Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 808:
“Vương Hải Hương, cô mau mang con búp bê này đi đi, nếu không tôi cho cô đẹp mặt!”
Vương Hải Hương vốn định đi tới bê búp bê vải lên, nghe thế thì bật cười, lại lần nữa thu tay lại.
“Cô cho tôi đẹp mặt ư? Cô định khiến tôi đẹp mặt thế nào đây?”
Khuôn mặt của Giang Hà đã đỏ bừng lên vì không thể hô hấp một cách bình thường.
“Tôi sẽ không để cô làm ăn được đâu! Bảo mẹ cho cô tay trắng mà rời khỏi căn nhà này! Để cho cô cùng cái thứ cô sinh ra…”
Nhuế Nhuế là điểm yếu của Vương Hải Hương.
Vương Hải Hương là người có tính tình ngay thẳng và nhiệt tình.
Nếu không lúc trước khi mẹ chồng đưa theo hai đứa cháu trai tới cửa, bảo dì ấy cho hai đứa nó ở nhờ bên này để đi học, Vương Hải Hương đã không thể đồng ý mà chẳng có chút do dự gì.
Kết quả thì sao?
Cho tới hôm nay, dì ấy cuối cùng cũng nhận ra đứa em dâu này có ý gì rồi!
Vương Hải Hương vô thức nhấc chân lên, hướng về phía người đã nhiều lần nguyền rủa con gái của mình.
Muốn đá cho Giang Hà một cái, nhưng phát hiện ra Giang Hà chỉ lộ mỗi phần đầu ra ngoài, nếu đá vào đầu lại dễ xảy ra chuyện không hay, nên dì ấy vừa nhấc chân lên đã thấy bối rối.
Giang Hà phát hiện ra, nhịn không được mà cười lạnh một tiếng.
“Sao thế? Còn muốn đá tôi à? Vậy cô đá đi! Vương Hải Hương tôi nói cho cô biết, nếu hôm nay cô dám đá tôi, tôi cũng dám báo cảnh sát, để cảnh sát bắt cô vào ngục ăn cơm tù!”
Tể Tể đang ngồi trên bàn, há miệng chuẩn bị ăn bánh bao nhân thịt, nghe thấy lời kia thì khẽ chớp mắt, nhìn sang con búp bê vải đã biến về dáng vẻ cao 2 – 3 mét.
Búp bê vải hiểu ý, lập tức di chuyển cánh tay to lớn của mình sang một chút.
Ngay khi búp bê vài vừa dịch cánh tay sang bên cạnh một chút, một cánh tay của Giang Hà đã lộ ra ngoài.
Giang Hà giật mình một cái, cố gắng bò dậy.
Vương Hải Hương nhìn đến sửng sốt, nhanh chóng đạp một đạp lên cánh tay của cô ta.
Giang Hà đau đến nỗi kêu “ôi ôi” thảm thiết.
“Đáng chết! Vương Hải Hương, cô mà cũng dám dẫm lên cánh tay tôi, cô chờ đấy cho tôi, xem tôi có đánh chết cô không!”
Vương Hải Hương vốn dĩ hành động theo bản năng, nhưng bây giờ dì ấy đã bình tĩnh lại, nhanh chóng buông chân ra.
Chờ cánh tay của Giang Hà động đậy thêm lần này, dì ấy lại lập tức giẫm thêm một cái.
Vì để hả giận, mũi chân của dì Vương còn cố nhấn mạnh.
Giang Hà phát ra tiếng kêu gào như heo bị chọc tiết.
“A a a! Đau đau đau! Vương Hải Hương, cô đáng chém ngàn dao, tôi… a…”
“Cứu với, giết người rồi!”
“Cứu với… ôi ôi…”
Vương Hải Hương có chút kinh ngạc, vì sao bỗng dưng Giang Hà ngừng la hét thế?
Khi dì ấy nhìn kỹ mới phát hiện, cánh tay của búp bê vải vừa mới dịch ra một chút lúc này đã rơi từ cổ Giang Hà xuống mũi cô ta, bàn tay to lớn trực tiếp đè miệng cô ta lại.
Vương Hải Hương lần đầu tiên gặp được một con búp bể vải có”tính người” như thế, nên rất sốc.
Tể Tể ngồi một bên, vừa ăn bánh bao thịt vừa quan sát, bé không nhịn được mà giơ ngón cái lên với búp bê vải.
Búp bê vải chỉ có một cái miệng được khâu lại bằng một sợi chỉ, lúc này nó muốn cười toe toét, nhưng lại sợ miệng của mình bị đứt, cuối cùng sẽ thành con búp bê không miệng, cho nên nó đành cố nhịn xuống.
Nhưng cơ thể khổng lồ đong đưa đã thể hiện rõ niềm vui của nó.
Giang Hà chỉ còn lộ ra nửa đầu ra ngoài, phát hiện con búp bê vải đang đè lên người mình có thể cử động, cô ta sợ hãi tới mức mặt mũi trắng bệch.
“Ôi ôi ôi… ôi ôi ôi…”
Vương Dũng nhanh chóng vọt tới.
“Tiểu Hà, làm sao vậy?
Chạy tới trước cửa, đến cả chỗ để gã chen vào cũng không có, bởi vì cơ thể khổng lồ của búp bê vải đã hoàn toàn chặn hết lối ra vào, căn bản không thể đi qua được.
“Tiểu Hà? Tiểu Hà?”
“Ôi ôi… hu hu hu…”
Trên mặt Giang Hà đầy nước mắt, khuôn mặt cô ta hết đỏ chuyển sang trắng, hết trắng lại chuyển về xanh.
Vương Dũng nghe được tiếng của vợ mình, vội ngó đầu vào nhìn.
“Tiểu Hà, em ở đâu thế? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?”
Đáp lại câu hỏi của gã vẫn là những tiếng “Ôi ôi” như cũ của Giang Hà.
Vương Dũng căm tức nhìn Vương Hải Hương: “Vương Hải Hương, cô đã làm gì Tiểu Hà rồi? Tôi nói cho cô biết, nếu Tiểu Hà thiếu mất một cọng lông tơ, ông đây đập chết cô!”
Búp bê vải vui vẻ ngẩng đầu lên, nó hiểu rõ chỉ cần bảo vệ những người này thật tốt, chủ nhân nhỏ nhất định sẽ lại khen nó, vì thế nó lặng lẽ nhấc chân lên.
Nhìn có vẻ rất chậm nhưng thực tế cú đá này lại cực kỳ nhanh, chỉ trong chốc lát, chân nó đã chuẩn bị chạm lên người Vương Dũng rồi.
Tể Tể ngồi ở bàn cơm bên kia vừa hay ngẩng đầu nhìn qua, Hoắc Tư Cẩn và Bách Minh Tư cũng nhìn theo ánh mắt của bé.
Sau đó, họ liền nhìn thấy Vương Dũng đột nhiên bật dậy từ mặt đất.
Hai tay gã còn đang che đậy một chỗ không tiện miêu tả, giữa không trung phát ra một tiếng kêu ngắn ngủi nhưng rất thảm thiết.
“Ối!”
Đồng tử của Tể Tể mở to, bé tò mò mà nhìn chằm chằm vào nơi đối phương đang che lại.
Hoắc Tư Cẩn vội vàng đi tới đứng chắn trước mặt Tể Tể, ngăn cản tầm mắt của bé.
“Tể Tể, uống một ngụm sữa bò nào.”