Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 594:
Cho nên Tể Tể hết sức chuyên chú cắt móng tay cho nhóc cương thi Tương Tư Hoành.
Ba người trưởng thành là Hoắc Trầm Huy, Cố Thích Phong và Bạc Dịch Ninh đang căng thẳng, họ càng xích lại gần nhau hơn.
Cho đến khi họ đã xích lại gần đến nỗi không thể nhúc nhích được nữa, khuôn mặt dữ tợn và gớm ghiếc của tên quỷ kia bỗng nhiên phóng to, gã há cái mồm to như chậu máu ra, hòng nuốt sống bọn họ.
Nhưng vừa mở ra, một tiếng hét đinh tai nhức óc đã vang lên.
“A a a!!!”
Các nhân viên trên đường số 18 vô cùng phấn khởi.
“Nhanh lên, nhanh lên, nhanh lên! Tên kia đang vi phạm quy định!”
“Đúng, đúng, đúng! Mau, kẻ vi phạm sẽ tự động bị chuyển xuống 18 tầng địa ngục trong vòng chưa tới 10 giây, mọi người hãy nhanh lên!”
“Khẩn trương lên! Ai muốn tay nào?”
“Cánh tay của tôi rồi nhé?”
“Ôi chao, các người phải cẩn thận một chút đấy, khi tháo linh kiện cũng phải kiểm tra tư thế, tư thế kia sẽ rất dễ làm hư hại phần đỉnh đầu!”
“Lúc này đâu có thời gian để quan tâm tới tư thế nữa?”
“Đúng đấy người anh em, chỉ có 10 giây, 10 giây mà thôi… Ấy! Hết rồi!”
…
Khi một luồng sương máu bay ra khỏi đường tàu số 18, Hoắc Trầm Huy, Cố Thích Phong và Bạc Dịch Ninh ngơ ngác nhìn tên quỷ nọ đang gầm thét bỗng bị phân thây thành từng mảnh, thi thể không còn đầy đủ tứ chi bỗng biến mất trước tầm mắt của bọn họ.
Đồng thời, thông báo cuộn ở đầu cổng Địa Phủ đưa ra thông báo theo thời gian thực.
Toàn bộ cư dân của Địa Phủ hiện đã được thông báo, có công dân vi phạm quy định tại đường ga tàu Hoàng Tuyền số 18, vì thế hệ thống đã tự động đưa họ từ đường Hoàng Tuyền tới thẳng 18 tầng địa ngục!
Không chỉ có những thông báo theo thời gian thực, mà những cảnh tượng thê thảm cuối cùng của tên quỷ gây rối đã vi phạm kia, trước khi gã bị đưa thẳng tới 18 tầng địa ngục.
Ngay cả Cố Thích Phong, khi nhìn thấy cảnh nhân viên thi nhau lao vào tháo gỡ cơ thể của gã kia, đến nỗi cả người tên quỷ ấy không còn nguyên vẹn, cũng không nhịn được mà rùng mình một cái.
Anh ta im lặng hít một hơi, sau đó hơi quay đầu nhìn về phía Hoắc Trầm Huy.
Hoắc Trầm Huy: “…”
Cha mẹ ơi!
Ông…
Không được!
Ông phải cố nhịn!
Mặc dù thảm trạng của thứ quỷ quái kia thực sự đáng sợ tới nỗi không dám nhìn thẳng, nhưng… không phải ông!
Ông là anh cả, ông nhất định phải trụ vững, ông không thể ngất xỉu được.
Bạc Dịch Ninh: “…”
Anh ta muốn ngất đi!
Anh thật sự muốn ngất đi!
Hình ảnh kia… Đâm thẳng vào mắt rồi!
Anh ta vô thức nhắm mắt lại, cho rằng làm như vậy thì mình sẽ ngất đi như ý muốn.
Sau đó, anh cảm thấy tay mình bị một bàn tay nhỏ bé nắm lấy, rồi một giọng nói non nớt của trẻ con hỏi anh ta.
