Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 454:
Các phụ huynh thấy kết quả của bốn tờ phiếu xét nghiệm giống nhau như đúc, nhất thời đều rơi vào mê man: “Cái này…”
Hiệu trưởng Lý và nhóm cô giáo Tôn cuối cùng cũng thả lỏng.
Hiệu trưởng Lý lần nữa lên tiếng: “Các vị phụ huynh đáng kính, xin hãy tin tưởng nhà trẻ chúng tôi, trường học chúng tôi sẽ không làm ra loại chuyện biến thái này.”
Các phụ huynh hoàn toàn lúng túng, đồng loạt nhìn sang đứa nhỏ trong ngực mình.
Bọn nhỏ liên tục bị ôm ở trong ngực không chịu nổi ánh nhìn nghiêm khắc của phụ huynh, từng cái miệng nhỏ nhắn mím lại, trong giây lát giữa phòng học toàn là tiếng khóc.
Các phụ huynh: “...”
Các giáo viên: “...”
Tụi nhỏ: “Hu hu hu…cha (mẹ, ông nội, bà nội) xấu, con muốn tìm cô giáo Tôn (Đổng, Lư)... hu hu hu!”
Các phụ huynh: “...”
Chiến trận của bọn họ lớn như vậy, còn không phải là đám con nít miệng còn hôi sữa này gây ra sao?
Bây giờ tụi nó đòi tìm giáo viên, còn thể diện của bọn họ thì sao?
Hừ!
Ở trong khe hở trên mặt đất à!
Các phụ huynh mặt mày xám xịt lúng túng nói xin lỗi các giáo viên và hiệu trưởng nhà trẻ, vừa nói xin lỗi vừa quan sát hai đứa nhỏ vẫn đang ngủ ngáy khò khò, trái tim tê dại.
Việc này có thể trách bọn họ được sao?
Bọn họ là vì cái gì, còn không phải vì đứa nhỏ à?
Đầu năm nay phụ huynh nào gặp con nhỏ nhà mình có chuyện mà còn có thể duy trì lý trí tuyệt đối được chứ?
Nhưng thật sự có nha!
Đó là anh cả của hai đứa nhóc kia.
Hoắc Tư Cẩn đón nhận ánh nhìn chăm chú của các phụ huynh: “...”
Nụ cười trên mặt anh lịch sự lễ phép, nhưng trong lòng lại trỗi dậy một nỗi cay đắng!
Lời tác giả: Hoắc Tư Cẩn: “Vì để cho Tể Tể đi học, anh đúng là đã chịu đựng quá nhiều mà!”
****4:
Tối hôm đó, Tể Tể thức dậy muộn hơn tối hôm qua nửa tiếng.
Mười một giờ ba mươi, bé có tinh thần gấp trăm lần đi xuống lầu ăn cơm, đi cùng đương nhiên còn có nhóc cương thi tóc đỏ.
Nhóc cương thi tóc đỏ mặc một bộ đồ thể thao mỏng màu cà phê. Quần áo rộng thùng thình, vải vóc mềm mại. Bởi vì cậu nhóc rất gầy nên nhìn sơ qua hoàn toàn nhỏ nhắn mỏng manh.
Hoắc Tư Thần nhìn hai đứa nhóc ban ngày ngủ bù, lúc này mới thay ca thì không ngừng lắc đầu: “Quá gầy rồi!”
Hoắc Tư Tước cũng giống vậy ngủ hơn nửa ngày, gật đầu đồng ý: “Đúng là quá gầy, ăn nhiều một chút.”
Nhóc cương thi tóc đỏ đang định từ chối, muốn nói cậu nhóc không thể ăn đồ này nọ được. Nhưng cậu nhóc nói năng lắp bắp, người nhà họ Hoắc thì nhiệt tình, Tể Tể còn đích thân đưa canh gắp đồ ăn cho cậu nhóc.
