Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 809:

“Dạ!”

Tể Tể nhanh tay nhận lấy cốc sữa, rồi ôm lấy cốc sữa uống ừng ực, nhưng cái cầu nhỏ của bé vẫn quay sang một bên muốn xem chuyện gì đã xảy ra với Vương Dũng.

Bách Minh Tư vội cầm lấy một cái bánh bao thịt đưa qua cho bé.

“Tể Tể, mau ăn bánh bao, để nguội sẽ không ngon đâu.”

Tể Tể đáp lại một tiếng, cắn một miếng bánh bao lớn, nhanh chóng nuốt xuống rồi mới nhìn Bách Minh Tư, hỏi.

“Anh Minh Tư, vì sao chú ấy lại đột nhiên che nơi đó lại, chỗ đó của chú ấy bị đau sao?”

Tể Tể không thấy được cảnh búp bê vải đá Vương Dũng, nhưng Hoắc Tư Cẩn cao lớn, Bách Minh Tư cũng được coi là người có chiều cao vượt trội các bạn cùng trang lứa, cho nên hai người họ đều có thể nhìn thấy rõ ràng.

Đều là đàn ông cả, nên Hoắc Tư Cẩn và Bách Minh Tư nhìn thấy cảnh ấy cũng thấy đau thay.

Vị trí quá mẫn cảm, Bách Minh Tư tuổi còn nhỏ, nghe thấy câu hỏi, nhất thời mặt đỏ bừng.

Hoắc Tư Cẩn cũng xấu hổ, vội vàng ho khan một tiếng, rồi nói lảng sang chuyện khác.

“Tể Tể…”

Cậu còn chưa nói xong, thì đã bị người từ bên ngoài chạy tới cắt ngang.

****8:

Giọng nói giận dữ của bà Vương từ bên ngoài truyền vào.

“Vương Hải Hương, con đàn bà khốn khiếp! Xúi giục con trai tao đuổi tao đi, chẳng lẽ mày không có cha mẹ, mà chui ra từ trong cục đá đấy à?”

“Mọi người mau tới đây mà xem! Con dâu muốn đuổi bà già này ra khỏi nhà!”

“Chẳng lẽ mày không sợ bị sét đánh sao?”

Bà Vương vừa chửi mắng vừa chạy về phía bên này, bà cụ vừa đến cửa đã nhìn thấy con trai nhỏ Vương Dũng đang ôm chặt bộ phận quan trọng của mình, sắc mặt tái nhợt vì đau đớn.

“Tiểu Dũng, con… con làm sao vậy?”

Vương Dũng đau đến nỗi cong eo, nước mắt cũng sắp chảy ra.

“Mẹ, con… mau đi cứu Tiểu Hà, Tiểu Hà đang bị con khốn Vương Hải Hương kia giấu đi rồi, con khốn Vương Hải Hương kia muốn giết chúng con!”

“Báo cảnh sát!”

“Đúng! Mau báo cảnh sát!”

Bà Vương bị lời nói của con trai nhỏ dọa.

“Con nói cái gì? Vương Hải Hương muốn giết con và Tiểu Hà sao? Cô ta điên rồi à?”

Vừa dứt lời, bà ta bước tơi bên cạnh Vương Dũng.

Dến khi bà ta nhìn thấy con tai nhỏ đang che hạ bộ, sắc mặt tái nhợt đi vì đau, mồ hôi lạnh cũng túa ra không ngừng, bà ta lập tức nổi giận.

“Vương Hải Hương, sao mày lại ác độc thế này! Tiểu Dũng là em chồng của mày, thế mà mày dám…”

Thất khiếu của bà Vương sắp bốc khói đến nơi, bà ta lập tức lấy di động ra gọi 120, gọi cho 120 xong lại gọi tiếp cho 110.

120 rất nhanh đã tới, dù sao bệnh viện số 1 cũng ở ngay phía đối diện cửa hàng tiện lợi.

