Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 2678:
“Tiểu Niên, nghe lời cha, để Nguyệt Thần dạy, phiên âm của cậu bé chuẩn hơn.”
Bạc Niên ấm ức nói: “Cha, phiên âm của con cũng rất chuẩn, Tể Tể khen, anh Nguyệt Thần và mọi người cũng khen, con đang dạy rất tốt, Tể Tể cũng học rất tốt, tại sao lại phải đổi?”
“Con không đồng ý!”
“Cha đi đi, chúng con tự học, cha đi làm đi, đi mau, đi mau!”
Bạc Dịch Ninh: "..."
Tể Tể cũng nói: “Chú Bạc, chú cứ đi làm việc của chú đi, anh Tiểu Niên dạy rất tốt, Tể Tể thích học cùng anh Tiểu Niên, ngày mai Tể Tể sẽ đến học cùng anh Tiểu Niên.”
Bạc Niên đang buồn bực ngay lập tức thấy vui vẻ: “Tể Tể, thật sao?”
Tể Tể gật đầu: “Đương nhiên là thật rồi, không thể nào Tể Tể học tiếng Anh một ngày là biết hết, nên anh Tiểu Niên phải dạy em mỗi ngày.”
Bạc Niên phớt lờ cha mình, cậu bé vui vẻ rót nước trái cây, lấy bánh ngọt cho Tể Tể.
“Tể Tể, ăn đi, uống đi, ăn no, uống no rồi chúng ta học tiếp.”
Tể Tể: “Vâng ạ! Cảm ơn anh Tiểu Niên, anh Tiểu Niên đúng là tốt bụng…”
Bạc Dịch Ninh chết lặng nhìn con trai đang đắm chìm trong lời khen của Tể Tể, rồi rời đi.
Thôi vậy.
Anh ta thật sự đã cố gắng hết sức rồi.
****: Để con vịt đến miệng bay mất sao?
Mười giờ rưỡi tối, Tể Tể, Tương Tư Hoành và những người khác mới rời khỏi nhà họ Bạc.
Bạc Niên thấy rất buồn ngủ, nhưng Tể Tể thì lại tràn đầy năng lượng, cô bé còn chào tạm biệt Bạc Dịch Ninh và Bạc Niên bằng tiếng Anh.
Bạc Dịch Ninh nghe thấy cách phát âm tiếng Anh của Tể Tể liền thấy đau đầu.
Tuy rằng Bạc Niên ngáp liên tục, nhưng cậu bé vẫn nhiệt tình nói với Tể Tể.
“Tể Tể, ngày mai lại đến nhà anh nhé, anh sẽ dạy em.”
Tể Tể đồng ý: “Vâng ạ, ngày mai Tể Tể và anh Tiểu Tương, mọi người nhất định sẽ đến.”
Bạc Dịch Ninh nhân cơ hội nói: “Tể Tể, hay là ngày mai…”
Tể Tể cắt ngang lời anh ta: “Chú Bạc yên tâm, ngày mai Tể Tể sẽ để anh Thủy Ca đến nấu ăn, chắc chắn sẽ không giống như hôm nay, ăn một chút là hết.”
Bạc Dịch Ninh: "..."
Anh ta quan tâm đến chuyện ăn uống sao?
Anh ta đang lo lắng cách phát âm của Tể Tể không đúng, rồi nhà họ Hoắc sẽ xử lý anh ta.
Bạc Niên cũng nghĩ đến chuyện ăn uống, cậu bé kéo tay áo cha mình.
“Cha, bây giờ cha gọi điện thoại cho đầu bếp, bảo bọn họ chuẩn bị nguyên liệu nấu ăn cho ngày mai, nhét đầy tủ lạnh nhà chúng ta, chúng con ăn rất nhiều.”
Tể Tể biết rõ chuyện này, cô bé vỗ bụng.
“Chú Bạc, anh Tiểu Niên, là do Tể Tể ăn rất nhiều.
”
Bạc Dịch Ninh: "..."
Mệt mỏi.
Không muốn nói gì nữa.
Thôi vậy.
Nên Tể Tể và mọi người đã vui vẻ lên xe quay về nhà, Bạc Dịch Ninh nhìn bóng lưng mũm mĩm của Tể Tể, anh ta lấy điện thoại di động ra, gửi video quay lén cảnh bọn họ học bài cho Hoắc Trầm Vân.
Hoắc Trầm Vân có hẹn với bạn bè tối nay, anh ta vừa mới về đến nhà sau khi kết thúc bữa tiệc.
WeChat của anh ta đổ chuông, anh ta lấy điện thoại di động ra xem.
Bạc Dịch Ninh gửi video Tể Tể đang học bài ở nhà anh ta, không khí rất tốt, Tể Tể học rất chăm chỉ, hơn nữa, con bé đang học tiếng Anh.
Hoắc Trầm Vân thấy rất vui.
Vừa hay anh ta nhìn thấy anh hai đi xuống từ trên lầu, anh ta cầm điện thoại di động, chạy đến: “Anh hai, Dịch Ninh gửi video Tể Tể đang học bài ở nhà anh ta, anh có muốn xem không?”
Đương nhiên Hoắc Trầm Lệnh muốn xem: “Cậu ta gửi khi nào?”
Hoắc Trầm Vân đưa điện thoại di động cho anh ta: “Vừa mới gửi.”
Hoắc Trầm Lệnh mở video ra xem.
Khi nhìn thấy đám trẻ trong video, thì anh ta có ánh mắt rất dịu dàng.
Nhưng anh ta nhìn một lúc liền cau mày.
“Là Tể Tể dạy Tiểu Niên và những người khác sao?”
Hoắc Trầm Vân lắc đầu: “Không phải, khi em đi đón mấy đứa nhỏ, thì Tiểu Niên nói nó dạy tiếng Anh cho Tể Tể.”
Hoắc Trầm Lệnh ra hiệu Hoắc Trầm Vân xem kỹ video: “Em xem lại đi.”
Hoắc Trầm Vân thấy kinh ngạc, anh ta cầm điện thoại di động, xem tiếp, sau khi xem xong, thì anh ta mới phát hiện ra vấn đề.
“Hả? Sao lại là Tể Tể dạy, không đúng, cách phát âm này… sao lại là “Tam khắc du”?”
Lúc nhỏ, anh ta cũng học “Tam khắc du”, dù sao thì anh ta cũng không lớn lên ở nhà họ Hoắc, môi trường sống lúc nhỏ của anh ta rất khó khăn, anh ta lên cấp hai mới bắt đầu học tiếng Anh.
Trẻ con nông thôn học tiếng Anh không thể nào giỏi bằng trẻ con thành phố, thậm chí học sinh cấp hai còn không bằng học sinh tiểu học ở thành phố.
Hơn nữa, khi mới tiếp xúc tiếng Anh, thì bọn họ đều dùng bút chì viết phiên âm tiếng Trung bên cạnh từ vựng, câu tiếng Anh, tránh việc ngày hôm sau không biết phải phát âm như thế nào.
Tóm lại là có rất nhiều cách.
Tuy rằng nghe rất kỳ lạ, nhưng ít nhất cũng biết cách đọc câu.
Nhưng đó chỉ là lúc mới bắt đầu học tiếng Anh, đợi đến khi quen rồi, thì mọi người sẽ dần dần học được.
Bây giờ tình hình của Tể Tể giống như bọn họ lúc mới học tiếng Anh.
Hơn nữa, nghe kỹ, thì Tiểu Niên cũng bị Tể Tể dắt mũi.