Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 694:

Tài xế lão Lý nhìn tới ngây cả người!

Đặc biệt là khi thấy ba đứa nhỏ phía sau rõ ràng muốn bắt chước đứa bé khoảng 3, 4 tuổi bụ bẫm đang đi phía trước, ngay cả tiếng thở hổn hển cũng nhất quán với tiếng thở của đứa nhỏ phía trước.

A!

Còn cả cả tần suất đưa tay nhấc chân nữa!

Đứa bé 3, 4 tuổi đi đằng trước, khi bước lên tầng có vẻ không quá nhanh nhẹn.

Nghiêng trái, nghiêng phải!

Ba đứa nhỏ ở phía sau càng nghiêng ngả, lảo đảo hơn đứa trước, vừa đi vừa phát ra những tiếng thở hự hự!

Tiếng bước chân lộc cộc lại vang lên một lần nữa!

Một đứa bé lớn dẫn theo ba đứa nhỏ khác, hình ảnh kia thật là…

Tài xế lão Lý nhắm mắt, cho rằng mình bị hoa mắt rồi.

Ông ta dụi mắt một chút, rồi cẩn thận nhìn kỹ lại.

Sau đó ông ta nhận thấy ngoại trừ đứa lớn đi phía trước có mang một đôi giày vải màu trắng, ba đứa nhỏ đi phía sau đều đi chân trần.

Có vấn đề rồi.

Vậy những tiếng bước chân “Lộc cộc” kia làm sao có thể phát ra từ những đôi chân trần đây?

Tài xế lão Lý bỗng nhiên hoàn hồn, lúc này Tể Tể cũng đã đi tới tầng 5, chỉ còn các ông ta khoảng 3 bước chân.

Ba đứa quỷ nhỏ đi phía sau thấy đại nhân nhỏ dừng lại, bởi vì chúng đi đường không được nhanh nhẹn cho lắm, nên còn dùng cả hai tay hai chân bò lên trên.

Ba đứa quỷ nhỏ bò rất nhanh, lần lượt từng đứa đứng sau đại nhân nhỏ.

Phía sau lưng Tể Tể là bậc thang dẫn lên tầng 6, cho nên ba đứa quỷ nhỏ lần lượt đứng ở cầu thang phía sau.

Từ góc nhìn của tài xế lão Lý đang đứng mà nhìn sang, vừa khéo có thể nhìn thấy rõ ràng từng đứa nhỏ một.

Tể Tể ngẩng cái đầu nhỏ lên và nhe răng cười với ông ta.

Ba đứa quỷ nhỏ thấy thế, cũng vội ngẩng đầu lên, nhe miệng cười với lão Lý.

Cả ba đứa cộng lại còn chưa tới 10 cái răng, đều đồng loạt nhếch miệng cười, thoạt trông rất đáng yêu, nhưng sau lưng tài xế lão Lý lại bắt đầu đổ từng đợt mồ hôi lạnh.

Quỷ!

Tất cả đều là quỷ!

Tài xế lão Lý lập tức móc một lá bùa đuổi quỷ từ trong túi ra, ném bùa về phía Tể Tể và ba đứa quỷ nhỏ.

Một tiếng cười nhạo từ dưới tầng truyền đến, sau đó là tiếng giày da giẫm lên sàn bê tông rất nhịp nhàng.

Cộc!

Cộc!

Cộc!

...

Hết tiếng này nối tiếng khác, kích thích tất cả các giác quan trên người tài xế lão Lý hệt như một loại nhịp điệu đáng sợ nào đó.

Bùa đuổi quỷ bị ném ra ngoài, nhưng lại trúng vào tay cô bé 3, 4 tuổi ở phía trước rồi rơi thẳng xuống đất.

Sắc mặt của ba đứa quỷ nhỏ đứng phía sau đều thay đổi, chúng nhanh chóng ngồi xổm xuống đất, hai tay ôm đầu.

Khi nhìn thấy bùa đuổi quỷ rơi xuống đất mà chẳng hề có bất cứ động tĩnh gì, ba đôi mắt to chớp chớp, đồng loạt ngó cái đầu nhỏ về phía trước để quan sát.

