Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 811:
“Cha ơi, sao cha lại tới đây?”
Minh Vương cũng hôn lên đôi má mũm mĩm của con gái mình, thậm chí còn nhéo nhẹ mấy cái.
“Cha… Cha nuôi Hoắc của con nói hôm nay con không đi học, bảo cha tới đây giúp con, cho nên cha tới đây xem thế nào.”
Tể Tể thân mật mà cọ cọ vào lòng Minh Vương: “Trên người cha có vết thương, cần phải nghỉ ngơi cẩn thận, một mình Tể Tể vẫn có thể xử lý được.”
Không đợi Minh Vương nói gì, Tể Tể nhẹ nhàng bổ sung.
“Chỉ là một tên Bảo Gia Tiên mà thôi, nếu không phải đối phương đang nắm tính mạng của chị Nhuế Nhuế trong tay, Tể Tể đã sớm nuốt nó vào bụng rồi!”
Đuôi lông mày của Minh Vương khẽ nhếch lên, đôi mắt lạnh lùng thản nhiên quét qua tòa nhà trước mặt, trong mắt hiện lên một tia chán ghét.
“Là một con bò sát! Huyền môn ở nhân gian hiện nay đúng là chẳng ra gì, đến cả một con bò sát như thế cũng có thể làm Bảo Gia Tiên!”
Nghe cha Minh Vương nói thế, Tể Tể khẽ mỉm cười.
“Cha rất ghét loài bò sát hay sao?”
Minh Vương lắc đầu, lại véo đôi má nhỏ nhắn mềm mại của con gái cưng.
“Không phải cha ghét đám bò sát! Mà là cha chán ghét bất cứ thứ gì dùng thủ đoạn gian dối để trục lợi.”
Tể Tể chớp chớp mắt, tiếp tục cọ cọ trong lòng Minh Vương.
“Tể Tể cũng chán ghét, cho nên Tể Tể mới tới đây giúp đỡ.”
Minh Vương ôm con gái cưng, dò hỏi: “Nếu không cứ để cho cha dọn dẹp thứ này nhé?”
Tể Tể vội lắc đầu: “Không cần, không cần, cha ơi, cha phải nghỉ ngơi cẩn thận, thế mới sớm khỏi được, bây giờ cha không thể làm việc nặng, cứ để Tể Tể làm, hiện giờ Tể Tể lợi hại hơn cha rồi.”
Minh Vương: “…”
Tuy rằng… Nhưng mà…
“Thôi được rồi, vậy cha…”
Tể Tể quay đầu lại, vừa khéo nhìn thấy bệnh viện số 1 nằm ở ngay phía chéo đối diện, đôi mắt của bé bỗng sáng bừng.
“Nếu không thì cha đi tìm chú Cố chơi chung nhé? Chú Cố đang làm ở bệnh viện. Bệnh viện của chú Cố không có tiền mua thiết bị mới, cha có muốn đưa cho chú Cố ít tiền không?”
Minh Vương vẫn có chút ấn tượng về Cố Thích Phong.
Tể Tể mím môi: “Cha ơi, chú Cố đối xử với Tể Tể rất rất tốt, cha hẳn là nên đưa chút tiền để cảm ơn chú ấy, đúng không?”
Minh Vương cảm thấy con gái cưng nói cực kỳ có lý.
“Được, vậy cha đi đưa chú ấy chút tiền, các con cứ ở bên này chơi trước đi nhé.”
Tể Tể cười rộ lên: “Cảm ơn cha, tạm biệt cha nhé.”
Minh Vương cầm lấy một tay của con gái cưng, rồi đặt con gái xuống đất.
Sau đó quay sang phía Hoắc Tư Cẩn, Bách Minh Tư khẽ gật đầu, tiếp theo mới xoay người đi về phía bệnh viện đối diện.
Vương Hải Hương thấy thế, nhanh chóng chạy tới ngồi xổm trước mặt Tể Tể, cẩn thận kiểm tra cánh tay nhỏ bé của Tể Tể.
