Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 687:
Kết quả, ông ấy vừa mới khen ngợi xong, ba đứa quỷ nhỏ nghe thấy có người nhắc tới mình, đều đồng loạt nghiêng đầu nhìn.
Hùng Kỳ lập tức đập một cái xuống theo bản năng.
“Cái này không phải của tôi, là của Tể Tể.”
Tể Tể chớp chớp đôi mắt to, nhìn chú cảnh sát có vẻ ngạc nhiên khi thấy ba đứa quỷ nhỏ đang di chuyển, trong lòng bé cũng hơi lo lắng.
“Đúng! Cái này là của Tể Tể!”
Hoắc Tư Cẩn đầu óc nhanh nhạy vội đáp: “Đây là búp bê nhồi bông mini của Tể Tể, chúng chạy bằng điện, còn có thể di chuyển và xoay vòng nữa.”
Viên cảnh sát có một đứa cháu gái hai tuổi rưỡi ở nhà, nghe vậy mắt anh ấy sáng lên.
“Khụ khụ... Cái kia... Có thể cho phép tôi nhìn kỹ hơn được không, tôi cũng muốn mua cho cháu gái nhỏ nhà mình một con búp bê như vậy.”
Hoắc Tư Cẩn: “...”
Tể Tể: “...”
Hùng Kỳ bày ra vẻ mặt hung dữ, trừng mắt với anh ấy: “Một tháng cậu có mấy đồng tiền lương chứ, Tể Tể là con gái duy nhất của nhà họ Hoắc, có bán cậu đi cũng chẳng mua nổi ba con búp bê này đâu?”
Viên cảnh sát: “...”
Thực xin lỗi, làm phiền rồi!
Viên cảnh sát xấu hổ vuốt vuốt mũi, rồi ủ rũ xoay người đi.
Anh ấy vừa đi tới cửa, Tể Tể đã vội kêu lên.
“Chú cảnh sát, chờ ngày mai Tể Tể sẽ đưa cho chú búp bê mini khác, ba đứa này là… là…”
Hoắc Tư Cẩn lập tức đỡ lời: “Là cha tôi nhờ người chế tạo riêng cho Tể Tể, chỉ có mỗi ba con búp bê này thôi, thực sự không còn con búp bê nào nữa.
Tể Tể gật đầu thật mạnh: “Hả? À... Đúng!”
Viên cảnh sát vội xua tay: “Không sao, không sao.”
Tể Tể kiên trì: “Nếu chú muốn, ngày mai Tể Tể nhất định sẽ tự tay giao cho chú cảnh sát một con.”
Chú cảnh sát là người tốt, chỉ là một món đồ chơi nho nhỏ mà thôi, Tể Tể vẫn đủ khả năng để cho chú ấy một món.
Viên cảnh sát vừa xấu hổ vừa ấm lòng mà rời đi.
Hùng Kỳ dùng lòng bàn tay tát ba đứa quỷ nhỏ, cảm thấy dưới lòng bàn tay mình có thứ gì đó vặn vẹo, rồi ông ấy mới nhớ ra mình đã dùng tay che ba đứa quỷ nhỏ, nên vội vàng rụt tay lại.
Ba đứa quỷ nhỏ bị một người thường trấn áp mà như bị đỉnh Thái Sơn đè: “…”
Ba đứa quỷ nhỏ không dám tỏ ra hung hãn nữa, cũng không dám làm ầm ĩ.
Chúng vỗ nhẹ lên bàn làm việc một cái, tiếp tục đứng thẳng hàng, nắm lấy đôi tay nhỏ bé của mình và liên tục dùng ánh mắt đáng thương mà nhìn Hoắc Tư Cẩn.
Hoắc Tư Cẩn nhịn cười.
Rõ ràng anh biết ba đứa nhóc này không phải trẻ con bình thường, không dễ bị bắt nạt, nhưng ánh mắt của anh vẫn hướng về chúng nó vài lần.
Ba đứa quỷ nhỏ vừa thấy mình được chú ý, lần lượt từng đứa đều cố bước nhanh để chạy về phía Hoắc Tư Cẩn.
