Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 460:
“Vâng!”
Hoắc Tư Cẩn nhân lúc Tể Tể còn chưa xuống xe, dẫn theo nhóc cương thi tóc đỏ đi ra xa một chút nhắc nhở nó.
“Cũng không được thơm Tể Tể, Tể Tể là bé gái, thanh danh của bé gái rất quan trọng, nhóc hiểu không?”
Nhóc cương thi tóc đỏ tủi thân: “Tôi... cũng có thể làm... anh trai... Tể Tể.”
Hoắc Tư Cẩn: “Nhưng mà nhóc không phải người, không vào được hộ khẩu của con người!”
Nhóc cương thi tóc đỏ: “...”
Nó như nghĩ tới gì đó, đột nhiên bổ sung thêm một câu.
“Nếu như có thể vào thì sao?”
Hoắc Tư Cẩn không nói lời chắc chắn.
“Đợi vào được rồi lại nói.”
Nhóc cương thi tóc đỏ gật đầu, bên kia Tể Tể đã xuống xe.
“Anh cả, Tiểu Tương, hai người còn chưa nói xong ạ?”
Hoắc Tư Cẩn và nhóc cương thi tóc đỏ đồng thời gật đầu: “Nói xong rồi, bọn anh lập tức qua đây.”
Cô Tôn đang đứng ở cổng đợi các bạn nhỏ của lớp hai, nhìn thấy Hoắc Tư Cẩn đưa hai bạn nhỏ Tể Tể và Tiểu Tương tới thì sắc mặt cô hơi phức tạp.
Chẳng qua nghĩ cẩn thận lại thì thật ra không phải là tật xấu gì cả, chỉ là quá biết ngủ mà thôi.
Hơn nữa bây giờ hiểu lầm đã được giải trừ, sẽ không tồn tại tình huống có người lớn cho rằng trường học cho trẻ con uống mấy loại thuốc ngủ nữa.
Cô Tôn dắt tay của Tể Tể, lúc định đi qua dắt tay của Tiểu Tương, Tể Tể lập tức bắt lấy tay của nhóc cương thi tóc đỏ rồi kéo nhóc tới bên cạnh mình, sau đó cười híp mắt nhìn về phía cô Tôn.
“Cô Tôn ơi, chúng ta tới phòng học thôi ạ.”
Công Tôn không ngờ tới Tể Tể còn có một mặt ngang ngược như vậy, cô vừa buồn cười vừa chiều chuộng bật cười, dẫn theo hai bạn nhỏ trở về phòng học.
Chỉ có mình Tể Tể biết tại sao bé đột nhiên ngang ngược như vậy.
Bởi vì nhóc cương thi tóc đỏ là một nhóc cương thi, toàn thân đều lạnh như băng, vừa sờ vào sẽ bại lộ.
Kết quả Tể Tể không ngờ tới, sáng nay nhà trẻ còn có kiểm tra sức khỏe.
Các bạn nhỏ ngồi trên băng ghế nhìn các bác sĩ mặc áo blouse trắng bước vào, Tể Tể nghiêng đầu hỏi nhóc cương thi tóc đỏ ngồi bên cạnh bé.
“Cậu sẽ bị lộ tẩy hả?”
Nhóc cương thi tóc đỏ nhìn tay mình rồi gật đầu.
“Hôm qua có... một bác... bác sĩ cầm kim đâm vào cánh tay tớ, không... đâm vào được! Còn đâm mấy lần liền!”
Tể Tể: “... Cậu không nói với bản Tể Tể.”
Nhóc cương thi tóc đỏ chớp mắt: “Cậu... đang ngủ... mà.”
Tể Tể: “...”
Bởi vì phải xét nghiệm máu, mặc dù chỉ đâm vào đầu ngón tay một chút nhưng không ít các bạn nhỏ nhìn thấy bác sĩ mặc áo blouse trắng thì bắt đầu gào khóc lên.
