Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 673:

Khi nhìn thấy chiếc miệng đang há to không ngừng hút và đôi mắt to chớp chớp của Tể Tể đang hướng thẳng về phía mình, đám quỷ nhỏ đã co rụt lại phía sau theo bản năng.

Chúng nó điên cuồng cắn xé lẫn nhau để gia tăng sức mạnh, nhưng cũng vô cùng nhạy bén.

Chúng nhạy bén cảm nhận được chị gái mũm mĩm trước mặt rất khó chọc vào, rõ ràng là kẻ thù đang nuốt chửng lẫn nhau, nhưng lúc này cả đám đã thống nhất mặt trận, vô thức thay đổi lộ trình, lao về phía Hoắc Tư Cẩn đang đứng ở phía xa.

Nhìn thấy nhiều đứa nhỏ như vậy, Hoắc Tư Cẩn sững sờ mất một lúc, đám quỷ này trông giống hệt trẻ con mới sinh, tất cả đều bay ra từ phía từ đường nhà họ Nghiêm.

Tể Tể liếc mắt nhìn một cái, để có một bữa ăn ngon, bé cũng đành ném ba giọt máu Minh Vương sang chỗ anh cả.

Những quỷ nhỏ này dù chưa từng đến Địa Phủ, nhưng khi nhìn thấy máu Minh Vương thì đứa nào đứa này cũng ngẩn người ra.

Nhìn thấy máu Minh Vương hoàn toàn ấn vào lông mày của anh cả nhà mình, Tể Tể mới cất giọng trẻ con để gọi Hoắc Tư Cẩn.

“Anh cả, nếu chúng nó dám làm phiền anh thì anh cứ đánh đi! Nếu chúng vẫn không chịu nghe lời, anh cứ cuộn chúng lại thành một quả bóng giống như Tể Tể, rồi ném qua đây cho Tể Tể ăn luôn.”

30, 40 tên quỷ nhỏ: “…”

Nghé con mới sinh không sợ cọp, câu này chắc là dành cho chúng nó rồi.

(Nghé con mới sinh không sợ cọp 初生牛犊不怕虎: Ý chỉ những người thiếu trải nghiệm và kinh nghiệm nên không lường được hậu hoạ, hoặc chủ quan trước hậu hoạ.)

Sau nỗi sợ hãi ban đầu, chúng phát hiện Tể Tể không hề tấn công mình, đám quỷ nhỏ này cảm thấy mình đã nghĩ nhiều bỗng bùng phát lệ khí, một số nhằm về phía Tể Tể, số còn lại lao về phía Hoắc Tư Cẩn.

Khuôn mặt xanh đen của của những tên quỷ nhỏ chết thảm này thực sự là… Cho dù Hoắc Tư Cẩn đã đến phòng mổ rất nhiều lần, nhưng khi nhìn thấy dáng vẻ của đám quỷ nhỏ này, anh vẫn thấy rợn sống lưng.

Khi có vài tên quỷ nhỏ lao tới trước mặt anh, nở nụ cười dữ tợn, há miệng nhằm vào cổ và ngực anh, Hoắc Tư Cẩn vô thức giơ tay đánh sang hai bên.

Đám quỷ nhỏ này chỉ là quỷ hồn, còn Hoắc Tư Cẩn là người thường, đáng lẽ ra anh sẽ không thể đánh trúng đám quỷ này.

Nhưng ba đứa quỷ nhỏ hung hãn nhất lại bị ba cái tát của Hoắc Tư Cẩn đánh trúng, đám quỷ nhỏ không khỏi liêu xiêu.

Ba đứa quỷ nhỏ: “...”

Điều này phản khoa học!

Tể Tể nhìn thấy cảnh này cũng cảm thấy yên tâm.

Trong số 30, 40 tên quỷ nhỏ này, phần lớn đều đã đụng vào máu tươi, nghiệp chướng nặng nề, cũng nhờ vậy mà Tể Tể ăn càng thấy ngon.

Bởi vì quá đói bụng, nên bé ăn rất nhanh.

