Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 214:

Tốt rồi!

Bé lại bị cha Minh Vương tiện tay ném về đây.

Trời vừa rạng sáng.

Tể Tể xoay người đứng lên, nhìn thấy anh hai và anh ba đang ghé vào bên giường gục đầu xuống, bé vừa mới chuẩn bị từ bên cạnh giường trượt xuống dưới thì bị anh hai bắt được.

"Tể Tể muốn làm gì?"

Hoắc Tư Tước vẫn còn nhớ Tể Tể rất thích đi ra ngoài chơi vào ban đêm, việc này đã trở thành thói quen, lại thêm lời nói của Tể Tể trước khi ngủ, dù đã mang Tể Tể về đến phòng, cậu vẫn không ngủ được.

Ngược lại là Hoắc Tư Thần ở bên cạnh, thực sự chịu không được nữa nên lúc này đã ngủ say, nước miếng còn chảy ra cả khóe miệng.

Bé chỉ chỉ cửa kính cách đó không xa.

"Anh hai, Tể Tể muốn nhìn ra bên ngoài một chút thôi."

Hoắc Tư Tước cho là bé muốn đi ra ngoài chơi, đành ôn nhu dỗ dành.

"Tể Tể ngoan, hiện tại đã rất muộn, sáng sớm ngày mai anh hai sẽ đưa Tể Tể đi ra ngoài chơi."

Bé vội vàng lắc đầu.

"Không phải, không phải, Tể Tể không phải muốn ra ngoài chơi, Tể Tể chỉ muốn nhìn những con quỷ kia thôi."

Hoắc Tư Tước: "Hả?"

Bé lôi kéo tay anh hai, nhanh chóng trượt xuống giường, rất nhanh đã đi ra khỏi phòng đến ban công.

Ban công được thiết kết bằng kính nhìn xuyên thấu, tầm nhìn rất tốt, tầng lầu cũng không cao lắm, cho nên bé có thể nhìn thấy mọi thứ trên mặt đất.

Lúc đầu Hoắc Tư Tước cũng không biết ý của bé là gì, chờ nhìn thấy ở trên đường có rất nhiều ma quỷ thiếu chân thiếu tay, khiếm khuyết một bộ phận nào đó của cơ thể, nhất thời tê cả da đầu.

"Tể Tể, bọn chúng đây là......"

Bé nói rất tự nhiên: "Ma quỷ dạ hành, cha nói trời vừa rạng sáng sẽ yêu cầu tất cả ma quỷ trở về, nếu không sẽ trực tiếp tiêu diệt bọn chúng."

Không đợi Hoắc Tư Tước nói chuyện, bé lại nhẹ giọng giải thích.

"Cha cảm thấy con người đều quá yếu, ma quỷ lại quá nhiều, cứ như vậy thì việc con người tử vong ngoài ý muốn sẽ ngày càng nhiều. Công việc của những người ở dưới Địa Phủ cũng càng nhiều, càng bận rộn hơn, cha đoán chừng năm trăm năm sau cũng không thể tới đón Tể Tể trở về được."

Hoắc Tư Tước: "......"

Cậu không để ý hết câu nói của bé, Hoắc Tư Tước chỉ chú ý tới trọng tâm câu cuối cùng của bé.

"Năm trăm năm sau?"

Bé gật đầu: "Đúng vậy."

"Tại sao muốn năm trăm năm sau?"

Tể Tể: "Bởi vì phải năm trăm năm sau Tể Tể mới có thể trưởng thành."

Hoắc Tư Tước: "......"

Cậu cho là cậu có thể chiếu cố, chăm sóc Tể Tể từ từ lớn lên, kết quả...... Năm trăm năm mới thành niên, ý chính là Tể Tể có thể sống đến mấy đời hậu thế trong tương lai của cậu!!!

Những lời nói mà Tể Tể vừa tới nhà họ Hoắc đã nói cùng Tư Thần đều là thật!

Nhưng tình huống lúc đó thì ai có thể tin được chứ?

