Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 547:
Hoắc Trầm Huy: “… Đúng! Khi bóp vỡ cũng tạo ra âm thanh rất hay.”
Tể Tể cười hắc hắc, rồi xúi giục nhóc cương thi.
“Anh Tiểu Tương, anh thử xem sao?”
Tuy rằng nhóc cương thi có vẻ bề ngoài chẳng khác gì con người bình thường, nhưng sức mạnh của nó vẫn còn đó.
Cậu nhóc mới chỉ dùng sức một chút, một tiếng nổ vang lên, quả cầu pha la có giá trị năm con số đã vỡ vụn.
Ban đầu Tiểu Hải cũng chẳng quan tâm, thấy đây cũng chỉ là chuyện bình thường.
Nhưng sau khi nhìn thấy một cậu nhóc con có thể bóp nát hai mươi mấy quả cầu pha lê có giá trị lên tới năm con số chỉ trong một khoản thời gian ngắn, cậu ta có chút mất bình tĩnh.
Sau đó, cô bé nhỏ tròn vo trông như quả hồ lô cũng cũng bắp đầu bóp vỡ quả cầu pha lên.
“Phanh!”
“Phanh!”
…
Trong số những tiếng “Phanh phanh phanh” đang vang lên, còn xen lẫn lời khen của ông cả nhà họ Hoắc.
“Tể Tể bóp hay lắm, Tiểu Tương cũng rất giỏi, mạnh quá, bóp cái là vỡ tung rồi!”
“Nào nào!”
…
Sau khi toàn bộ những quả cầu pha lê trong trung tâm thương mại bị bóp vỡ hết, Hoắc Trầm Huy lại dẫn hai đứa nhỏ đến khu đồ chơi lego.
Sau đó ba người đi gắp thú bông!
Rồi chơi đua xe trẻ em…
Tiểu Hải nhìn mà ngơ ngẩn cả người.
Thế giới của những người có tiền… ngang tàng như vậy ư!
Hoắc Trầm Huy dẫn hai đứa nhỏ nhà mình đi chơi vui đến nỗi quên trời quên đất, nhưng những bạn nhỏ khác thì không chơi được nữa.
“Mẹ ơi, con cũng muốn đập vỡ quả cầu pha lê!”
“Cha ơi, con cũng muốn có hai chiếc xe máy, một cái để ngồi, một cái để tháo dỡ!”
“Bà ơi, con muốn có máy gắp búp bê, không gắp được búp bê thì đập máy lấy đồ ở bên trong!”
…
Những đứa trẻ không đến trường trong trung tâm mua sắm đã bật khóc.
Những vị khách quen biết Hoắc Trầm Huy thấy Hoắc Trầm Huy đang chuyên tâm chăm sóc hai đứa nhỏ, nên cũng không tiện tới quấy rầy.
Còn người không quen thì dạy dỗ lại con nhà mình.
“Sao có thể như vậy? Không thấy lãng phí tiền bạc à?”
Tể Tể cùng nhóc cương thi cùng dừng hành động tháo dỡ xe máy lại, đồng loạt nhìn phía Hoắc Trầm Huy.
Thính lực của Hoắc Trầm Huy không tốt bằng hai đứa nhỏ, cho nên không nghe được lời mấy người vừa rồi dạy dỗ con cái nhà mình.
“Sao lại không dỡ nữa rồi? Mỗi một xe máy ở đây đều có hình dáng khác nhau, phải tháo ra mới biết được chứ.”
Tể Tể cùng nhóc cương thi đồng thanh nói: “Cha (Chú hai), như vậy không phải lãng phí tiền bạc sao?”
Hoắc Trầm Huy sửng sốt, không hiểu sao đột nhiên hai bạn nhỏ nhà mình lại nhắc đến vấn đề này.
Nhưng điều đó không ngăn cản ông cưng chiều hai đứa nhỏ.