Cuối cùng không ít bạn nhỏ bị kéo theo, cả một lớp hai nhanh chóng khóc lên.
Tể Tể nhân lúc các giáo viên đang vỗ về các bạn nhỏ khác trong lớp, kéo nhóc cương thi tóc đi tới nhà vệ sinh.
“Cậu tháo cánh tai phải xuống, chúng ta đổi cánh tay, sau khi rút máu xong thì chúng ta lại đổi lại.”
Nhóc cương thi tóc đỏ kinh ngạc: “Cậu... không lộ... tẩy sao?”
Tể Tể hất cằm một cách tự hào: “Không đâu, bởi vì ở nhân gian Tể Tể được tính là người!”
Nhóc cương thi tóc đỏ: “... Vậy... tại sao... tớ ở nhân gian, là... cương thi?”
Vấn đề này Tể Tể cũng không biết, nhưng mà nghĩ một lát bé vẫn đưa ra một đáp án vô cùng chắc chắn.
“Có thể là cậu không có một người cha siêu giỏi!”
Nhóc cương thi tóc đỏ: “...”
Hiểu rồi!
Muốn được coi là người ở nhân gian, thì phải đi tìm cha.
Phải đi tìm cha sao?
Nhớ tới dáng vẻ gắt gỏng như mìn của cha cương thi, nhóc cương thi tóc đỏ do dự.
Nhưng muốn sinh sống bình thường ở nhân gian giống như Tể Tể, theo lời của Tể Tể hình như chỉ có thể tìm cha cương thi.
Nhưng tấm quan tài của nó đã mất rồi, cha cương thi biết được thì có đánh chết nó không?
****8:
Bởi vì trao đổi một cánh tay với nhóc cương thi tóc đỏ nên cánh tay hai người đều biến thành một cái thì gầy gò một cái thì lại trắng mềm giống như ngó sen, cho nên khi rút máu, hai người mượn cớ lạnh, mặc thêm một cái áo khoác che kín cánh tay lại.
Tể Tể thành công qua cửa, đến lúc tới nhóc cương thi tóc đỏ, bác sĩ rút máu nhìn cánh tay nhỏ giống như bánh bao của nhóc cương thi tóc đỏ thì có hơi kinh ngạc.
“Ơ! Bé con này vừa nhìn thì như bị thiếu dinh dưỡng nghiêm trọng, không ngờ tới cánh tay lại có thịt như thế này.”
Một bác sĩ khác bên cạnh cũng cười gật đầu: “Đúng vậy, nhìn giống như đúc với cánh tay trắng mịn như ngó sen của cô bé đằng trước.”
Cô Tôn an ủi xong mấy bạn nhỏ khóc bù lu bù loa thì đi qua, nghe thấy lời của bác sĩ thì cô bật cười.
“Hai em ấy là anh em, giống nhau cũng là bình thường.”
Một vị bác sĩ trong đó lắc đầu: “Vậy không phải, sắc mặt của bé trai đó vừa nhìn đã thấy là thiếu dinh dưỡng, cân nặng tới ba mươi không? Bé gái đó thì lại rất vững chắc, nhìn dáng người thịt thịt đó đi, nơi nào cũng mũm mĩm đáng yêu, dáng người rất vừa vặn.”
Tể Tể vừa nghe đã thấy không ổn, bé dùng giọng nói non nớt nói.
“Dì bác sĩ ơi, của anh Tiểu Tương xong chưa ạ? Tể Tể đang đợi anh Tiểu Tương cùng nhau đi chơi ạ.”
Suy nghĩ muốn vén ống tay áo của nhóc cương thi tóc đỏ lên kiểm tra cẩn thận của bác sĩ bị đánh gãy, cô cười chọc Tể Tể mấy câu rồi nhanh chóng tiêu độc, rút máu.
Tể Tể thấy vậy thì thở phào một hơi.
------------------------------
e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