Như thể chắc chắn rằng thứ đó sẽ không thể làm tổn hại tới mình, ba đứa quỷ nhỏ đồng thời cùng cười rộ lên.

“Hì hì hì!”

“Hì hì hì!”

“Hì hì hì!”

Tài xế lão Lý hoàn toàn hoảng loạn!

“Tụi mày...”

Không đợi cho ông ta nói hết lời, Tể Tể nghe thấy tiếng bước chân vội quay đầu lại, khi nhìn thấy Hoắc Tư Cẩn tới thì vui mừng kêu lên.

“Anh cả, anh cả đã đến rồi ~~~”

Hoắc Tư Cẩn bước nhanh tới bên cạnh Tể Tể, sau khi đẩy Tể Tể ra phía sau để bảo vệ, anh không khỏi nhướng mày.

Vẻ mặt lạnh lùng tới mức tàn nhẫn này phải giống Hoắc Trầm Lệnh tới 7, 8 phần, trong đôi mắt đen nhánh phủ đầy sự lạnh lẽo.

Ba đứa quỷ nhỏ vừa thấy Hoắc Tư Cẩn, cũng đồng loạt cất tiếng gọi.

“Mẹ... Mẹ… Mẹ~~~~”

Hoắc Tư Cẩn thần thái tỏa sáng ngời ngời vừa nghe thấy tiếng gọi “Mẹ... Mẹ...Mẹ…” non nớt vang lên, anh suýt chút nữa ngã ngửa.

Tể Tể cũng chú ý tới, bèn giơ bàn tay mũm mĩm lên trực tiếp đặt lên vai ba đứa quỷ nhỏ.

Sau đó bé hung dữ dạy dỗ chúng nó.

“Bà Mạnh Bà nói rồi, không có việc gì đừng gọi người ta là mẹ, gọi nhiều sẽ dễ bị ăn đánh đấy!”

Dù bé đánh không mạnh, nhưng ba đứa quỷ nhỏ lại vô cùng sợ Tể Tể.

Ba đứa quỷ nhỏ bị vỗ một cái thì run lên như cầy sấy, lần lượt ngả người về phía sau, loạng choạng mấy cái rồi nối tiếp nhau lăn xuống cầu thang.

Hoắc Tư Cẩn: “...”

Không phải!

Mấy đứa cứ tấu hài như vậy, anh làm sao có thể xây dựng được hình tượng ngầu, đẹp, cuồng (mạnh mẽ), độc đoán giống cha ruột đây?

Trước mặt tài xế lão Lý, tính cách lạnh lùng mà ban đầu anh cố tạo ra gần như đã sụp đổ rồi sao?

Tài xế lão Lý vừa nhìn thấy Hoắc Tư Cẩn đã lập tức nhận ra anh.

“Cậu Hoắc Tư Cẩn?”

Sau khi gọi tên, tài xế lão Lý không cho Hoắc Tư Cẩn cơ hội phản ứng mà đã trực tiếp nhào tới.

Ông chủ từng nói, chỉ cần bắt được người trong nhà họ Hoắc, cho dù là đứa nào cũng có thể khống chế Hoắc Trầm Lệnh!

Tể Tể nhìn sang anh cả, vừa định thu hồi sức mạnh hoàng quyền bao trùm toàn bộ tầng năm, lại nhìn thấy anh cả của mình lao về phía tài xế lão Lý như gặp một con thú hoang nào đó.

Nhìn tư thế của anh cả, lại nhìn thế chân chẳng ra dáng của đối phương, Tể Tể cảm thấy chưa chắc anh cả của mình đã thua!

Sau khi nghiêng cái đầu nhỏ của mình và quan sát được tầm nửa giây, Tể Tể hô to.

“Anh cả, cố lên! Anh cả, cố lên!”

Ba đứa quỷ nhỏ nhìn thấy thế, lắng nghe một chút thì cũng bắt đầu học theo Tể Tể.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free