“Chỗ này có đáng là gì chứ? Cho dù Tể Tể và Tiểu Tương có phá huỷ toàn bộ khu mua sắm này, cũng không đến nỗi lãng phí đâu.”
Tể Tể và nhóc cương thi cùng mở to mắt, trên hai khuôn mặt nhỏ tràn đầy vẻ kinh ngạc.
“Thật vậy sao?”
Hoắc Trầm Huy lờ mờ nghe được những tiếng bàn tán cách đó không xa, ông nở nụ cười vừa chiều chuộng vừa dung túng.
“Đương nhiên rồi! Ai bảo nhà chúng ta chẳng có gì ngoài tiền chứ! Mau phá đi, xem ai có thể phá được nhiều hơn nào!”
Tể Tể và Tiểu Tương đều là những đứa trẻ hiểu chuyện, nếu không Hoắc Trầm Huy đã chẳng chiều chuộng chúng như vậy.
Muốn chiều chuộng trẻ con cũng phải xem xét nha!
Tể Tể thầm nghĩ không sao cả, cho dù thực sự bé có phá hết nơi này, bé vẫn có thể gọi cha Minh Vương gửi tiền tới đây.
Suy cho cùng, bà Mạnh Bà cũng từng nói, hiện giờ xã hội nhân gian phát triển rất nhanh, việc nuôi dạy trẻ nhỏ tốn kém lắm.
Cha Minh Vương có thể trả được số tiền này!
Nhóc cương thi lại nhớ tới miếng ván quan tài của người cha cương thi nhà mình.
Cậu nhóc thầm nghĩ, nếu cha nuôi không trả nổi, vậy miếng ván kia cũng rất đáng tiền, cha cương thi cũng không ở đó, cậu nhóc có thể khiêng ván tới cho cha nuôi.
Rốt cuộc, cha nuôi thực sự quá tốt!
Cha nuôi đã giúp cậu nhóc và Tể Tể trở thành niềm ghen tị của tất cả trẻ em!
【 Đôi lời của tác giả: Minh Vương:… À, chuẩn bị đưa tiền, chuẩn bị nhiều một chút!
Tương Uyên: Về với cha con này, cha nhất định sẽ biến con trở thành đứa trẻ được yêu thương và đáng ghen tị nhất thế giới này! 】
****9:
Sau khi quét một vòng khu đồ chơi của trung tâm thương mại, người cha nuôi mới nhận chức bảo mẫu - Hoắc Trầm Huy lại đong đầy tình cha, bế hai đứa nhỏ đến khu trẻ em, tiếp tục càn quét.
Những bạn nhỏ khác nhìn mà muốn đui mù.
“Cha ơi, con cũng muốn chiếc váy đó, nó đẹp quá!”
“Cha ơi, cho con chiếc kẹp tóc công chúa của em gái đằng kia được không? Trông nó thật lấp lánh, giống y như công chúa nhỏ vậy!”
“Cha ơi, con cũng muốn bộ vest nhỏ mà cha của em trai kia mua cho. Con muốn có cả chiếc nơ sáng sáng kia nữa, nhìn ngầu lắm!”
…
Mấy người cha: “…”
Ha ha ha!
Bọn họ mua nổi không?
Đừng nhìn chiếc nơ kia trông nho nhỏ mà lầm, rất nhiều người đã từng nhìn qua giá của nó, ít nhất cũng sáu chữ số đấy.
Một đứa nhỏ thối tha, cần gì dùng đến một chiếc nơ đắt như vậy?
Còn mấy bộ đồ vest nho nhỏ kia đều là đồ được làm thủ công cả… Có bộ nào không có giá từ sáu con số trở lên chứ?
Vì thế, mấy người cha đành phải giải thích với mấy bạn nhỏ nhà mình là: “Cục cưng à, chiếc nơ ấy đã bị em trai nhỏ kia mua mất rồi, nơ đã hết rồi.”