Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 215:
Nói đến đây, bé hỏi Hoắc Tư Tước: "Người mà anh hai nói chính là ông Lão Tử này sao?"
Hoắc Tư Tước thở dài: "Đúng rồi."
Tể Tể vỗ tay, cười đặc biệt dễ thương đáng yêu.
"Vậy thì đúng rồi, chính là ông Lão Tử này!"
Nói xong bé còn nhìn về phía Hoắc Tư Thần: "Cho nên anh ba không cần tức giận, những con quỷ kia căn bản không hù dọa được Lão Tử, mà bọn nó một khi phạm sai lầm, còn phải sao chép ‘Đạo Đức Kinh’ của ông Lão Tử lưu lại đấy! Không chỉ đơn thuần là chép, còn phải học thuộc, còn phải hiểu được ý nghĩa trong đó, nếu không sẽ bị phạt rất thảm, rất rất thảm."
Hoắc Tư Thần: "......"
Cậu nói ông đây, thật sự không phải là Lão Tử đó!
Hoắc Tư Tước nhìn em trai đang ở trạng thái ngẩn người, cong môi cười nhẹ không có ý tốt.
Hoắc Tư Thần há to miệng, không biết nên nói gì, cuối cùng đành không tình nguyện mà gật đầu.
"Tể Tể nói đúng, anh ba không tức giận."
Cứ thuận theo Tể Tể nói là được, dù sao cũng chỉ là một em gái nhỏ, cần gì phải đúng chính xác và chi tiết chứ!
Trải qua một khúc dạo ngắn, ba anh em nhìn thấy đám ma quỷ đi ra ngày càng nhiều như nước chảy trên đường lớn. Không chỉ là những con quỷ tàn tật mà còn có cả những con quỷ đang lái xe hoặc có con còn lái cả máy bay trực thăng.
Cùng một thế giới, nhưng lại tồn tại hai loại sinh vật khác biệt.
Dòng ma quỷ di chuyển trên đường nhiều như nước, nhưng cũng không có quấy rầy đến cuộc sống bình thường của con người.
Trừ bọn họ ra thì dường như không có ai phát hiện trên đường đi rộng rãi đã tập hợp rất nhiều ma quỷ từ bốn phương tám hướng di chuyển về đây.
Lúc ma quỷ tụ tập lại càng ngày càng nhiều, thì ở trên dòng sông Ngọc Lâm cách đó không xa có từng chiếc thuyền đen đi tới, chẳng mấy chốc toàn bộ dòng sông đều bị những chiếc thuyền đen xì kia bao phủ.
Lần đầu tiên Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần nhìn thấy tình huống thế này, hoàn toàn bị chấn kinh giật mình, vô thức hô hấp chậm hơn.
Trái lại, bé đã nhìn thấy cảnh tượng này vô số lần, mà quy mô này ở trong mắt bé căn bản không đáng chú ý.
Cho nên tâm tư của bé không đặt ở đây, mà đang nghĩ đến những lời nói của cha lúc liên hệ với bé vào lần trước.
Lúc ấy cha hẳn là đang bận, cũng có thể là đang thu thập quỷ quái không nghe lời quản giáo.
Bé nghe được tiếng quỷ quái gào thét.
Cha còn nói bé không có việc gì thì không cần liên hệ lại, bởi vì cha quá bận rộn.
Nghĩ tới đây, bé có chút thất vọng nho nhỏ.
Bé nhớ cha.
Muốn gặp cha.
Nhưng cha hoặc là đang bận việc hoặc là đang ở trên đường làm việc.
Còn nói bé cứ ngoan ngoãn ở nhân gian, đợi bé trưởng thành thì mới đến đón bé.
Cho nên bé phải chờ cha tận năm trăm năm?
Bé không vui, cả người đều không thoải mái!
Ỉu xìu, thở dài liên tục.
Lực chú ý của hai anh em Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần đều bị hấp dẫn bởi những con quỷ đang diễu hành bên ngoài, mãi cho đến khi ở chân trời đằng xa xuất hiện một cái lỗ đen thật lớn, giống như là vực sâu vũ trụ không thể thăm dò.
Bọn họ vô thức quay đầu nhìn về phía Tể Tể: "Tể Tể, kia là......"
Lúc này hai anh em mới phát hiện ra Tể Tể đang ỉu xìu buồn bực, giống như đóa hoa nhỏ bị mặt trời nóng bức chiếu nắng cả ngày mà trở nên khô héo, ỉu xìu.
"Tể Tể, em sao thế?"
"Đúng vậy, Tể Tể, em đừng dọa anh hai và anh ba."
Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần nhanh chóng ngồi xổm xuống, một trái một phải ngồi ở bên người em gái hỏi thăm.
Bé trong lòng rầu rĩ, giọng trẻ con vô cùng ủy khuất, rất tội nghiệp.
"Cha quá bận rộn, nói là chờ Tể Tể trưởng thành mới đến đón Tể Tể, còn nói Tể Tể không có việc gì thì không cần liên hệ với cha, thế nhưng là Tể Tể rất nhớ cha."
Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần lập tức hiểu được người cha mà bé đang nói chính là ai, đồng thời trầm mặc một chút.
Hoắc Tư Thần mở miệng: "Không sao đâu! Cha của em nói là nói như vậy, nhưng không có người cha nào lại không nhớ con của mình cả, nhất là em ngoan ngoãn như vậy, nghe lời như vậy, cha của em nhất định cũng rất nhớ em, có thể là lúc đó đang rất bận, cho nên mới tùy ý nói một câu như thế."
Hoắc Tư Tước nghĩ nghĩ: "Nếu không Tể Tể thử liên lạc lại với cha của em lần nữa xem, nói cho ông ấy biết Tể Tể rất nhớ ông ấy."
Tể Tể: "...... Thế nhưng, cha nói không có việc gì thì không cần liên hệ với cha."
Hoắc Tư Tước: "Hiện tại thì có việc rồi, bởi vì Tể Tể nhớ cha!"
Tể Tể: "......"
Bé được anh hai và anh ba cổ vũ liền nhếch miệng nhỏ lên, nhắm mắt lại thử liên hệ với cha Minh Vương.
Một giây sau, vốn bé chỉ đang ủy khuất bỗng nhiên há miệng gào khóc.
"Hu hu hu...... Tể Tể không liên lạc được với cha!"
"Hu hu hu...... Cha không cần Tể Tể!"
"Hu hu hu......"
"Hu hu hu......"
Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần hoảng hốt, luống cuống tay chân không biết làm thế nào để an ủi em gái.
"Làm sao lại thế, Tể Tể vừa ngoan vừa đáng yêu, không có người cha nào không thích Tể Tể."
"Đúng thế đúng thế, chắc chắn đã xảy ra vấn đề gì đó, Tể Tể thử lại lần nữa xem nào!"
Bé vừa khóc vừa thử lại, cuối cùng lại càng khóc to hơn, khóc đến kinh thiên động địa, long trời lở đất.