Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 595:

Nhưng bởi vì ở Địa Phủ, xung quanh luôn có âm khí mãnh liệt, sức lực của Tể Tể được tăng lên rất nhiều, nên bé có thể vừa áp chế lượng nhược thuỷ quay cuồng trong bụng, vừa dùng sức cắt móng tay cho nhóc cương thi.

Biết rằng xung quanh không có gì có thể làm tổn thương được chú hai và các chú, cho nên bé làm rất chú tâm, nhất thời không nghe được tiếng hét của chú Bạc.

Cố Thích Phong và Hoắc Trầm Huy nhìn thấy Bạc Dịch Ninh đã sợ hãi đến nỗi không kiềm chế được, vội đẩy Bạc Dịch Ninh ra phía sau mình.

Cô bé trên mặt đất rất chủ động mà duỗi tay ra, nắm lấy bàn tay to lớn của họ từ lâu.

“Bác ơi, chú ơi, mọi người có thể đỡ cháu lên được không ạ? Cháu thế này… không thể lên tàu được.”

Để giảm bớt thời gian bị kích thích, Hoắc Trầm Huy và Cố Thích Phong đã quyết định hỗ trợ cô bé này một phen.

Cố Thích Phong vốn là bác sĩ, cho nên anh ta sẽ chịu trách nhiệm nâng phần thân dính trên mặt đất kia.

Ôi mẹ ơi… Anh ta không dám nhìn thẳng, nên đành phải cởi áo khoác ra che rồi cuốn lại.

Hoắc Trầm Huy quay mặt đi, nắm lấy tay của cô bé, phối hợp với Cố Thích Phong đỡ cô bé lên tàu.

Cô bé được đỡ lên, sau đó thuận thế mà dựa vào lòng của Cố Thích Phong.

“Cảm ơn chú! Chú có thể ôm cháu lên tàu không ạ?”

Cố Thích Phong: “…”

Hoắc Trầm Huy kìm nén nét mặt, vội vàng nói: “Thích Phong, mau, mau, mau, giúp… giúp thì giúp đến cùng, bế cô bé lên xe đi!”

Nhanh chóng đưa cô bé lên tàu, họ mới có thể bình tĩnh lại.

Cố Thích Phong: “…”

Cố Thích Phong nghiến răng nghiến lợi, trong lòng căng thẳng mà ôm cô bé lên tàu, cuối cùng hai đứa nhỏ cũng nghe thấy tiếng hét đứt quãng của chú Bạc, hai bé vội quay đầu lại xem xét tình hình.

Vừa thấy cảnh này, Tể Tể nhíu mày, âm thanh non nớt trở nên lạnh lùng và nghiêm khắc.

“Quỷ quái từ nơi nào tới, dám giả thần giả quỷ trên đường Hoàng Tuyền?”

Cô bé đáng thương đang được Cố Thích Phong bế cuối cùng cũng nhận ra trong xe có hai đứa trẻ.

Một đứa bé có đôi mắt đỏ và gương mặt xa lạ, nhưng bên cạnh đứa bé có đôi mắt đỏ ấy lại là…

Cô bé bị dọa tới nhảy dựng lên, nó rung run rẩy rẩy nhảy xuống khỏi lòng Cố Thích Phong.

Trước mặt ba người Cố Thích Phong, Hoắc Trầm Huy và Bạc Dịch Ninh, nó đã biến thành một người hoàn toàn khác.

Vừa rồi còn là một cô bé bốn, năm tuổi trông đáng thương, nháy mắt một cái đã biến thành một người đàn ông cao lớn, thô kệch, tay chân khỏe mạnh, râu ria xồm xoàm.

Khóe miệng Hoắc Trầm Huy giật giật.

Bạc Dịch Ninh vô thức nghiêng người về phía đoàn tàu, cố nhích lại gần Tể Tể.

Cố Thích Phong cảm thấy toàn thân ớn lạnh.

Có phải anh ta vừa mới ôm cái thứ kia không?

Tên kia cao lớn như vậy, lại còn là con trai, sao có gan biến thành một đứa bé gái mới ba, bốn tuổi bắt anh ta bế chứ?

Cố Thích Phong đã tê liệt.

Người đàn ông cao lớn có râu quai nón khuỵu xuống, khóc lóc thảm thiết.

“Công chúa nhỏ tha mạng, tiểu nhân… tiểu nhân… chỉ thấy là chơi vui, cho nên mới… cho nên mới….”

Tể Tể ngồi trên tàu, nhìn từ trên cao xuống, khuôn mặt nhỏ nhắn mũm mĩm thoạt nhìn trông rất hung dữ.

“Địa Phủ có quy định mới là phải chú ý tới vẻ bề ngoài, dáng vẻ vừa rồi của chú…”

Người đàn ông cao lớn có râu quai nóng khóc lóc không ngừng: “Công chúa nhỏ, tiểu nhân sai rồi, tiểu nhân hứa chỉ có một lần này thôi, không có lần sau. Tiểu nhân thấy có người mới tới, muốn trêu đùa họ một chút, chứ tiểu nhân không có ác ý, thật đấy ạ!”

Tể Tể quả thật không nhận thất chút sát ý nào, nhưng…

Tể Tể liếc nhìn thấy sinh hồn của chú Bạc đã sắp vỡ tan ra, rồi lại nhanh chóng nhìn về phía người đàn ông cao lớn tầm 1m98 kia.

“Chú dọa chú của bổn Tể Tể sợ!”

Người đàn ông cao lớn tới 1m98 sợ tới mức gần như bật khóc, tên này lo lắng nhìn về phía Bạc Dịch Ninh.

Bởi vì tốc độ quá nhanh, hơn nữa lúc sinh thời gã còn chết trong một vụ tai nạn giao thông, thân đầu chia thành hai mảnh.

Cho nên gã khống chế không tốt, cái đầu to rơi ra khỏi cổ, lục tục lăn xuống, lăn xuống, đến khi lăn tới bên cạnh chân Bạc Dịch Ninh đang đứng ở phía sau.

Nhìn thấy Bạc Dịch Ninh, người đàn ông cao to 1m98 chớp chớp mắt, chân thành xin lỗi.

“Người anh em, thành thật xin lỗi! Không phải tôi cố ý lừa gạt, dọa nạt anh đâu, chỉ là dạo gần đây chân cẳng của tôi không được nhanh nhẹn, cho nên muốn được người khác ôm một cái!”

Bạc Dịch Ninh: “…”

Bạc Dịch Ninh nghiêng đầu một cách cứng ngắc, nhìn về phía Tể Tể, âm thanh của anh ta trở nên mơ hồ.

“Tể Tể, chú Bạc… vì sao chú… vì sao chú còn chưa ngất đi vậy?”

Cái đầu to của người đàn ông cao 1m98 nhảy tưng tưng lên, để ngang tầm với tầm mắt của Bạc Dịch Ninh, lớn tiếng giải thích cho anh ta.

“Bởi vì cho dù các anh có là sinh hồn, nhưng đối với Địa Phủ mà nói, các anh cũng được cho là người chết! Mà người đã chết rồi, sao còn ngất đi được nữa! Đã chết rồi mà!”

Bạc Dịch Ninh sợ hãi trước cái đầu to của người đàn ông cao lớn 1m98 đang nhảy tưng tưng kia, anh ta sợ tới mức không thể điều khiển được tay chân mình, trực tiếp đấm cho cái đầu kia một cái.

Cùng với tiếng hét chói tai của người đàn ông cao 1m98, cái đầu to của tên này lập tức bị đấm bay sang bức tường bên cạnh đường Hoàng Tuyền số 2.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free