Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 674:

Thi thoảng mẹ ra ngoài, anh sẽ cùng dì giúp việc trong nhà chăm sóc hai em trai nhỏ, khi cần giúp đỡ, hai em trai chỉ đi tìm anh chứ chẳng mấy khi tìm dì giúp việc cả.

Nhất là khi buồn ngủ hay đói bụng, khi ấy hai em trai nói còn chưa rõ, cho nên hai em trai thường rưng rưng nước mắt, ôm cổ anh, miệng không ngừng gọi mẹ.

Hoắc Tư Cẩn vuốt ve đầu của quỷ nhỏ đang ôm cổ mình như bạch tuộc, tóc của của đứa bé này thật mềm mại, hẳn vẫn là tóc máu.

(Tóc máu là lớp tóc đầu tiên của trẻ đã được hình thành từ tuần thai thứ 24 trở đi khi còn là thai nhi trong bụng mẹ và cứ thế dài ra cho đến khi chào đời.)

Anh mím môi, ngồi xổm xuống, nhìn vào Tể Tể đang đứng trước mặt mình, tầm mắt của anh ngang tầm với Tể Tể.

“Tể Tể, chúng nó...”

Tể Tể chết lặng cuối cùng cũng tỉnh táo lại, chỉ cần nhìn thoáng qua bé cũng nhận ra được sự đau khổ và hoài niệm trong đáy mắt của anh cả, khiến bé càng thêm bối rối.

“Anh cả, chúng nó là con của anh thật à?”

Hoắc Tư Cẩn: “...”

Hoắc Tư Cẩn bật cười, sờ sờ đầu nhỏ của Tể Tể.

“Không phải, chỉ là nhìn chúng nó, anh lại nhớ tới khi mẹ anh còn sống, khi anh hai và anh ba của em vẫn còn nhỏ, mỗi lần hai đứa nó khóc cũng đáng yêu hệt như đám nhỏ này.”

Tể Tể vung bàn tay mũm mĩm lên, ba đứa quỷ nhỏ đang giả vờ đáng thương đều lập tức lộ nguyên hình.

Làn da của bọn chúng tái xanh, con ngươi đen nhánh và vô hồn, chỉ có một luồng lệ khí âm trầm đáng sợ vẫn nổi lên cuồn cuộn.

Mỗi một giọt nước mắt lớn trào ra từ đôi mắt của chúng đều là những giọt máu tươi.

Hoắc Tư Cẩn: “...”

Ba đứa quỷ nhỏ nhận ra chị gái nhỏ độc ác không vui trước hành động của mình, nên không đứa nào dám ôm đùi anh cả giả vờ ngoan ngoãn nữa.

Nhanh như chớp, chúng leo xuống khỏi người Hoắc Tư Cẩn, ba đứa nhỏ xếp thành một hàng ngay ngắn, rồi đồng loạt quỳ xuống trước mặt Tể Tể.

“Hu hu hu~~~”

Tể Tể nhe răng, gương mặt non nớt cố tổ ra hung dữ để dọa chúng nó.

“... Còn khóc nữa, bổn Tể Tể sẽ dùng một ngụm nuốt trọn cả ba đứa chúng mày!”

Ba đứa quỷ nhỏ đang phát ra những tiếng thút thít bỗng dừng lại, rồi lần lượt bịt chặt miệng nhỏ của mình.

Huyết lệ trong hốc mắt quay cuồng, lặng lẽ rơi từng giọt.

Tể Tể nhìn thấy vậy, tiếp tục tỏ ra hung dữ.

“... Cũng không cho khóc ra huyết lệ!”

Ba đứa quỷ nhỏ vội vàng giơ bàn tay bé xíu lên che mắt mình lại, khi huyết lệ sắp rơi ra khỏi hốc mắt, một đứa sợ tới mức run lên bần bật, vội vàng dùng bàn tay nhỏ mũm mĩm hứng lấy, nó nhìn chung quanh không biết ném nước mắt của mình ở đâu, cuối cùng đành chọn cách đơn giả là bỏ vào trong miệng.

Hoắc Tư Cẩn không nhịn nổi nữa, phải bật cười thành tiếng.

Tể Tể nhìn bọn chúng, rồi lại nhìn xung quanh, cuối cùng từ vết gạch phía xa nhìn thấy một cánh tay của Nghiêm Sĩ Dân, bé lon ton chạy tới, sau hai tiếng rẹt rẹt, hai ống tay áo sơ mi của Nghiêm Sĩ Dân đã bị bé xé xuống, xong việc bé lại lon ton chạy về.

Giọng nói non nớt vẫn tỏ ra hung dữ như cũ, hai má phồng lên.

“Ngẩng đầu lên, bổn Tể Tể lau cho chúng mày!”

Khóc đến mức trông như mèo mướp thế này, nếu đưa chúng xuống Địa Phủ thì chẳng dọa nổi cư dân ở dưới đó đâu, nhưng ở trên này thì chắc chắn sẽ dọa được chú hai.

Đúng vậy.

Hoắc Trầm Huy đang bế con trai nhỏ, đứng sau lưng Nghiêm Hứa Linh, họ đang cách từ đường nhà họ Nghiêm chưa đến 20 mét.

Họ không nghe thấy tiếng động lớn từ sân trước mà là chuông báo động bên ngoài từ đường vang lên.

Lão già Nghiêm Hứa Linh rất thoải mái, cho rằng con trai lớn và Chim Chín Đầu đã đắc thắng, còn cố ý ấn vào chuông báo động.

Để giúp Chim Chín Đầu có thể hoàn toàn khống chế được Minh Tể Tể, sau khi Hoắc Trầm Huy nghe thấy tiếng chuông báo động muốn đứng lên, ông ta còn cố ý kéo dài thời gian.

Mãi cho đến khi ông ta nhận ra tất cả trận pháp hộ trạch phía bên nhà cũ của nhà họ Nghiêm đều đã tan vỡ, mây đen bao phủ trên nóc từ đường, trông hệt như vô số ác quỷ đang bay ra mà không còn chịu sự kiểm soát, lúc này ông ta mới cảm thấy có gì đó không ổn.

Cùng lúc đó, em trai ruột của Nghiêm Hứa Linh là Nghiêm Hứa Nguy nổi giận đùng đùng tới chửi thẳng vào mặt ông ta.

“Nghiêm Hứa Linh, anh lại lợi dụng từ đường để làm ra chuyện xấu xa gì nữa?”

Nghiêm Hứa Linh đẩy ông ta ra: “Tránh ra! Bài vị của tổ tiên bị đổ rồi, bây giờ tao không có thời gian kể lể với mày!”

Nghiêm Hứa Nguy vừa nghe thấy bài vị của tổ tiên bị đổ thì không khỏi sửng sốt, thấy Nghiêm Hứa Linh vội vã chạy về hướng sân sau, ông ta cũng nhanh chóng chạy theo.

Hoắc Trầm Huy ôm con trai nhỏ, mím môi, dùng lợi thế chân dài để sải bước và nhanh chóng đuổi kịp họ.

Khi đi xuyên qua một cánh cổng đầy hoa để đến nơi sâu nhất, Hoắc Trầm Huy vô cùng sửng sốt khi nhìn thấy bức tường đổ nát xiêu vẹo, thậm chí còn làm hỏng không ít bài vị của tổ tiên nhà họ Nghiêm.

Khi Tể Tể nhận ra chú hai nhà mình và những người khác đang tới đây, bé bèn giơ bàn tay mũm mĩm lên, quyết đoán thu ba đứa quỷ nhỏ vào lòng bàn tay.

Vo vo một lúc rồi cất vào trong túi quần.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free