Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 587:

Thẩm Tương không ngừng khóc lóc kể lể, âm thanh càng lúc càng khàn tới mức sắp nghe không rõ nữa.

Thẩm Uyên quả thực rất đau lòng, cũng muốn tới an ủi con gái, chỉ là khi ông ấy nhìn thấy đủ loại tin tức tiêu cực liên quan đến con gái mình trên video, thậm chí cả tin tức con gái suýt nhảy lầu, lông mày của ông ấy nhăn lại.

Ông ấy hỏi một cách rất nghiêm túc: “Tiểu Tương, ở bên ngoài, con thật sự là người như vậy sao?”

Thẩm Tương: “Cha, con… con thực sự thích ai chẳng lẽ cha không biết sao? Con chỉ yêu Dịch Ninh mà thôi, con ở bên những người đó, chẳng qua là… gặp dịp thì chơi… A!”

Tốc độ của Thẩm Uyên rất nhanh, đến mức Tể Tể không thể lường được, sau đó liền nhìn thấy một trận gió mạnh như một cái tát, bay thẳng tới trước mặt Thẩm Tương.

“Không biết xấu hổ!”

Mặc dù Thẩm Uyên đã không cần thở nữa, nhưng Cố Thích Phong và Bạc Dịch Ninh dường như đều cảm nhận được Thẩm Uyên bị chọc tức tới mức thở hồng hộc.

Bạc Dịch Ninh vội vàng đi đến bên cạnh Thẩm Uyên.

“Cha, con đã sớm biết chuyện ở bên ngoài của cô ấy và những người đàn ông đó, chỉ là…”

Thẩm Uyên đen mặt chất vấn Bạc Dịch Ninh: “Chỉ bởi vì hai đứa có chung hai đứa nhỏ, bởi vì cha đã cứu con, cho nên con cứ mặc nó nhảy múa trên đầu con sao?”

“Bạc Dịch Ninh, lúc trước nếu cha không cứu con, con cũng sẽ không chết. Mà nếu cha không cứu con, cha cũng chẳng sống được bao lâu, vốn cha đã bị ung thư giai đoạn cuối rồi! Những điều cha lén nói với con trước khi cha qua đời, chẳng lẽ con quên hết rồi sao?”

Bạc Dịch Ninh không khỏi đỏ mặt khi nghĩ đến bộ dạng hốc hác của cha vợ khi ông sắp chết vì bệnh tật, Thẩm Uyên nhìn thấy vậy, đã đoán được suy nghĩ của anh ấy, không nhịn được mà quay đầu đi.

Rồi ông ấy lại quay sang nhìn Bạc Dịch Ninh, vừa tức giận lại vừa bất lực, càng nhiều hơn là sự đau lòng.

“Dịch Ninh à, con đấy… chính là quá tốt bụng!”

Lúc trước, cũng bởi vì ông ấy nhìn trúng sự lương thiện ấy, cho nên dù vợ và con gái cảm thấy nhà họ với cao, ông vẫn hết lòng kiên trì.

Chỉ là ông ấy không ngờ được…

Thẩm Uyên cúi đầu, âm thanh chua xót, vẻ mặt xấu hổ.

“Dịch Ninh, là cha… là cha hại con rồi.”

Bạc Dịch Ninh vội lắc đầu: “Cha, chuyện không liên quan gì đến cha cả, đều do…”

Cố Thích Phong cười lạnh, nói xen vào: “Đều do cậu quá hiền lành và trượng nghĩa, cho nên Thẩm Tương mới nhiều lần lừa gạt cậu, cũng đội nón xanh cho cậu không biết bao nhiêu lần, thậm chí còn nuôi cả người tình bí mật, thế còn chưa hết, cô ta còn muốn hại chết cậu!”

Thẩm Uyên không dám tin vào tai mình: “Thích Phong, cậu nói cái gì?”

Cố Thích Phong cười lạnh một tiếng: “Nếu không phải Dịch Ninh may mắn gặp được Tể Tể, đoán chừng bác Thẩm đã được gặp cậu ta ở Địa Phủ rồi.

Thẩm Tương vừa bị cha mình tát bỗng trợn trừng mắt, kêu lên một tiếng chói tai.

“Không phải! Cha, đó là vu khống! Con chưa từng muốn ly hôn với Dịch Ninh, con và anh ấy còn có hai đứa nhỏ mà, sao con lại muốn hại anh ấy cơ chứ?”

Tể Tể bình tĩnh nói: “Dì không muốn làm hại chú Bạc, ấy vậy mà trước đó chú Bạc suýt chút nữa bị một con búp bê vu cổ hại chết, mà không phải chính dì đã đưa con búp bê vu cổ cho chú Bạc à?”

Thẩm Tương trợn trừng hai mắt: “Búp bê… vu cổ?”

Tể Tể sợ cô ta không nhớ ra, lại bình tĩnh nhắc nhở một lần nữa.

“Là một con búp bê vu cổ xấu hoắc ấy! Nó còn được khai quang nữa!”

(Khai quang 开光: Là lễ mở vải phủ tượng Phật, hay các loại búp bê và tượng khác.)

Thẩm Tương bất chợt nhớ đến một chuyện, năm ngoái cô ta có ra nước ngoài đóng phim, lúc ấy Trương Canh cũng ở bên cạnh cô ta, quả thật họ đã cùng mua một con búp bê vu cổ.

Trương Canh thấy cô ta rất thích nó, còn tìm cao nhân khai quang cho nó, sau đó mới đưa búp bê cho cô ta.

Sau đó Trương Canh quả thật đã cầm con búp bê kia đi đâu đó tầm nửa tháng, mẹ kiếp, gã còn dám bảo là về quê tìm đại sư khai quang cho búp bê, bảo cô ta đưa về nhà đặt trên đầu giường phòng ngủ chính, đảm bảo rằng các tác phẩm sau này của cô ta sẽ vô cùng thành công.

Hơi thở của Thẩm Tương cứng lại, cô ta cố gắng ngồi dậy, nhưng lại đau đớn tới nỗi sắc mặt trở nên dữ tợn.

“Trương Canh! Là Trương Canh hại tôi!”

Trí nhớ của Tể Tể rất tốt, bé lập tức nhớ tới, khi ở trong nhà xác, mình đã nuốt một vong hồn hung ác tên là Trương Canh.

“Gã đã chết, không thể tìm được linh hồn nữa!”

Gã đã bị bé luyện hóa để đối phó với nhược thuỷ rồi!

Cố Thích Phong nói tiếp: “Cho nên bây giờ chết không đối chứng, nên cô dứt khoát bôi nhọ người ta luôn sao?”

Thẩm Tương hết đường chối cãi: “…”

****2:

Khuôn mặt trắng xanh của Thẩm Uyên đã nổi đầy gân xanh vì tức giận, thấy con gái Thẩm Tương còn muốn tiếp tục ngụy biện, ông lại vung tay lên.

Một trận gió lạnh thổi tới, Thẩm Tương chỉ cảm thấy trên mặt mình xuất hiện một trận đau nhức.

Cô ta trợn trừng mắt với Thẩm Uyên: “Cha, lời con nói đều là sự thật, vì sao cha còn đánh con? Con thật sự không muốn làm hại Dịch Ninh, con yêu anh ấy như vậy…”

Thẩm Uyên suýt nữa thì chửi thề, may mắn nhìn thấy công chúa nhỏ đứng đó, ông ấy mới cố nén lại, rồi nói to ngắt lời con gái mình.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free