Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 584:
Bạc Dịch Ninh: “…”
Sắc mặt Cố Thích Phong đã đen như đáy nồi: “Thẩm Tương, cũng vì lời hứa lúc trước của Dịch Ninh với cha cô, cho nên những năm này, cậu ấy mới luôn bao dung cho cô! Hiện giờ cô lại lôi người cha đã khuất của mình ra, cô có còn là con người nữa không?”
Thẩm Tương đang chịu đựng cơn đau toàn thân mà cười tới điên dại, khiến cho toàn bộ ngũ quan đều vặn vẹo.
“Sao tôi lại không phải con người chứ? Tôi đã nói rồi, những người đó đều là gặp dịp thì chơi, hai đứa con của tôi đều mang dòng máu của nhà họ Bạc, tôi đã làm gì có lỗi với Bạc Dịch Ninh chứ?”
Cố Thích Phong: “…”
Hoắc Trầm Huy: “…”
Hai nhân viên của Cục Dân Chính: “…”
Thực sự sống lâu rồi mới gặp được người không biết xấu hổ như vậy!
Tể Tể nghe câu hiểu câu không, bé không hiểu cha vợ có nghĩa là gì, nhưng bé nhớ rõ, người phụ nữ kia có nhắc tới người đã khuất.
“Chú Bạc, chú sợ người đã khuất không đồng ý đúng không? Tể Tể có thể hỏi giúp chú một chút.”
****0:
Tể Tể vừa dò xét chỗ nhược thuỷ trong bụng mình, phát hiện ra mình không thể triệu hồi được Sổ Sinh Tử.
Nhưng nếu muốn gọi hồn từ Địa Phủ lên để thẩm vấn thì vẫn được. Bởi vì Tể Tể vốn là cư dân của Địa Phủ, muốn tìm nhân viên ở đó lên hỏi một chút cũng chẳng thành vấn đề gì.
Thật sự không được, chờ đến khi bé ngủ say sẽ trực tiếp dẫn chú Bạc và chú Cố tới Địa Phủ để hỏi thẳng mặt luôn.
Cố Thích Phong cảm thấy chẳng có gì không được, nên không ngừng gật đầu.
Anh ta thực sự đã chán ngấy cái thái độ kiêu ngạo của người phụ nữ tên Thẩm Tương này rồi!
“Dịch Ninh, nghe theo Tể Tể đi, tôi trực tiếp đi hỏi cha vợ của cậu!”
Hoắc Trầm Huy nhanh chóng nhìn về phía hai người nhân viên của Cục Dân Chính, quả nhiên nhìn thấy trên mặt bọn họ đều có biểu cảm kỳ quái, giống như đang nhìn bệnh nhân thiểu năng trí tuệ vậy.
Hoắc Trầm Huy: “…”
Nếu không phải lo Tể Tể dọa hai nhân viên nhà nước sợ hãi, ông đã yêu cầu Tể Tể trình diễn màn cài khuy áo bằng con mắt cho họ xem.
Hoắc Trầm Huy nặng nề mà ho khan một tiếng, sau đó mỉm cười nhìn hai nhân viên của Cục Dân Chính.
“Hai vị, nếu không chúng ta cứ sang phòng bên cạnh đợi một lát nhé?”
Hai nhân viên của Cục Dân Chính đương nhiên cũng phải nể chút mặt mũi cho ông cả nhà họ Hoắc, tới cũng tới rồi, rời đi một lát cũng không sao.
“Được.”
Hoắc Trầm Huy cười cười, rồi nắm tay con trai, dẫn theo hai nhân viên của Cục Dân Chính sang phòng bệnh VIP ở bên cạnh.
Phòng bệnh trống không được trực tiếp biến thành phòng chờ cho mấy người bọn họ.
Còn ở phòng bệnh bên này, khi Thẩm Tương nghe Tể Tể nói thì vô cùng bất an, cô ta cảm thấy đứa nhỏ này rất quái lại, thậm chí còn không phải là con người.
Có lẽ, nó thực sự có thể tìm được cha cô ta tới.
Nghĩ như vậy, Thẩm Tương lo lắng đến độ muốn ngồi dậy, nhưng bởi vì xương cốt trong người đã bị gãy không ít, nên cô ta chỉ có thể nằm liệt giường, thoạt nhìn tựa như cô ta lại chuẩn bị kêu la, nhưng kỳ thực đã yếu tới mức không kêu nổi thành tiếng.
“Dịch Ninh, cha tôi đã chết, anh…chẳng lẽ anh còn muốn làm phiền người đã khuất, khiến ông ấy không thể bình yên sao?”
Bạc Dịch Ninh vốn không muốn làm phiền ai cả, cho dù Thẩm Tương có đồng ý hay không, mặc kệ bản thân anh ta có khiến người cha vợ đã mất của mình thất vọng hay không, cuộc hôn nhân này cũng phải kết thúc.
Nhưng nếu thật sự có thể nhìn thấy người cha vợ đã mất, anh ta cũng muốn kể hết mọi chuyện lại cho cha vợ nghe và xin lỗi ông ấy.
Chính anh là người đã không thực hiện được những gì mình đã hứa.
Anh ta cũng không ngờ được, cha vợ mình là người lương thiện và chính trực như vậy, còn con gái của ông ấy thì lại…
Bạc Dịch Ninh hít một hơi thật sâu, chậm rãi nhìn về phía Tể Tể.
“Tể Tể, chú Bạc thật sự còn có thể nhìn thấy cha vợ của chú Bạc sao?”
Tể Tể gật đầu: “Trên người dì này có nghiệt nợ, khiến cho cha của dì ấy, cha vợ của chú Bạc cũng sẽ chịu ảnh hưởng, hơn nữa hiện giờ việc đầu thai ở Địa Phủ cũng khá khó, nếu không có chuyện gì ngoài ý muốn, cha vợ của chú Bạc chắc vẫn đang ở Địa Phủ.”
Thẩm Tương hoảng sợ mà nhìn về phía Tể Tể: “Mày… Mày rốt cuộc là thứ gì?”
Tể Tể hừ hừ, ngạo kiều mà nâng cằm lên.
“Tể Tể không phải thứ gì…”
Cố Thích Phong lập tức che miệng nhỏ của bé lại: “Tể Tể nhà chúng tôi chính là Tể Tể nhà chúng tôi! Thẩm Tương, người làm trời đang nhìn, nếu hiện giờ cô chủ động nói với nhân viên của Cục Dân Chính rằng mình muốn ly hôn, Tể Tể có thể không đi tìm cha cô.”
Tể Tể nghiêng đầu, bởi vì miệng nhỏ đã bị che kín, nên bé chỉ có thể gật đầu một cái thật mạnh.
Thẩm Tương: “…”
Không!
Cô ta tuyệt đối không thể ly hôn!
Sau khi ly hôn, cô ta biết tìm đâu ra một người đàn ông chiều chuộng mình như Bạc Dịch Ninh đây?
Thẩm Tương vừa định giả vờ yếu đuối, Tể Tể đã nhắm mắt lại, bắt đầu liên hệ với Địa Phủ.
Sức mạnh của nhược thuỷ đã tiêu tán hơn phân nửa, Tể Tể có thể sử dụng bảy phần sức lực để liên hệ với Địa Phủ.
Sức mạnh và quyền năng của trữ quân (người thừa kế) Địa Phủ đã xuyên thẳng qua mặt đất ở nhân gian, kết nối thẳng với Cục đầu thai ở Cửu U Địa Phủ với tốc độ cực kỳ nhanh.