“Không phải! Khúc Tĩnh, nếu không thì cậu cứ lặng lẽ nhìn qua cửa đi?”
Khoé miệng Khúc Tĩnh giật giật: “Lưu Sướng, hôm nay cậu không tới nam khoa à, cậu tới khoa não đấy đúng không?”
Lưu Sướng không biết nên nói thế nào: “Cậu vẫn đang ở tầng 7 đúng không? Tạm thời cậu cứ ở yên đó đừng nhúc nhích, tôi lập tức lên đó, tôi sẽ cho cậu nhìn kỹ xem thứ nằm trên giường kia rốt cuộc là gì!”
Khúc Tĩnh càng cạn lời hơn, trực tiếp ngắt cuộc gọi.
Lưu Sướng chạm vào bùa bình an lấy được từ chùa Thái Bình, rồi chạy thẳng về phía thang máy, ngay khi cửa thang máy vừa mở ra, anh ta đã nhìn thấy bên trong có một y tá cùng một đứa bé trai khoảng 4 tuổi.
Lưu Sướng hít một hơi thật sâu, nắm chặt bùa bình an trong túi quần rồi lao đầu vào thang máy.
Phím số 7 trong thang máy đang sáng lên, tốc độ tay của Lưu Sướng quá nhanh, ấn thẳng vào phính số bảy khiến ánh sáng trên phím số 7 biến mất.
Y tá nhíu mày, Tương Tư Hoành cũng nhíu mày.
Lưu Sướng nhìn kỹ, không khỏi xấu hổ.
Tương Tư Hoành mím môi, kiễng mũi chân, nhấn lại vào phím số 7.
Lưu Sướng lúng túng xin lỗi: “Xin lỗi, tôi… tôi cũng đi lên tầng 7, xem…”
Lòng bàn tay phải vẫn luôn giữ bùa bình an ở túi quần của Lưu Sướng bỗng nhiên nóng lên, anh ta vội vàng lấy bùa bình an ra xem.
Tương Tư Hoành và y tá cũng ngó quá.
Tấm bùa bình an trong tay Lưu Sướng đã biến thành một mảnh tro tàn.