110 cũng tới rất nhanh, vì trụ sở cảnh sát cũng cách đó không xa.

Vương Dũng nằm bẹp trên mặt đất, bà Vương ngồi bên cạnh gã, không kìm được mà rớt nước mắt.

“Bác sĩ, bác sĩ, nhất định phải cứu con trai tôi, nó còn phải kế thừa hương khói cho nhà họ Vương chúng tôi!”

Bác sĩ gật đầu, y tá an ủi bà cụ rồi nhanh chóng nâng Vương Dũng lên xe đẩy, đẩy đi.

Bà Vương lo lắng cho con trai nhỏ, vừa lau nước mắt vừa đi theo gã ta.

Các đồng chí cảnh sát đã có mặt đúng lúc.

“Xin hỏi trong số mọi người, ai đã báo cảnh sát?”

Nhìn thấy các đồng chí cảnh sát, bà Vương khóc thút thít.

Bà ta khóc rất có nhịp, thoáng một cái nước mắt đã trào ra.

“Đồng chí cảnh sát, các đồng chỉ nhất định phải giúp bà già này, trên đời này nào có ai làm chị dâu thế này chứ, bởi vì bản thân không sinh được con trai, ấy vậy mà lại muốn đá hỏng thứ nối dõi của em chồng!”

Đội trưởng đội cảnh sát tới đây khẽ gạt đầu với Hoắc Tư Cẩn đang ngồi bên bàn ăn, nữ cảnh sát đi cùng đỡ bà Vương, an ủi để bà ta bình tĩnh lại.

“Đồng chí cảnh sát, tôi không muốn nói gì thêm nữa, các đồng chí hãy bắt người phụ nữ độc ác đó đi.”

Nói xong bà tay đẩy nữ cảnh sát ra, rồi chạy nhanh ra ngoài.

“Tôi còn phải đi xem con trai tôi, chẳng may… hu hu…”

Bà Vương tuy đã ngoài 70 nhưng vẫn rất khoẻ mạnh, lao ra ngoài cũng thật nhanh.

Đội trưởng yêu cầu hai cảnh sát đi theo sau bà Vương, còn bản thân mình thì nhanh chóng nhìn sang Vương Hải Hương đang đứng ở lối ra vào, bỏ qua con búp bê vải cao khoảng 2-3 mét.

Tể Tể không khỏi cau mày khi nhìn thấy búp bê vải cản đường đi của chú cảnh sát.

Ngay khi bé vừa muốn bảo búp bê vải tránh ra, Bách Minh Tư vội vàng đến gần bé, nó nhỏ.

“Tể Tể, không thể để các chú cảnh sát phát hiện ra con búp bê vải kia có thể cử động được.”

Tể Tể sửng sốt, sau đó nâng bàn tay mũm mĩm lên tự vỗ vào đầu mình.

“Xin lỗi anh Minh Tư, Tể Tể nhất thời quên mất, suýt chút nữa đã doạ sợ các chú cảnh sát rồi.”

Bách Minh Tư vội kiểm tra đầu nhỏ của Tể Tể, đứa nhỏ này khi ra tay chẳng biết nặng nhẹ gì cả.

Đập bốp một cái, ót đã đỏ ửng lên rồi.

“Em đấy…”

Bách Minh Tư vừa đau lòng vừa bất đắc dĩ, vội dùng khăn giấy lau khô tay, sau đó nghiêng người kéo Tể Tể sang một bên để giúp xoa phần trán đã đỏ bừng.

Tể Tể đảo đôi mắt to, nghĩ anh Minh Tư lo lắng cho mình nên bé cũng không từ chối.

Hoắc Tư Cẩn đã đứng dậy, khi các đồng chí cảnh sát chuẩn bị bắt lấy con búp bê vải khổng lồ để di chuyện qua chỗ khác, cậu cũng tới giúp họ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free