Không đến một phút, chín phần mười trong số đám quỷ nhỏ bu thành mây đen trong từ đường nhà họ Nghiêm đã chui vào cái bụng nhỏ của bé.

Mấy đứa còn lại...

Ồ, số còn lại chính là ba quỷ nhỏ nhào về phía Hoắc Tư Cẩn kia, lúc này hai đứa đang ôm đùi Hoắc Tư Cẩn, một đứa ôm cổ Hoắc Tư Cẩn, đứa nào đứa nấy cũng run bần bật, không ngừng khóc hu hu trên người Hoắc Tư Cẩn.

“Hu hu hu~~~”

“Hu hu hu~~~”.

Hoắc Tư Cẩn: “…”

Anh rất bối rối.

Điều này thật khác so với trước đây.

Trước đây, cho dù có Tể Tể bảo vệ cho mình, nhưng mấy con quỷ kia nếu không bị Tể Tể nuốt chửng thì cũng đã bị bé dọa chạy mất dạng.

Làm gì có đứa nào dám bám lên người anh mà khóc lóc ăn vạ như thế này?

Tể Tể sờ sờ cái bụng cuối cùng đã no tới tám phần, khi ngước mắt lên, bé nhìn thấy ba đứa quỷ nhỏ đang đu bám trên người anh cả nhà mình.

Ba đứa quỷ nhỏ: “…”

Chị gái độc ác đáng sợ đó đang tới rồi ~

Chị gái tới rồi!

Chị gái này muốn ăn thịt chúng nó!

“Hu hu hu~~~”

“Hu hu hu~”

Tuy nhiên, lúc mấy quỷ nhỏ này chết, chưa đứa nào được quá một tuổi, nên chẳng có đứa nào biết nói cả.

Cả đám chỉ biết khóc hu hu hu…

Gần như ngay lập tức, cả ba đứa quỷ nhỏ đều ôm chặt lấy Hoắc Tư Cẩn theo bản năng, thận trọng hô lên những từ mà đa số trẻ sơ sinh đều kêu.

“Mẹ... Mẹ... Mẹ... Mẹ... Mẹ...”

“Mẹ ~~”

“Mẹ… Mẹ… Mẹ… Mẹ… Mẹ…”

Ba đứa quỷ nhỏ này dường như rất biết cách khiến con người đồng cảm với mình, vốn chúng có vẻ ngoài chẳng khác nào hung thần ác sát, sắc mặt trắng xanh, hai mắt đỏ tươi của chúng chỉ trong nháy mắt đã biến thành bộ dáng lúc còn sống.

Trông đứa nào cũng trắng trẻo, mềm mại, mũm mĩm và đáng yêu.

Vì để tranh thủ sự đồng cảm mà giữ lại mạng nhỏ, ba đứa quỷ nhỏ đã ôm đùi, ôm cổ Hoắc Tư Cẩn, đứa nào đứa nấy cũng trưng ra đôi mắt to ngập nước mắt, ngọt ngào gọi anh.

“Mẹ ~~~”

Hoắc Tư Cẩn lập tức trở thành một “anh mẹ”: “...”

【 Đôi lời của tác giả: Hoắc Tư Cẩn:... Đột ngột... Thật đột ngột! 】

****2:

Tể Tể vốn định tiến lên xơi chọn cả đám, nhưng thấy cảnh này bé không khỏi ngây người ra.

Hoắc Tư Cẩn cũng vô cùng xấu hổ, nhưng dù sao anh cũng còn trẻ, dù nhìn bề ngoài cũng lạnh lùng như Hoắc Trầm Lệnh, nhưng trong lòng lại rất hiền lành ấm áp.

Đặc biệt là khi cảm nhận được những giọt nước mắt của đứa trẻ đang ôm cổ mình rơi xuống, cảm giác nóng rát trên cổ khiến anh nhớ đến thời điểm mẹ vẫn còn sống, khi đó anh mới mười mấy tuổi, hai em trai đều còn nhỏ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free