“Chú ơi, sao các chú chưa lên tàu vậy? Nếu không lên tàu, chú có thể đứng sang một bên được không? Bởi vì không ai được phép đứng chắn đường bất cứ đoàn tàu nào trên đường Hoàng Tuyền.”
Bạc Dịch Ninh vô thức nhích người sang một bên.
Vốn ba người là anh ta và Cố Thích Phong, Hoắc Trầm Huy đang dựa sát vào nhau, nên khi anh vừa nhích người, hai người còn lại cũng dịch theo.
Hoắc Trầm Huy và Cố Thích Phong cũng nghe thấy tiếng nhắc của trẻ con, còn tưởng rằng đó là Tể Tể, vì thế họ vội cúi đầu nhìn thử.
Vừa nhìn thoáng qua, Hoắc Trầm Huy và Cố Thích Phong đều sửng sốt.
Nằm trên mặt đất là một đứa trẻ với một nửa cơ thể bị vỡ vụn và một nửa cơ thể vẫn còn nguyên vẹn.
Thoạt trông đứa nhỏ này như mới bốn, năm tuổi, nó đang dùng một cánh tay còn nguyên vẹn nắm lấy tay Bạc Dịch Ninh.
Hoắc Trầm Huy và Cố Thích Phong cũng đồng loạt nhìn về phía Bạc Dịch Ninh.
Bạc Dịch Ninh cũng tưởng đó là Tể Tể, nên vô thức cúi đầu xuống nhìn.
Thật là kích thích thị giác đấy…
Bạc Dịch Ninh chớp mắt, rồi lại chớp mắt.
A a a a!
Vì sao anh ta vẫn còn tỉnh táo chứ?
Không phải anh ta nên bị dọa tới ngất xỉu từ sớm sao?
Cố Thích Phong vừa nuốt nước miếng, vừa sử dụng kỹ năng tâm lý mạnh mẽ của mình để đưa tay ra, nắm lấy tay người anh em tốt của mình, từ từ rút tay anh ta ra khỏi tay người bạn nhỏ có lẽ đã qua đời trong một vụ tai nạn giao thông.
“Bạn nhỏ à, cháu cứ lên trước đi.”
Cô bé nhìn về phía Hoắc Trầm Huy: “Bác ơi, bác có đồng ý không ạ?”
Hoắc Trầm Huy điên cuồng gật đầu: “Đồng ý, đồng ý, ưu tiên cho bạn nhỏ lên trước!”
Cô bé chỉ còn lại nửa thân người lành lặn lại hỏi Bạc Dịch Ninh một câu nữa: “Chú ơi, có sao không ạ?”
Bạc Dịch Ninh: “…”
Anh không có ý kiến gì!
Cố Thích Phong đẩy anh ta một chút: “Mau đồng ý đi! Chuyến tàu số 1 có quy định, không được chen lấn! Nếu không có chuyện gì đặc biệt, phải lên xuống tàu theo thứ tự.”
Hoắc Trầm Huy đầu đầu lia lịa như gà mổ thóc: “Đúng, đúng, đúng!”
Bạc Dịch Ninh: “Không sao đâu…thật sự không sao đâu…hoàn toàn không sao đâu.”
Sau khi nói xong, anh ta lại nhìn xung quanh một vòng, kết quả, chẳng những không thấy Tể Tể, mà ngay cả bạn nhỏ Tương Tư Hoành cũng không thấy bóng dáng đâu.
Bạc Dịch Ninh hoàn toàn sụp đổ, anh ta gân cổ hét lên.
“Tể Tể! Tể Tể! Tể Tể ơi ~~~~~”
****6:
Tể Tể mới vừa cắt móng tay dài ngoằng cho nhóc cương thi Tương Tư Hoành xong, nếu không phải tại Địa Phủ không có dụng cụ gì, có lẽ bé đã phải nhổ cả móng tay của cương thi đi rồi.