Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 453:

Mặc dù khả năng không lớn nhưng các thể loại thầy cô biến thái ở nhà trẻ cũng không ít, người cha bác sĩ có tinh thần chính nghĩa rất mạnh, nói sao cũng muốn làm một đợt kiểm tra xem thử một phen.

Hoặc là có thể bản thân bạn nhỏ đã ăn phải thứ gì đó không nên ăn.

Mà người trong cuộc ở trong miệng các bạn nhỏ - Tể Tể và nhóc cương thi tóc đỏ thì vẫn đang nằm ngáy khò khò ở một góc phòng học.

Tim người cha làm bác sĩ điên cuồng đập thình thịch.

Ồn ào như vậy, ầm ĩ như vậy ngay cả đầu bọn họ cũng sắp ông ông nổ tung, vậy mà hai đứa nhóc này vẫn cứ nằm ngáy khò khò, thế này mà bình thường sao?

Đương nhiên là không bình thường rồi!

“Cha Tống Dục Minh à, hay là anh nhanh đi qua đó khám cho hai đứa nhỏ thử xem?”

“Đúng đúng, ầm ĩ như vậy mà hai đứa nhỏ vẫn không tỉnh, thế này nhất định là không bình thường!”

“Đúng vậy, mau kiểm tra đi, chúng tôi sẽ chặn các giáo viên lại, tuyệt đối không để cho bọn họ động tay động chân!”

“Đúng!”

Các giáo viên: “...”

Bọn họ động tay động chân gì chứ!

Đó là đứa nhỏ nhà họ Hoắc, sao bọn họ dám động tay động chân hả?

Mặc kệ giáo viên giải thích thế nào, đều không có phụ huynh nào tin tưởng.

Kể cả hiệu trưởng nhà trẻ cũng đã tới, nhưng vẫn không có phụ huynh tin.

Cuối cùng hiệu trưởng nhà trẻ không còn cách nào, hơn nữa cả 110 và 120 đều đã đến, hiệu trưởng nhà trẻ không thể làm gì khác hơn là giao cho 110 và 120.

Mà người cha làm bác sĩ nhân lúc 110 còn chưa đến, dựa theo ý của các phụ huynh đã nhanh chóng đi tới bên cạnh nhóc cương thi tóc đỏ và Tể Tể rút máu, cất giữ chứng cứ.

Trong lúc Tể Tể đang ngủ mơ cảm giác cánh tay hơi ngứa ngáy, không nhịn được gãi gãi.

Người cha làm bác sĩ vừa vặn rút máu xong, nặng nề thở dài.

Ông ấy tiếp tục nhanh chóng đổi ống tiêm, rút máu của nhóc cương thi tóc đỏ.

Hay nhỉ, vậy mà đầu kim lại không thể ghim vào.

Người cha làm bác sĩ hơi ngẩn ra, thử lại lần nữa, vẫn không ghim vào được.

Cùng lúc đó, nhóc cương thi tóc đỏ mở mắt.

Bởi vì cậu nhóc đeo kính sát tròng màu nâu nhạt nên ngoài ánh mắt hoàn toàn ngơ ngác ra thì khuôn mặt nhỏ cứng đờ, nhìn thoáng qua chính là cái kiểu lạnh lùng cao ngạo.

Người cha làm bác sĩ nhìn cánh tay nhỏ nhắn của nhóc cương thi tóc đỏ một chút rồi lại nhìn hai đầu kim tiêm đã hỏng mất của mình một chút.

“Cháu…”

Nhóc cương thi tóc đỏ chỉ nhìn ông ấy một lát rồi lập tức dời tầm mắt đi, thấy Tể Tể còn đang ngủ. Cậu nhóc rất ngoan, vậy nên cũng nhắm mắt lại ngủ theo.

Người cha làm bác sĩ: “...

Nhóm chú cảnh sát 110 đã đến: “Làm gì vậy?”

