Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 812:

Vương Hải Diệu chửi em trai: “Vương Hải Lâm, mày làm cái gì thế? Đánh chết ông ta đi!”

Vương Hải Lâm đổ mồ hôi đầy đầu: “Anh, không phải em không đánh, mà là… Viên kẹo bông gòn kia chặn em, em không thể đánh tới đó được.”

Vương Hải Diệu không tin, cúi xuống vớ thêm mấy chai bia nữa, nhưng khi cậu ta quay lại, quả nhiên nhìn thấy một viên kẹo bông gòn chặn đứng động tác giơ chai bia của em trai.

Vương Hải Hương đã kéo Vương Tùng sang bên cạnh, dì ấy nghĩ lại cảnh vừa rồi và vừa sợ, vừa tức tới run cả người.

“Vương Hải Diệu, Vương Hải Lâm, các cháu điên rồi à! Đây là chú ruột của các cháu đấy, ấy vậy mà các cháu muốn đánh chết chú ruột của mình à!”

Hai mắt Vương Hải Lâm đỏ bừng, nhân cơ hội gầm lên.

“Chúng mày hại chết mẹ tao, tao phải đánh chết chúng mày để báo thù cho mẹ tao!”

Hoắc Tư Cẩn trực tiếp báo cảnh sát.

Vương Hải Hương hận không thể cho hai đứa cháu khốn khiếp này mấy cái bạt tai.

“Mẹ cháu vừa mới nhảy lên nhảy xuống đấy!”

Vương Hải Diệu hận đến nỗi khóe mắt như muốn nứt ra.

“Nhảy lên nhảy xuống? Cha tao vừa mới gọi điện tới báo mẹ tao trúng độc chết rồi! Sáng nay bà ấy đi từ trên tầng xuống liền đụng phải chúng mày, lại còn nói chúng mày muốn giết bà ấy! Chính là chúng mày đã hạ độc giết chết mẹ tao!”

Nói xong, cậu ta lại tức giận gầm lên một tiếng, cầm chai bia lao về phía Vương Hải Hương, Vương Hải Lâm cũng đồng thời dùng hết sức, trông dáng vẻ của hai anh em nhà này vô cùng hung ác, thật sự là muốn lấy mạng gia đình ba người của Vương Tùng.

Vương Hải Hương và những người khác không thể tin được.

Giang Hà đã chết rồi ư?

Tể Tể dễ dàng ngăn hai anh em kia lại, cất giọng non nớt lên nhắc nhở bọn họ.

“Hai anh trai này, giết người là phạm pháp, phải đền mạng đấy.”

Vương Hải Diệu vọt tới bên cạnh em trai, nhưng lúc này cậu ta cũng nhận ra mình không thể vượt qua được, lửa giận như muốn xông thẳng lên trời.

Cậu ta nghiến răng ken két, vẻ mặt lộ rõ sự dữ tợn như hung thần ác sát.

“Giết người phạm pháp à? Tao còn chưa đủ 18 tuổi đâu! Còn em trai Hải Lâm của tao cũng chưa tròn 14, cho dù bọn tao có giết sạch lũ chúng mày, cùng lắm cũng chỉ bị bắt vào trung tâm cải tạo thiếu niên mà thôi!”

Tể Tể nhíu mày, âm thanh mềm mại như sữa trở nên lạnh lùng.

“Minh… Cha nói: Biết luật còn phạm luật, tội nặng thêm một bậc!”

Tể Tể vốn đang muốn nói rằng quy tắc của Địa Phủ sẽ không vì hai anh em nhà này còn nhỏ mà buông tha cho họ, xét cho cùng nhân quả đã bắt đầu tuần hoàn ngay kể từ khi người ta mới sinh ra rồi.

Tuy nhiên, ngẫm lại đây là ở nhân gian, bé đành mím miệng nhỏ lại, nuốt câu nói vừa rồi vào bụng.

****1:

Không đến hai phút sau, các đồng chí cảnh sát đã quay trở lại.

Xe cảnh sát bị hỏng, nên họ cũng chưa đi được bao xa.

Hai vợ chồng Vương Tùng và Vương Hải Hương bị sốc trước lời nói ác độc của cháu trai lớn, đến nỗi quên luôn việc chào hỏi các đồng chí cảnh sát, Hoắc Tư Cẩn bèn tiến lên một bước, mở miệng giải thích với các đồng chí cảnh sát.

“Chào chú cảnh sát, cháu là người báo cảnh sát.”

Đội trưởng gật đầu: “Cậu Tư Cẩn, đây là…”

Hoắc Tư Cẩn nhẹ nhàng chạm vào cánh tay của Vương Tùng: “Chú Vương, video giám sát trong cửa hàng được đặt ở đâu?”

Vương Tùng đang tái hết mặt mày bỗng lấy lại tinh thần, vội vàng bước đến quầy thanh toán.

“Bên này. Đúng, xem video giám sát, mọi chuyện nhìn thoáng qua đều rõ ràng.”

Trước kia video giám sát được đặt trên tầng hai, vì phòng khách và phòng trên tầng hai không có người giám sát.

Nhưng bây giờ tầng một được sử dụng làm cửa hàng tiện lợi, cửa hàng tiện lợi đều có camera giám sát, không để sót bất cứ ngóc ngách nào.

Vương Hải Diệu cả kinh, nhanh chóng đẩy Vương Hải Lâm một cái.

Vương Hải Lâm hiểu ý, vung lên chai bia lên, ném thẳng vào sau đầu của Vương Tùng.

Vương Hải Hương hoảng sợ hô lớn: “Vương Tùng, cẩn thận!”

Nhóc cương thi Tương Tư Hoành tung người nhảy lên, dùng một chân đá bay chai bia giữa không trung.

Mà hướng bay của chai bia kia không nghiêng không lệch, đúng thẳng vào mặt của Vương Hải Lâm.

Tình thế đảo ngược quá bất ngờ, khiến ai cũng không kịp phòng bị, đến cả hai anh em Vương Hải Diệu và Vương Hải Lâm lộ rõ vẻ tàn nhẫn trên mặt cũng chẳng phản ứng kịp.

Cùng với một tiếng hét thảm của Vương Hải Lâm, chai bia đã đập thẳng vào trán thằng nhãi này, máu tươi không ngừng chảy ra từ trán của Vương Hải Lâm.

“A! Giết người! Chú cảnh sát mau cứu cháu với!”

Khoé miệng của các đồng chí cảnh sát giật giật, nhưng họ vẫn phải làm theo chức trách, đành nhanh chóng đỡ Vương Hải Lâm ngã trên mặt đất dậy, rồi gọi 120.

Vương Hải Diệu nhân lúc sự chú ý của mọi người đều đổ dồn lên người em trai, nhanh chóng chạy tới bên quầy thanh toán.

Bách Minh Tư phản ứng cực nhanh, ngay khi Vương Hải Diệu vọt tới bên này, cậu thình lình giơ chân ra ngáng chân Vương Hải Diệu.

Vương Hải Diệu vội lao tới bên quầy thanh toán cứ thế ngã sấp mặt trên đất, lúc bò dậy cậu ta còn nhìn Bách Minh Tư bằng vẻ mặt thâm độc, muốn vung tay lên đấm Bách Minh Tư.

Bách Minh Tư vừa muốn giơ tay lên, Tể Tể đã hành động.

Bàn chân nhỏ mập giẫm lên mu bàn chân của Vương Hải Diệu, bé còn bắt chước dì Vương mà dồn sức dí mạnh mũi chân xuống.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free