“Tể Tể, cánh tay của cháu…”
Tể Tể giơ cánh tay mập mạp lên xoay vòng vòng: “Dì Vương, cánh tay của Tể Tể không sao đâu.”
Vương Hải Hương thở phào nhẹ nhõm.
“Tể Tể, người vừa rồi là…”
Tể Tể cười híp mắt: “Dì Vương ơi, đó là cha của Tể Tể, cha ruột ạ.”
Vương Hải Hương: “Sao?”
Tể Tể dùng giọng non nớt để giải thích: “Trước kia cha cháu bận nhiều việc lắm, Tể Tể mới đành đi tìm cha nuôi, cho nên bây giờ Tể Tể có tới hai người cha.”
Vương Hải Hương hiểu ra: “À.”
Vương Tùng uống thuốc xong, nước da tái nhợt của chú ấy đã tốt hơn nhiều.
Bọn họ vốn không có ý định mở cửa hàng để kinh doanh trong những ngày này, chờ sau khi Minh Vương rời đi, vì để giải quyết vấn đề của Bảo Gia Tiên, hai vợ chồng chị Vương đã giữ mấy anh em Tể Tể ở lại trong cửa hàng, rồi lại đóng cửa lần nữa.
“Tể Tể, Bảo Gia Tiên kia… có thể diệt trừ được không?”
Tể Tể gật đầu: “Có thể! Nhưng mà…”
Tể Tể chưa kịp nói hết lời, đã có tiếng bước chân gấp gáp truyền tới từ sân sau của cửa hàng.
Hoắc Tư Cẩn nhanh chóng bế Tể Tể lên, trong khi đó Bách Minh Tư và nhóc cương thi Tương Tư Hoành cũng theo bản năng mà đứng chắn trước mặt Hoắc Tư Cẩn.
Vương Hải Hương bế con gái Nhuế Nhuế lên, Vương Tùng đứng lên trước để bảo vệ vợ con.
Vương Hải Diệu vẻ mặt tức giận lao vào, theo sát ngay phía sau là Vương Hải Lâm.
Nhìn thấy cả ba người nhà Vương Tùng đều ở đó, cậu ta quay lại nhìn về phía em trai Vương Hải Lâm.
“Hải Lâm, đánh! Đánh đến gần chết mới thôi!”
Vương Hải Lâm gật đầu: “Được! Em sẽ đánh chết đám người này!”
Nói xong thằng nhãi này vớ bừa một chai bia được bày trên mặt đất, dùng ánh mắt hung tợn đi tới trước mặt Vương Tùng.
Vương Hải Diệu ở bên cạnh chỉ huy: “Hải Lâm, đập vào đầu ông ta! Đập đến khi nào đầu ông ta nở hoa thì thôi!”
“Được!”
Vương Hải Lâm thay đổi phương hướng, nhảy lên, nhằm thẳng vào đầu Vương Tùng mà đánh.
Trước đó Vương Tùng đã bị chọc tức tới nỗi bệnh tim tái phát, lúc này tuy rằng sắc mặt đã khá hơn một chút, nhưng cơ thể chú ấy vẫn còn rất yếu.
Nhuế Nhuế hoảng sợ kêu lên.
“Cha ơi!”
Vương Hải Hương đặt con gái mình bên cạnh Bách Minh Tư, rồi nhanh chóng đến giúp chồng.
Tể Tể thấy cảnh này, tuỳ tiện chộp lấy một viên kẹo bông nhỏ gần đó và ném qua.
Viên kẹo bông gòn nho nhỏ rõ ràng rất nhẹ, nhưng lại dễ dàng chặn được đòn tấn công của Vương Hải Lâm, ngăn được chai bia đang sắp đập xuống đầu Vương Tùng.
Vương Hải Lâm cảm nhận được có vật gì đó mềm mềm đập lên trai bia, thằng nhãi này cố hết sức tiến về phía trước, nhưng lại không thể động đậy.