Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 585:
Các nhân viên tại Cục đầu thai của Địa Phủ vừa cảm nhận được luồng sức mạnh to lớn, đã vội vàng bỏ hết công việc sang một bên.
“Công chúa nhỏ điện hạ.”
Trong phòng bệnh, Tể Tể hơi nhắm mắt lại, giơ bàn tay nhỏ nhắn mũm mĩm lên.
Rõ ràng Thẩm Tương đang nằm trên giường bệnh cách Tể Tể một khoảng, nhưng Thẩm Tương vẫn cảm nhận được cơn đau nhức ở ngực, ở nơi mà mắt thường của cô ta không nhìn thấy, Tể Tể đã lấy một giọt máu của cô ta, đưa thẳng tới Cục đầu thai của Địa Phủ.
“Giúp bổn Tể Tể kiểm tra xem, cha ruột của chủ nhân giọt máu này đang ở đâu! Đã đầu thai hay chưa?”
“Vâng, công chúa nhỏ, tiểu nhân lập tức đi kiểm tra ngay.”
Nhân viên của Cục đầu thai làm việc với tốc độ rất nhanh, sau một hồi bấm máy tính, rất nhanh đã tra ra được đáp án.
“Công chúa nhỏ, cha ruột của chủ nhân giọt máu này tên là Thẩm Uyên, hiện giờ ông ấy đang làm việc tại Địa Phủ, là một trong những nhân viên dẫn hồn tại Địa Phủ.”
Tể Tể hỏi lại: “Ông ta đang ở đâu?”
Nhân viên của Cục đầu thai lập tức liên hệ với bên Cục dẫn hồn, nơi đang vô cùng bận rộn.
Bởi vì ở nhân gian lại xảy ra một vụ tai nạn giao thông nghiêm trọng, ở biên giới còn có một nhóm quỷ quái cần quỷ sai tới tiếp nhận, nhân viên tại Cục dẫn hồn đã không còn đủ để tới tiếp nhận rồi.
Lúc này Cục đầu thai tới tìm họ, nhất định không có chuyện gì tốt.
Chẳng lẽ lại có quỷ sai dẫn hồn mới tới nhận chức ư?
Không thể nào?
Cục trưởng của Cục dẫn hồn vốn là quỷ sai có tính tình rất tốt, nhưng những năm gần đây, số người tới Địa Phủ báo tên đã vượt quá số người được sinh ra ở nhân gian, dẫn tới mất cân bằng về tỉ lệ sinh - tử, hơn nữa, còn thường xảy ra trường hợp câu sai hồn, khiến tính tình của cục trưởng Cục dẫn hồn cũng cáu kỉnh hơn hẳn.
Cho nên sau khi nhận được kết nối, ông ấy đã nổi khùng.
“Chuyện gì thế? Chẳng lẽ bên chúng tôi lại câu sai hồn à? Sai rồi thì sai thôi! Trực tiếp cho đi xếp hàng đầu thai đi, nếu không đủ tiền thì cứ trừ thẳng vào lương của ông đây đi! Ông không đưa về trên kia nữa đâu! Đưa về đến nơi thì tám, chính phần cũng lạnh rồi (ý là sắp hẹo rồi), ông đây không làm được. Không thì cứ để đối phương xuyên không đi, tìm một người sắp tắt thở rồi nhét vào, nhớ là phải tìm người nước ngoài, chứ lịch sử nước ta thì phải giữ gìn!”
Nhân viên Cục đầu thai cũng nổi nóng.
Thậm chí anh ta còn quên béng mất mình đang kết nối với trữ quân Địa Phủ, nhịn không được mà gào um lên.
“Mẹ kiếp! Anh không nói dẫn sai hồn còn tốt, anh vừa nói dẫn sai hồn làm tôi nhớ tới chuyện tốt mà đám quỷ khốn kiếp của Cục dẫn hồn các anh làm ra! Dẫn sai hồn còn không biết đưa người ta về ngay, còn cố ý đưa tới Địa Phủ, xuống đến nơi còn xét duyệt đủ đường, đến lúc đưa về nhân gian thì cơ thể người ta lạnh ngắt rồi. Sau đó lại đẩy tới Cục đầu thai chúng tôi để người ta xuyên không. Anh tưởng là muốn xuyên không là xuyên được à? Cần phải chờ thiên thời, địa lợi, nhân hoà nữa chứ, thiếu một yếu tố cũng không được, làm chúng tôi mệt muốn chết!”
Cục trưởng Cục dẫn hồn bật cười thành tiếng.
“Các anh mà cũng mệt chết được à? Trong Cục đầu thai các anh, có tên quỷ nào mà chưa chết được ngót nghét ngàn năm? Xương cốt cũng rục hết cả rồi!”
Nhân viên của Cục đầu thai: “…”
Tể Tể chờ mãi không thấy ai trả lời, âm thanh non nớt trở nên gấp gáp, cũng tăng thêm sức ép với nhân viên của Cục đầu thai.
“Thẩm Uyên đâu? Còn chưa tìm được hay sao?”
Nhân viên Cục đầu thai chợt giật mình một cái: “Công chúa nhỏ, xin chờ thần một lát.”
Không đợi Tể Tể nói gì thêm, nhân viên của Cục đầu thai đã vác bản mặt như đòi nợ thuê, tức giận nói với cục trưởng Cục dẫn hồn.
“Là công chúa nhỏ muốn tìm Thẩm Uyên, anh lại dám trì hoãn…”
Cục trưởng Cục dẫn hồn lảo đảo một cái, rồi ngã từ trên ghế xuống, rồi vừa xoa mông vừa chửi bới.
“… Đậu má! Sao không nói sớm! Tôi đi tìm ngay!”
Nói xong, cục trưởng Cục dẫn hồn lập tức đi lục lọi danh sát đội viên, nhanh chóng tìm được hai chữ Thẩm Uyên.
Kết quả nhìn thấy lại khiến ông ta văng tục, mẹ kiếp, có 1328 người tên là Thẩm Uyên.
Cục trưởng Cục dẫn hồn sắp khóc rồi.
“Anh trai à, là Thâm Uyên nào mới được?”
Nhân viên Cục đầu thai lập tức chuyển giọt máu qua Cục dẫn hồn: “Là người này!”
Cục trưởng Cục dẫn hồn quả thật rất muốn đá cho đối phương một cái, để tên quỷ kia ngã thẳng xuống nhược thuỷ mà chết luôn đi.
Cái loại khốn nạn, thế mà không biết gửi cho người ta sớm!
Trì hoãn biết bao nhiêu thời gian của công chúa nhỏ rồi?
Mà kết quả là, trách nhiệm còn bị đổ lên đầu ông ta!
Cục trưởng Cục dẫn hồn đã tìm được Thẩm Uyên mà công chúa nhỏ cần gặp, nhanh chóng triệu hồi tên quỷ sai kia trở về.
“Thẩm Uyên, trữ quân Địa Phủ tìm anh!”
Khi Thẩm Uyên chết công chúa nhỏ còn chưa sinh ra, sau này ông ấy có cơ duyên được Cục dẫn hồn nhận, ra ngoài huấn luyện 18 năm, tháng trước ông ấy vừa mới được nhận chức, cho nên ông ấy chưa gặp trữ quân bao giờ.
Nhưng ông ấy có biết tới Boss có tính tình nóng nảy của Địa Phủ.
Vừa nghe trữ quân tìm mình, trên khuôn mặt trắng xanh luôn bình thản chợt lộ ra vẻ lo lắng.
“Đi đi, không cần trở về ngay đâu! Nhớ phải nghe theo mọi ý chỉ của trữ quân!”