Người cha làm bác sĩ còn chưa kịp mở miệng thì những phụ huynh còn lại đã sốt ruột giải thích.

“Lấy chứng cứ đó! Chúng tôi nghiêm túc nghi ngờ hai bạn nhỏ ở trong nhà trẻ này đã bị đút hoặc là tự mình uống thuốc ngủ.”

Nhóm các chú cảnh sát: “...”

Hiệu trưởng nhà trẻ vội đi qua, hiệu trưởng nhà trẻ đương nhiên hiểu rõ tính cách của các giáo viên nhà trẻ bên mình thế nào. Bà ấy là một hiệu trưởng nhà trẻ rất có trách nhiệm, thế nên lập tức mở miệng.

“Các đồng chí cảnh sát, cứ để cho ông ấy lấy chứng cứ đi, vừa hay cũng phải trả lại sự trong sạch cho nhà trẻ chúng tôi.”

Các giáo viên lớp tiểu học số hai đồng loạt gật đầu: “Đúng!”

Hiệu trưởng nhà trẻ hỏi cô giáo Tôn: “Đã thông báo cho phụ huynh của Tể Tể và Tiểu Tương chưa?”

Cô giáo Tôn gật đầu: “Đã thông báo rồi, cũng sắp đến.”

Lời vừa dứt, Hoắc Tư Cẩn đã vội vã chạy tới.

Sau khi anh chào hỏi hiệu trưởng Lý và nhóm cô giáo Tôn xong thì đi nhanh đến bên cạnh giường nhỏ nhìn Tể Tể và nhóc cương thi tóc đỏ một phen.

Hoắc Tư Cẩn thấy cả hai đứa nhỏ đều đang ngủ khò khò, mới thở phào nhẹ nhõm. Lúc này anh mới có thời gian đi tìm hiểu tình huống.

“Cô giáo Tôn, đã xảy ra chuyện gì?”

Trước đó Hoắc Tư Cẩn đang ở cửa hàng sách ở đối diện viết luận văn, bởi vì buổi tối anh thức cả đêm hầu như không nghỉ ngơi đủ nên mới không để ý ngủ thiếp đi.

Nếu không phải là cô giáo Tôn gọi video nói chuyện đã đánh thức anh thì lúc này anh vẫn còn đang ngủ bù đấy.

Rất nhiều cụ ông cụ bà thổn thức lên tiếng: “Đứa nhóc to xác này là cha của hai đứa nhỏ này à?”

Hoắc Tư Cẩn hết sức ôn tồn lễ độ: “Xin lỗi bà, cháu là anh cả của Tể Tể và Tiểu Tương.”

“Người lớn nhà cậu đâu? Bảo người lớn nhà cậu tới đi, em trai em gái cậu có khả năng đã ăn nhầm hoặc là bị giáo viên cho uống thuốc an thần rồi.”

Hoắc Tư Cẩn: “...”

Hiểu rồi!

Thế này là sắp sửa lộ tẩy đây mà.

Biểu cảm trên mặt Hoắc Tư Cẩn hết sức bình tĩnh, mặc dù trong lòng vô cùng lo lắng.

“Không đâu, trước khi Tể Tể và Tiểu Tương nhà cháu vào nhà trẻ thì nhà chúng cháu cũng đã điều tra nghiên cứu qua về tính cách và năng lực của từng giáo viên, sẽ không xảy ra chuyện này.”

Người cha làm bác sĩ đã cầm một ống máu chạy ra khỏi đám người, vì muốn chiến nhanh thắng nhanh nên ông ấy đã gấp rút chạy tới bệnh viện gần đó kiểm tra.

Bốn mươi phút sau, người cha làm bác sĩ mang vẻ mặt ngỡ ngàng quay lại.

“Điều này không có khả năng!”

Các phụ huynh: “Không có gì sao?”

Người cha làm bác sĩ lấy bốn tờ phiếu xét nghiệm ra: “Mọi người xem.”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free