Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 589

“Mày im miệng cho tao!”

“Yêu? Đừng nói tới chuyện yêu Dịch Ninh nữa, nếu mày gọi loại tình cảm lừa dối của mình là yêu, vậy trên đời này chẳng có ai không yêu nhau cả!”

Thẩm Tương: “…”

Thẩm Uyên bỗng nhiên nhìn về phía Tể Tể, thái độ ông ấy lại trở nên vô cùng cung kính.

“Công chúa nhỏ, xin hỏi, có phải dương thọ của con gái tôi đã sắp hết rồi không?”

Rốt cuộc cô ta cũng bị thương đến mức này rồi, xương sườn bị gãy không biết bao nhiêu đốt, chân hình như cũng bị gãy, không biết có thể chữa khỏi nữa hay không, mà công chúa nhỏ đã tới tận đây rồi.

Tể Tể chớp chớp đôi mắt to: “Cái này… tạm thời thì chưa chết được.”

Thẩm Tương vốn đã là con mồi của thứ quỷ quái có nhược thuỷ đã chạy trốn kia, cô ta đã bị theo dõi rồi, hiện tại thứ quỷ quái kia còn chẳng lo nổi thân mình, không có thời gian tìm tới cô ta nữa.

Còn về phần Thẩm Tương, cũng đã cắt đứt quan hệ nhân quả với thứ đó, từ nay trở đi số mệnh của cô ta sẽ dựa hoàn toàn vào Sổ Sinh Tử.

Cho rằng Thẩm Uyên lo lắng con gái mình sắp chết, Tể Tể vẫn chăm chú quan sát tướng mệnh của Thẩm Tương.

Nhìn một lúc, Tể Tể nhịn không được mà cười rộ lên.

“Không chết được, không chết được, bổn Tể Tể nhìn rồi, dương thọ của cô ta còn rất nhiều, nhưng bị vận rủi quấn thân, ở Minh giới còn có một số nhân quả chưa trả hết. Cha Minh Vương nói rồi, Địa Phủ có quy tắc của Địa Phủ, nhân gian cũng có quy tắc của nhân gian! Với tình hình hiện tại của cô ta… trước khi chết vẫn phải giải quyết một số chuyện đã!”

Cố Thích Phong nghe thế không khỏi vui vẻ, trực tiếp tổng kết một câu.

“Ý của Tể Tể là, gieo nhân nào thì chắc chắn phải trả quả ấy, đúng không Tể Tể?”

Tể Tể mở to đôi mắt tròn, cười tủm tỉm mà gật đầu.

“Chú Cố nói rất đúng!”

Thẩm Tương: “…”

Tể Tể nhận thấy rất nhiều người đã tụ tập cách kết giới chừng trăm mét, hơn nữa, trong số những người đó còn có người cầm theo micro, camera và những thứ linh tinh khác.

Nhìn thời gian, Tể Tể ngẩng đầu nhỏ, ngây thơ hỏi Bạc Dịch Ninh.

“Chú Bạc, chú có muốn làm ngay bây giờ không?”

Bạc Dịch Ninh còn có lời chưa hỏi, Thẩm Uyên đã hiểu vì sao công chúa nhỏ lại nhanh chóng gọi mình lên đây rồi.

“Làm! Nhất định phải làm! Phải làm nhanh lên! Công chúa nhỏ chờ một chút, tiểu nhân lập tức dẫn hai nhân viên của Cục Dân Chính ở phòng bên cạnh sang đây ngay.

Nói rồi Thẩm Uyên nhanh chóng rời đi, tốc độ nhanh đến mức không để ý tới kết giới của Tể Tể, nên đã đâm sầm vào kết giới.

Cố Thích Phong, Bạc Dịch Ninh và Thẩm Tương nhìn thấy vừa rồi Thẩm Uyên còn đang ăn mặc chỉnh tề, dường như đụng phải thứ gì đó, sau đó bộ vest trên người ông ấy lập tức bốc cháy, ngay cả tóc cũng bị lửa đốt đến xoăn tít lại.

Tể Tể ho khan một tiếng, lúng túng búng ngón tay, rồi cất chất giọng ngọt ngào như sữa của mình.

“Ông Thẩm, đây là kết giới của Tể Tể, không có sự cho phép của Tể Tể, ông không ra ngoài được đâu.”

Đầu gối Thẩm Uyên mềm nhũn, linh hồn run lên vì sợ hãi khi áp lực từ kết giới quay trở lại, áp lực mạnh mẽ của trữ quân Địa Phủ khiến cho ông ấy vô thức quỳ gối trước Tể Tể.

“Công chúa nhỏ tha mạng.”

Tể Tể: “…”

Bạc Dịch Ninh: “…”

Cố Thích Phong: “…”

Tể Tể vội giơ lên thu kết giới lại: “Đừng như thế, đừng như thế. Ông Thẩm, ông mau đi đi, mau gọi chú hai và những người khác tới đây, nhân lúc những người bên ngoài đang cầm micro chưa tới đây, hãy giải quyết xong chuyện của chú Bạc đi.”

Cố Thích Phong vừa nghe thế, liền biết phóng viên của các đài truyền hình lớn nhỏ đều đang tới đây.

Tình huống hiện tại quả thật không thể nào nào tiết lộ cho công chúng.

Bạc Dịch Ninh vội qua bước tới đỡ Thẩm Uyên, sau đó, hai tay của anh ấy lại xuyên qua người Thẩm Uyên.

Bạc Dịch Ninh: “…”

Thẩm Uyên cười áy náy, gật đầu với Tể Tể một cái, rồi đi xuyên qua vách tường.

Chưa đầy một phút sau, Hoắc Trầm Huy đã ôm nhóc cương thi Tương Tư Hoành và hai nhân viên của Cục Dân Chính tới bên này.

Hai nhân viên của Cục Dân Chính sắc mặt tái nhợt, cả người run rẩy.

Thẩm Uyên cũng xấu hổ, nhưng vì muốn nhanh chóng xong việc, ông ấy vẫn cố tình cất giọng khàn khàn đe doạ họ.

“Nhanh lên đi! Tôi là cha ruột của Thẩm Tương, cuộc hôn nhân này phải kết thúc, lập tức ly hôn, nếu không…”

Thẩm Uyên vừa nhấc tay lên, chiếc ghế dựa bên cạnh hai nhân viên của Cục Dân Chính đã vỡ tan nát.

Hai nhân viên của Cục Dân Chính: “…”

Cố Thích Phong: “…”

Không ổn rồi!

Anh ta muốn bật cười!

Nhưng nó có vẻ không được phù hợp cho lắm.

Bạc Dịch Ninh vội đi tới, vỗ nhẹ vào vai của hai người nhân viên đang sợ hãi và hoàn toàn mất bình tĩnh.

“Thật là xin lỗi, chúng tôi…”

Hai nhân viên của Cục Dân Chính khóc la thảm thiết: “Không cần xin lỗi, không cần xin lỗi, là do tốc độ của chúng tôi quá chậm, chúng tôi sẽ lập tức xử lý giấy chứng nhận ly hôn của hai vị!”

Hai nhân viên Cục Dân Chính cùng đồng loạt nói, sau đó run run rẩy rẩy bắt đầu làm việc.

Thậm chí, Bạc Dịch Ninh và những người khác còn không cần cung cấp tài liệu gì cả, các hình ảnh liên quan đến vụ việc đều được bọn họ chụp ngay tại hiện trường.

Không quá một phút, một tờ giấy chứng nhận ly hôn nóng hôi hổi đã ra lò.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free