Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 485:
Thế là nhóc cương thi tóc đỏ hơi do dự, tiếp theo thử chầm chậm rẹt một tiếng tháo cánh tay của mình xuống.
Hoắc Tư Lâm: “...”
Hoắc Tư Tước chậc một tiếng: “Tiểu Tương, em thế này thì làm sao dọa người ta sợ được chứ?”
Nhóc cương thi tóc đỏ vội lắc đầu: “Không… dọa người, anh… Tư Lâm, là người tốt.”
Hoắc Tư Tước định véo gương mặt nhỏ nhắn không có thịt nào của nhóc cương thi, nhưng xét đến thể chất mang tính đặc thù của nhóc cương thi tóc đỏ, quả quyết từ bỏ.
Cậu không muốn trải nghiệm cảm giác trong nháy mắt tiến vào kho đông lạnh đâu.
Hoắc Tư Thần vì nhớ mẹ mà muốn khóc trước đó bị một màn này làm cho tâm trạng bi thương gì cũng mất hết.
Đã lâu rồi cậu không gặp Hoắc Tư Lâm nên lập tức chạy tới: “Anh Tư Lâm, chuyện của anh và chú hai, thím hai đã xử lý xong hết rồi sao?”
Hoắc Tư Lâm cười: “Vẫn chưa, nhưng mà nhanh thôi. Hôm nay anh tới là muốn tới thăm các em một chuyến, lâu lắm rồi không gặp các em, anh rất nhớ các em.”
Hoắc Tư Thần cười hì hì, còn Tể Tể thì cười ha hả: “Anh Tư Lâm, tụi em cũng nhớ anh.”
Nhóc cương thi tóc đỏ cũng bắt chước theo: “Anh Tư Lâm, em cũng nhớ anh.”
Hoắc Tư Tước bóc phốt cậu ta: “Tiểu Tương, đây là lần đầu tiên nhóc gặp anh Tư Lâm, sao nhóc lại nhớ anh ấy được hả?”
Nhóc cương thi tóc đỏ: “...”
Tể Tể hơi ngập ngừng, trả lời giúp cho nhóc cương thi tóc đỏ: “Anh hai, có thể nào là Tiểu Tương tưởng tượng đến ngày mai hay không? Hôm nay gặp thì ngày mai đã có thể nhớ được rồi.”
Nhóc cương thi tóc đỏ là loại tồn tại mà Tể Tể nói cái gì mặc kệ là đúng hay sai đều không chút do dự hùa theo, thế là cậu lập tức gật đầu: “Đúng! Nhớ… ngày mai!”
Hoắc Tư Lâm, Hoắc Tư Cẩn, Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần: “...”
Mở mang kiến thức ha!
Có thêm kiến thức nhỉ, thì ra nghĩ chuyện gì đó còn có thể chuyển suy nghĩ của ngày mai tới hôm nay cơ đấy.
Bởi vì hai đứa nhỏ đồng ngôn đồng ngữ, bốn anh em liếc mắt nhìn nhau bật cười, bầu không khí nhanh chóng vui vẻ sôi động lên.
Hoắc Tư Thần tật xấu khó bỏ, muốn đi nghe góc tường của cha ruột và chú hai.
Tể Tể cũng tò mò, không hề lưỡng lự gật đầu: “Tể Tể cũng muốn đi.”
Bé gật đầu một cái, nhóc cương thi tóc đỏ cũng gật đầu theo.
Hoắc Tư Tước nhìn dáng vẻ chân chó đó của nhóc cương thi tóc đỏ, không nhịn được day day trán.
“Nhóc là một cương thi bé nhỏ từ bên ngoài tới mà cũng hùa theo, anh trai ruột chúng ta không đi thì hình như không thể nói nổi nhỉ!”
Hoắc Tư Cẩn buồn cười nhìn em hai trêu ghẹo nhóc cương thi tóc đỏ một lát, lại nhìn em ba đã bế Tể Tể đi tới phòng khách bên kia, ánh mắt rơi xuống trên người Hoắc Tư Lâm: “Anh Tư Lâm, đi không?”