Chúng tự cho là mình đã rất lặng lẽ rồi, nhưng kỳ thật đã bị ba đôi mắt nhìn thấy.
Tể Tể thấy vậy, vươn bàn tay mập mạp ra, dùng tốc độ nhanh như chớp tóm gọn ba đứa chúng nó trong tay, sau đó ném lại vào túi quần mình.
“Chú Hùng, anh cả, chúng ta đi bắt Nghiêm Tổng đi!”
Hùng Kỳ tự vỗ vào gáy mình: “Xem trí nhớ của chú này, chúng ta đi thôi!”
Có Tể Tể ở đây, không sợ Nghiêm Hứa Linh giở trò nữa!
Nghĩ đến cảnh nhà họ Nghiêm sẽ phải chịu thua, lại nhìn sang Tể Tể đang được mình bế trong tay, Hùng Kỳ lập tức tràn đầy ý chí chiến đấu.
Hoắc Tư Cẩn nhìn chú Hùng để lộ hết suy nghĩ ra mặt, cố nén cười mà cùng ông ấy ra khỏi văn phòng.
Tới bãi đỗ xe, Hùng Kỳ muốn lái xe, không thể không giao Tể Tể lại cho Hoắc Tư Cẩn.
“Tư Cẩn, cháu bế Tể Tể đi, để chú Hùng lái xe.”
Hoắc Tư Cẩn nén cười: “Vâng.”
Bên cạnh chính là xe của bọn họ, Hoắc Tư Cẩn lên xe trước, anh không khỏi sửng sốt khi Thỏ Đen đang nằm trên cửa kính hàng ghế sau, trợn trừng đôi mắt hồng mà nhìn họ.
Suýt chút nữa đã quên Thỏ Đen rồi.
Tể Tể cũng nhìn thấy Thỏ Đen, sau đó bé nhẹ nhàng xua tay.
“Anh cả không cần phải nhìn Thỏ Đen nữa, cứ để nó chờ ở bên này vẫn tốt hơn, vừa hay có thể bảo vệ được anh Sĩ Giang và các chú cảnh sát.”
Hoắc Tư Cẩn kinh ngạc: “Bọn họ còn gặp nguy hiểm gì sao?”
Tể Tể liếc nhìn bầu trời tối đen: “Không có việc gì không có việc gì, có Thỏ Đen ở đây rồi!”
Nói xong, Tể Tể nhìn về phía Thỏ Đen, dùng giọng nói non nớt để ra lệnh cho nó.
“Thỏ Đen, bảo vệ mọi người ở đây cho tốt, nếu không…”
Thỏ Đen cảm thấy thật lạnh lẽo: “... Biết ạ, biết ạ, nếu không đại nhân nhỏ sẽ nuốt tôi… hu hu hu…”
Tể Tể thấy nó nói ra những câu như vậy, còn bắt chước điệu bộ của con người, đưa hai chân trước lên che đôi mắt, giả vờ khóc lóc, bé không nhịn được mà cười rộ lên.
“Chờ bổn Tể Tể trở về, sẽ đem đồ ăn ngon cho mày!”
Thỏ Đen: “... Cảm ơn đại nhân nhỏ, đại nhân nhỏ thật tốt!”
Haizz!
Đại nhân nhỏ là một nhóc con ham ăn, vì thế mà ngài ấy cho rằng một quý ngài thỏ như nó cũng tham ăn sao!
Nó có nên nói cho đại nhân nhỏ biết, nó không muốn ăn gì cả, nó muốn tự do!
Thỏ Đen đang định nói thử, đã thấy Hoắc Tư Cẩn bế Tể Tể lên xe của Hùng Kỳ rồi rời đi ngay lập tức.
Thỏ Đen: “...”
Thỏ cho dù chỉ là thỏ thì cũng có thỏ quyền mà!!!
Trên xe, Hùng Kỳ không ngừng nuốt khan, hết lần này đến lần khác ông tự dặn lòng mình, nhất định phải coi chừng cái miệng của mình thật kỹ.