Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 522:

Nhìn mấy sợi tóc rơi xuống, Dương Mậu không khống chế được mà rơi nước mắt.

Tể Tể thấy vậy thì vội vàng trượt xuống khỏi lòng cha nuôi, nhặt mấy sợi tóc bạc trắng lưa thưa trên mặt đất lên, dùng giọng nói non nớt an ủi ông ta.

“Bác Dương, Tể Tể giúp bác trồng lại nhé?”

Dương Mậu kinh ngạc: “Cái này còn có thể trồng lại được à?”

Tể Tể định nói là có thể.

Kết quả nghĩ tới, bởi vì đã giam cầm Tương Uyên nên tương đương với việc bé cũng đang phong ấn sức mạnh của chính mình, trên mặt Tể Tể hiện lên vẻ lúng túng.

“Cái này...”

Hoắc Trầm Lệnh ra dấu ánh mắt cho Giang Lâm đang đứng đợi ở ngoài cửa Giang Lâm lập tức cầm một cái túi nilon tiến vào.

“Thư ký Dương, nếu như anh không để bụng, dưới trướng tập đoàn nhà họ Hoắc chúng tôi cũng có tiệm trồng tóc, bây giờ tôi dẫn anh qua nhé?”

Dương Mậu: “...”

Tương Uyên vô cùng phiền muộn, vô cùng cáu kỉnh.

“Người đến tuổi trung niên thì phải chấp nhận trạng thái trung niên! Trọc rồi thì trọc đi, còn trồng cái gì mà trồng, chẳng ra cái gì cả! Nếu thật sự không thích thì dùng một cái mũ đội vào không phải là xong chuyện rồi à?”

Dương Mậu: “...”

Hừ!

Người bị trọc cũng có phải là ảnh đế Tương ngài đâu!

Dương Mậu vừa bực bội vừa sầu não, nhưng ông ta không chọc nổi vị tôn đại phật này.

Mắt thấy Hoắc Trầm Lệnh và Tương Uyên đều sắp ra khỏi phòng hòa giải, Dương Mậu gấp tới vội kéo lấy ống tay áo của hai người.

“Hoắc tổng, anh Tương, nghe tôi nói thêm một câu đi.”

Dưới ánh nhìn chết chóc của Hoắc Trầm Lệnh và Tương Uyên, Dương Mậu lấy can đảm ôm Tể Tể dưới mặt đất lên.

“Hoắc tổng, nếu như làm lớn việc này lên, tin tức của tiểu thư Tể Tể có khả năng sẽ bị đưa ra ngoài.”

Không đợi Hoắc Trầm Lệnh mở miệng, Dương Mậu lại nhanh chóng nhìn về phía Tương Uyên.

“Anh Tương, nếu như làm lớn việc này lên, có thể sẽ ảnh hưởng tới sự phát triển của anh trong giới giải trí, đương nhiên, càng có thể ảnh hưởng tới việc anh tìm con trai, Dù sao nếu như con trai anh tưởng rằng anh là một người cha vô cùng bạo lực, có lẽ biết được rồi cũng sẽ không muốn được tìm thấy đâu, anh nói xem có đúng không?”

Tương Uyên: “...”

Đúng cái pip!

Nếu như đặt cái cách hòa giải bừa bãi này ở thời đại của anh ta thì đã trực tiếp dùng một đao để giải quyết rồi.

Tể Tể chớp đôi mắt tròn, nhìn cha nuôi đang sầm mặt, rồi lại nhìn Tương Uyên đang vô cùng cáu kỉnh.

Cha nuôi là cha nuôi ở nhân gian, mà chú Tương không phải là con người.

Không phải lúc nào bé cũng ở cùng cha nuôi, Tể Tể nghĩ, nếu như thật sự làm lớn chuyện lên, có thể cha nuôi sẽ chịu thiệt.

Thế là Tể Tể dùng giọng nói mềm mại gọi một tiếng: “Cha ơi ~”

Hoắc Trầm Lệnh lập tức đón con gái qua: “Tể Tể, sao vậy?”

Tể Tể không muốn bị quá nhiều người chú ý, dù sao bé cũng là con gái ruột của Minh Vương, thỉnh thoảng vẫn có chút chỗ khác với người bình thường.

“Cha ơi, nếu không thì chúng ta bắt tay, ôm một cái là xong nhé?”

Khoảng thời gian Tể Tể đi nhà trẻ này, trên lớp có bạn nhỏ mâu thuẫn, hoặc là đánh nhau, cuối cùng cô giáo đều sẽ giải quyết như vậy.

À, cuối cùng còn sẽ để bạn nhỏ ra tay trước chủ động thơm bạn nhỏ bị đánh một cái.

Thế là Tể Tể lại đề nghị với cha nuôi: “Thật sự không được nữa, hay là để chú ấy thơm thơm một cái?”

Dương Mậu nghe vậy thì vỗ tay bôm bốp.

“Biện pháp này của tiểu thư Tể Tể rất hay, đúng đúng đúng! Sự phát triển của Đế Đô, thậm chí là sự phát triển toàn quốc cũng không tách khỏi hai vị được, chúng ta bắt tay giảng hòa thì tốt biết bao chứ.”

“Ôm một cái, thơm một cái, càng thân thiết hơn!”

Hoắc Trầm Lệnh: “...”

Tương Uyên: “...”

Hai người đồng thời mở miệng: “Giang Lâm (Tiểu Hải), thơm chết ông ta!”

Trợ lý đặc biệt Giang Lâm: “...”

Trợ lý riêng Tiểu Hải: “...”

Dương Mậu: “... Hả? Cái đó... ha ha ha.... cái đó... tôi....”

Tể Tể dùng giọng nói đáng yêu nói: “Vậy để Tể Tể thơm thơm mọi người?”

Cha nuôi thì không cần nói, Tể Tể ngẩng đầu lên bưng lấy gương mặt đẹp trai của cha nuôi rồi thơm bẹp một cái.

Mua!(*╯3╰)!

Trên mặt Tương Uyên toàn là vẻ chống cự!

Nhưng anh ta vẫn chưa tìm thấy con trai, mặc dù lời của Dương Mậu nói rất gợi đòn, nhưng nghĩ cẩn thận lại thì hình như cũng có lý.

Dù sao từ khi còn sống cho tới sau khi chết anh ta và con trai đều chưa từng gặp mặt.

Khi còn sống anh ta phòng thủ nơi biên cương, nếu như không phải tôi tớ trong nhà thư từ báo tin thì anh ta cũng không biết mình có một người con trai.

Lúc anh ta chết con trai mới hai tuổi rưỡi, bởi vì chiến loại nên anh ta chưa từng quay lại kinh thành, dẫn tới việc chưa từng nhìn thấy người con trai này.

Sau đó anh ta nằm trong quan tài hơn trăm năm rồi trở thành cương thi.

Lúc tỉnh lại vương triều đã sụp đổ, gia tộc phân tán bốn phía, cũng không có tin tức của con trai.

Thời đại đó huyền học thịnh hành, anh ta thăm dò nhiều năm, ngoài ý muốn từ trong miệng của một đạo sĩ đã hấp hối sắp chết, bấm đốt ngón tay biết được người đời sau nhà họ Tương được chôn cất ở nơi tụ âm, xác suất trở thành cương thi cực lớn.

Lúc anh ta muốn hỏi các thông tin như vị trí cụ thể thì đạo sĩ già đó tắt thở.

Bởi vì bị người khác mưu tính chứ không phải chết theo cách bình thường, đạo sĩ già trực tiếp hồn phi phách tán.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free