Hoắc Tư Lâm đã rất lâu rồi chưa từng thả lỏng như thế, mỉm cười gật đầu: “Phải đi! Anh muốn xem thử rốt cuộc là ai xấu xa như vậy, không có lương tâm như vậy, bêu xấu chú ba!”
****3:
Trong phòng sách, Hoắc Trầm Lệnh nói chuyện điện thoại với Giang Lâm xong, đã lấy được câu trả lời xác thực.
Hoắc Trầm Huy cau mày: “Là người của nhà họ Bạch phải không?”
Hoắc Trầm Lệnh đáp lại một tiếng, có vẻ ẩn ý sâu xa nhìn Hoắc Trầm Huy: “Phải, là chủ ý của Bạch Di.”
Hoắc Trầm Huy vẫn cau mày: “Bạch Di?”
Hoắc Trầm Lệnh mặt không cảm xúc, nhắc nhở ông ấy: “Mối tình đầu mà lúc trước anh sắp nói chuyện cưới gả ấy, cô chủ lớn nhà họ Bạch!”
Biểu cảm Hoắc Trầm Huy cứ như là táo bón vậy.
Chuyện hạt thóc hạt mè lung tung xưa cũ, Hoắc Trầm Huy không ngờ em hai còn biết trêu ghẹo người cơ đấy.
Đám nhỏ nhà họ Hoắc từ vườn hoa bên kia đi tới: “...”
Ngay cả Hoắc Tư Lâm con trai ruột của Hoắc Trầm Huy nghe được tin này cũng rất ngạc nhiên.
Hoắc Tư Thần cứng lưỡi trố mắt ra nhìn: “Anh Tư Lâm, thì ra lúc trước chú hai còn có một mối tình đầu sắp bàn chuyện cưới gả! Nếu như bọn họ kết hôn rồi thì cũng sẽ không có anh đúng không?”
Hoắc Tư Lâm: “...”
Hoắc Tư Cẩn sờ gáy em ba một cái: “Tư Thần, nói nhỏ chút đi, chúng ta đang nghe lén đó.”
Hoắc Tư Thần cười khà khà: “Đừng sợ đừng sợ, nhiều người như vậy, cho dù có bị phát hiện thì người bị đòn cũng không phải chỉ mỗi mình em.”
Cậu nói đến đây thì cười hề hề nhìn Tể Tể ở trong ngực một chút.
“Hơn nữa còn có Tể Tể kia mà. Mặc dù cha xuống tay không hề nương tay với chúng ta nhưng cha cũng chỉ có mỗi đứa con gái cưng này thôi, cha không nỡ đâu.”
Tể Tể cũng vui vẻ, bé suy nghĩ một chút rồi cất tiếng nói mềm mại: “Các anh yên tâm, cha không nỡ ra tay đâu, bởi vì chúng ta đều là bảo bối của cha.”
Hoắc Tư Tước không nhịn được giành lấy Tể Tể ôm vào trong ngực hôn cái bẹp:
“Cái miệng nhỏ này của Tể Tể đúng là làm cho người ta yêu thích!”
Nhóc cương thi tóc đỏ nhìn một chút rồi lập tức dang cánh tay lao tới Hoắc Tư Tước: “Anh hai, ôm một cái!”
Khóe miệng Hoắc Tư Tước giật giật, cậu đâu dám ôm nhóc cương thi giống như khối băng này chứ.
Thế là cậu bế Tể Tể trong ngực lên, lảo đảo chạy tới chỗ Hoắc Tư Cẩn bên kia, ra sức nói: “Tiểu Tương ngoan, đi tìm anh cả đi, anh hai đã bế Tể Tể rồi, không bế nổi nữa.”
Nhóc cương thi tóc đỏ mới nhìn sang Hoắc Tư Cẩn.
Hoắc Tư Lâm nhớ tới cảm nhận anh ôm nhóc cương thi tóc đỏ trước đó, nín cười hùa theo lời Hoắc Tư Tước: “Đúng đó, Tiểu Tương, bảo anh cả bế em một lát đi. Anh cả em lớn hơn anh hai, em thì lớn hơn Tể Tể, anh cả em bế sẽ thích hợp hơn.”