Nhóc cương thi tóc đỏ nào còn nhớ đâu mà nhắc người nhà họ Hoắc rằng cậu không thể ăn đồ này nọ chứ?
Ăn thôi!
Nhóc cương thi tóc đỏ ăn uống no nê rồi, giữa chừng mới đi nhà vệ sinh một chuyến.
Rạng sáng hơn bốn giờ, lúc Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần đang cùng hai đứa nhỏ xem tivi ở phòng khách thì ngửi được một mùi thúi.
Hoắc Tư Thần là người đầu tiên nghi ngờ Thỏ Đen.
“Thỏ Đen, có phải mày đi ỉa bậy gây mùi thúi ở khắp nơi không?”
Thỏ Đen đang nằm ở trên ghế sô pha cùng xem tivi: “...”
Nó - một yêu quái hơn mấy trăm năm, lẽ nào nó đến mức không biết đi vào trong nhà vệ sinh ỉa thúi à?
Thỏ Đen vừa định nhe răng toét miệng đe dọa Hoắc Tư Thần thì cái đầu nhỏ của Tể Tể đã nhìn tới: “Thỏ Đen?”
Thỏ Đen trong nháy mắt xìu xuống.
“Đại nhân nhỏ, tiểu nhân oan uổng quá. Tiểu nhân đã sống mấy trăm năm rồi, lẽ nào đến nỗi ngay cả đi vệ sinh cá nhân cũng không chú ý vậy sao?”
Tể Tể như có điều suy nghĩ:”Thế mùi thúi kia từ đâu mà tới?”
Nhóc cương thi tóc đỏ chột dạ, con mắt đeo kính sát tròng đảo vòng, cái đầu chuyển động răng rắc nhìn sang Tể Tể đang được Hoắc Tư Tước ôm ở trong ngực: “Tớ…”
Cậu nhóc chỉ vừa mới nói được một chữ thì giọng nói đầy tức giận của Bút Tiên tại căn phòng nào đó ở trên lầu đã truyền tới.
“Thỏ Đen thứ khốn nạn trời đánh nhà mày, mày là sống lâu nên não rỉ sét rồi hả, lương thực cất trữ cũng không biết đặt ở nơi khô ráo mà cất trữ sao? Ọe… cái này cũng thiu rồi!”
Bút Tiên hình như là từ căn phòng nào đó ở lầu hai đáp xuống, ghét bỏ đủ kiểu: “Đúng đó! Thỏ Đen, mày thật là quá đáng! Còn giấu vào trong phòng nhỏ nơi tao và Quỷ Trọc Tóc thích chơi đùa, muốn đánh lộn đúng không?”
Thỏ Đen cũng nổi giận!
Thỏ đại gia còn oan hơn cả Đậu Nga mà!
Nó là một yêu quái, một đại yêu quái mấy trăm năm, còn cần phải tích trữ lương thực nữa sao?
Thỏ Đen đột nhiên kích động lên: “Hai người các người muốn đánh lộn thì cứ nói thẳng ra đi! Vừa vặn chủ nhân đang có ở bên này, ai cũng không thể đùa giỡn ám chiêu được!”
Quỷ Trọc Tóc và Bút Tiên thoáng cái ỉu xìu.
Hai con quỷ bọn họ vốn đang ở căn phòng tối nhỏ bên kia thương lượng làm sao để thoát khỏi Tể Tể. Dù sao cũng đã lâu như vậy rồi, từ trước đến giờ bọn họ đều luôn giả bộ ngoan ngoãn, khôn khéo yên tĩnh nên hầu như đã bị Minh Tể Tể lãng quên.
Tể Tể quả thật đã quên mất trong nhà còn có hai con quỷ này, cho dù là lần trước Thỏ Đen có nhắc tới thì bé cũng không quá để ý.
Con voi sẽ chú ý tới con kiến ở bên chân sao?
Không thể nào!
Thế là Tể Tể ngửa đầu lên, đôi mắt to đen bóng bức người nhìn sang hai con quỷ đang bay ở giữa không trung.