****1:

Hoắc Tư Thần ngủ quá say, thân thể nghiêng một cái liền ngã ở trên sàn nhà.

Cũng may trên sàn nhà đã trải một tấm thảm thật dày nên ngã cũng không đau lắm.

Cậu đang trong cơn mơ mơ màng màng nhưng vẫn không quên sờ soạng bên người.

"Tể Tể?"

Sờ không thấy gì cả, trong nháy mắt cậu giật mình một cái, rất nhanh đã tỉnh táo.

Đôi mắt mơ màng ngái ngủ mở to và nhanh chóng nhìn xung quanh.

"Tể Tể?"

Giọng của Tể Tể từ ngoài ban công truyền tới: "Anh ba, Tể Tể và anh hai đang ở ngoài ban công, nhìn ma quỷ diễu hành nè."

Hoắc Tư Thần: "...... Cái quái gì thế?"

Ma quỷ diễu hành?

Đó là thứ mà bọn họ có thể nhìn thấy sao?

Có hiếu kì không?

Nhất định là hiếu kì rồi.

Vì vậy, Hoắc Tư Thần đã nhanh chóng chạy tới, chen vào giữa anh hai và bé, dùng một tay ôm bé vào lòng, mở to hai mắt nhìn chằm chằm bên ngoài.

Bỗng có một bóng đen rơi xuống ở trước mắt, Hoắc Tư Thần vô thức ngẩng đầu lên.

Dù đã cách một tấm kính thật dày, cũng cách mấy tầng lầu nhưng cậu vẫn nghe thấy một tiếng “bịch” ở phía dưới.

Toàn thân Hoắc Tư Thần căng thẳng, sắc mặt cũng trắng bệch, đồng tử co lại.

"Nguy hiểm, có người nhảy lầu!"

Nói xong, cậu ôm bé muốn chạy ra bên ngoài, kết quả phát hiện bé giống như tảng đá nặng ngàn cân, cậu căn bản không nhúc nhích được.

Hoắc Tư Thần: "......"

Hoắc Tư Tước dùng ánh mắt yêu mến nhìn em trai ngốc của mình, xoa đầu cậu.

"Không sao đâu! Tư Thần, đó là trò xiếc của mấy con quỷ!"

Hoắc Tư Thần: "Cái gì?"

Hoắc Tư Tước chỉ chỉ vào con quỷ bị ngã ở trên mặt đất giống như trái dưa hấu bị rơi vỡ, máu bắn tung tóe.

"Em nhìn đi, mặc dù rớt bể, nhưng mỗi một phần máu thịt đều tự có ý thức, bọn chúng đang nhanh chóng tụ trở về rồi dung hợp lại."

Hoắc Tư Thần không tin, cậu nhanh chóng cúi đầu nhìn xuống.

Lại nhìn thấy cảnh tượng khủng khiếp, cậu cảm thấy bản thân như muốn ngừng thở.

"Trời ạ! Con quỷ mất dạy này, lãng phí tình cảm của ông đây, dọa ông đây hít thở cũng không thông, còn đang định gọi 120 nữa chứ!"

Tể Tể bận bịu ở trong ngực an ủi anh ba, giọng bé đặc biệt mềm mại dễ nghe.

"Anh ba không cần tức giận, ông nội Lão Tử vẫn rất tốt, bọn nó không dọa được ông nội đâu!"

Hoắc Tư Thần: "Hả?"

Hoắc Tư Tước cũng hơi sửng sốt.

Nhưng trong nháy mắt đã hiểu ra ý của bé.

"Tể Tể nói ông nội Lão Tử, có phải là người sáng lập ra đạo giáo mà bây giờ gọi là triết học ở thời kì Xuân Thu không?"

Tể Tể nhướng mày lên nghĩ nghĩ: "Chắc là vậy á, cha nói ông nội Lão Tử rất có học vấn, Tể Tể nhớ trong “Đạo Đức Kinh”, ví dụ như: “Đạo khả đạo vô cùng đạo, Danh khả danh vô cùng danh, Vô danh thiên địa chi thủy, Hữu danh vạn vật chi mẫu.'"

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free