Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 521:
Cái loại lời như “Bảo cô ta nằm mơ đi, trong mơ cái gì cũng có” này, so với việc dọa nạt các ngôi sao nữ trước đó muốn bò lên anh ta mà nói thì chỉ là cấp độ nhập môn mà thôi.
Theo nguồn tin tức đáng tin cậy thì ảnh đế Tương Uyên cực kỳ hào phóng.
Tất cả các diễn viên hoặc là nhân viên công tác từng ở cùng một đoàn làm phim với ảnh đế Tương, cho dù là các diễn viên quần chúng, khi nhắc đến anh ta đều chỉ dùng một câu để hình dung -- ảnh đế nghèo đến chỉ còn lại mỗi tiền!
Anh ta chỉ quay phim cổ trang, trong các bộ phim cổ trang, trên thì của diễn viên chính, dưới thì của diễn viên quần chúng, tất cả các đạo cụ và trang phục đều do một tay phòng làm việc của anh ta bao trọn.
Điểm sản xuất hán phục lớn nhất toàn cầu là của anh ta!
Ngành nuôi tằm lấy tơ lớn nhất toàn cầu của là của anh ta!
Sản xuất tơ lụa tốt nhất toàn cầu vẫn là của anh ta!
Đây chỉ là những thứ mọi người đều biết, những thứ mọi người không biết thì không biết còn có bao nhiêu nữa.
Gần như tất cả các đạo diễn phim cổ trang của nước Hoa đều muốn tìm anh ta quay phim, trang phục, tạo hình, đạo cụ đều do nhân viên của ảnh đế Tương nối đuôi phục vụ không nói, còn đảm bảo mọi thứ tuyệt đối đều là tinh phẩm, giá trị liên thành.
Nghe nói có một lần lúc ảnh đế Tương đóng vai đế vương lên ngôi, long bào thật sự giống như lấy ra từ trong cổ mộ, chân thực tới không thể tưởng nổi.
Bức ảnh bị người ta đăng lên trên mạng, bộ đồ đó vô giá, cuối cùng thì được viện bảo tàng quốc gia lấy lý do học tập mà mượn qua, bây giờ vẫn còn đang được triển lãm ở viện bảo tàng quốc gia.
“Đây là tin giả đúng không?”
“Tôi không tin tôi không tin!”
“Đúng vậy đúng vậy! Mặc dù tính tình của ảnh đế Tương nhà chúng tôi có hơi nóng nảy, không có kiên nhẫn, nhưng từ trước tới nay ảnh đế Tương nhà chúng tôi chưa từng đánh trẻ con, còn giúp đỡ cho nhất nhiều trẻ em mồ côi nữa!”
“Đúng đúng đúng! Tôi có ảnh, lên ảnh!”
“Nhưng mà các chú lính cứu hỏa sẽ không lừa người khác!”
“Đúng! Nghe tiếng kêu của bé con đó đi, đang kêu cứu đó!”
...
Bởi vì Tương Uyên có độ nổi tiếng cao, nhưng người giúp đỡ Tể Tể lại là các lính cứu hỏa, cho nên khi các bạn mạng đưa tin đều rất lý trí.
Các chú lính cứu hỏa sẽ không sai, ảnh đế Tương cũng không phải là loại người như vậy, nhóc con ba tuổi rưỡi nhất định sẽ không nói dối...
Mắt thấy tin tức này càng ngày càng nổi, cuối cùng còn kinh động tới chính quyền Đế Đô.
Nhân viên làm việc qua nhìn một cái, nhìn thấy một nhỏ hai lớn thì hận không thể lập tức khóc lóc về nhà tìm mẹ.
Cả hai bên đều không chọc nổi!
Một người là con gái duy nhất của người cầm quyền gia tộc số một nước Hoa, một người là người thừa kế sản phẩm không còn truyền thừa là long bào mà viện bảo tàng quốc gia cũng phải khóc lóc cầu xin mới mang về nghiên cứu học tập được, có vô số fan trên toàn cầu.
Trong phòng hòa giải của cục cảnh sát, nhân viên công tác Dương Mậu nhìn hai bên một cái, rồi gãi đầu, mái tóc vốn cũng không còn tươi tốt trên đỉnh đầu lại rơi mất thêm mấy sợi.
Dương Mậu: “...”
Hoắc Trầm Lệnh tây trang giày da và Tương Uyên bị thương trên mặt, khóe miệng còn sưng, tây trang trên người nhăn nhúm nhìn nhau cách một cái bàn làm việc to rộng.
Sắc mặt người này còn khó coi hơn người kia, ánh mắt người này còn sắc bén hơn người còn lại.
Dương Mậu vội vàng nhìn về phía Tể Tể đáng yêu - một trong những người trong cuộc đang nằm trong ngực Hoắc Trầm Lệnh.
“Tiểu thư Tể Tể, anh Tương nói đây là hiểu lầm, cháu cảm thấy thế nào?”
Tể Tể chớp mắt, bé còn chưa nói chuyện thì đã bị cha nuôi ấn đầu lại, chẳng còn nhìn thấy gì cả.
Hoắc Trầm Lệnh liếc qua với ánh mắt lạnh lùng.
“Anh Lý, Tể Tể nhà chúng tôi mới ba tuổi rưỡi, tôi là người giám hộ hợp pháp của Tể Tể, xinh anh có bất cứ câu hỏi gì thì trực tiếp hỏi anh ta!”
Không đợi Dương Mậu nói chuyện, ánh mắt Hoắc Trầm Lệnh như lưỡi đao phóng về phía Tương Uyên trên trán đang nổi gân xanh phía đối diện.
“Chúng tôi không chấp nhận hòa giải!”
****4:
Tương Uyên nghiến răng nghiến lợi: “Ông đây cũng không chấp nhận hòa giải! Nhóc con này quá xảo quyệt!”
Hoắc Trầm Lệnh lạnh lùng gọi một tiếng về phía cửa: “Giang Lâm, bảo phòng pháp lý của công ty gửi công hàm luật sư!”
Tương Uyên sầm mặt: “Tiểu Hải, bảo phòng làm việc gửi công hàm luật sư tới tập đoàn nhà họ Hoắc!”
Dương Mậu: “Không không không! Đừng Đừng Đừng! Hai vị sếp lớn có lời gì thì chúng ta từ từ nói, chúng...”
“Không nói được! Con gái Hoắc Trầm Lệnh tôi chịu không được tội này!”
“Từ trước tới nay Tương Uyên tôi chưa từng bị bôi nhọ như thế này! Tức chết ông đây rồi! Bớt nói lời thừa thãi đi, gặp nhau ở tòa án!”
“Gặp nhau trên tòa!”
Dương Mậu vừa thấy hai người định đi thì vội vàng đứng lên ngăn hai người lại.
“Đừng đừng đừng!”
“Không không không!”
“Mọi chuyện chúng ta đều có thể thương lượng được!”
Lúc ngăn người lại, thái độ của Hoắc Trầm Lệnh và Tương Uyên người này còn cứng rắn hơn người kia, một nhúm tóc nho nhỏ cuối cùng trên đầu Dương Mậu bị nhổ tận gốc trong quá trình lôi kéo, rơi trên mặt đất.
Dương Mậu: “...”
Ông ta kiên trì hơn năm mươi năm để đỉnh đầu vẫn còn có tóc, cuối cùng... bây giờ đã thành công gia nhập vào đại gia đình đầu trọc!