Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 207:
Ba anh em Hoắc Tư Cẩn, Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần nhìn anh vô cùng lo lắng ôm Tể Tể đi ra, không ngoài ý muốn chút nào.
Hoắc Tư Thần cười hắc hắc: “Anh Tư Lâm, Tể Tể thế nào?"
Hoắc Tư Lâm: "Tể Tể...... Tóm lại là sao vậy?"
Hoắc Tư Tước thì trực tiếp hỏi Tể Tể: "Tể Tể, rốt cuộc em có sao không?"
Tể Tể: "Không sao nha, chỉ ăn hơi nhiều, cha ở Địa Phủ nói có thể ăn là phúc, nói Tể Tể quá gầy, phải ăn nhiều một chút, nếu không cha ôm sẽ không cảm nhận được trọng lượng."
Hoắc Tư Tước nhìn bé béo múp míp, tròn tròn trong ngực mình, nhất thời không biết nên nói cái gì.
Tể Tể đã rất mập.
Nhưng mà mỗi một khối thịt dường như đều ở đúng vị trí của mình, đều nên là hình dáng đáng yêu như vậy.
Ví dụ như cái má bánh bao trên khuôn mặt nhỏ nhắn, thịt mềm mềm ở cánh tay nhỏ, còn bắp chân......
Nhưng lại không giống với một đứa bé bị béo phì, cả người đầy thịt, thịt trên mặt chen lấn biến con mắt thành một đường nhỏ.
Đôi mắt của Tể Tể vừa lớn vừa tròn, đồng tử vừa đen vừa sáng, oánh nhuận giống như hạt lưu ly trong suốt dưới nước, lại càng thanh nhuận đẹp mắt.
Lúc cười lên còn có lúm đồng tiền nho nhỏ, lông mi dài lại còn cong cong, còn dài hơn cả lông mi giả của nhiều minh tinh.
Bé tròn tròn mềm mềm, cười có thể khiến lòng người mềm mại hơn.
Cho nên ăn nhiều cái gì......
Hoắc Tư Lâm suy nghĩ khác đi.
"Đúng! Có thể ăn là phúc, chỉ cần Tể Tể khỏe mạnh bình an, thì sao cũng được."
Chẳng phải chỉ là ăn nhiều thôi sao, anh nhất định sẽ cố gắng kiếm tiền, tương lai Tể Tể muốn ăn cái gì thì ăn cái đó, muốn ăn bao nhiêu thì ăn bấy nhiêu, không ăn cũng không sao.
Bé cười đến cong cong đôi mắt to, quay đầu nhìn thấy chú hai đi ra, vội vàng lên tiếng.
"Chú hai, chị An An đi đến bên kia rồi."
Mặc dù Hoắc Trầm Huy không biết bé vì sao lại biết, nhưng lại rất tin tưởng mỗi một câu nói của bé.
"Đi, chúng ta đi đón con bé."
Hoắc Tư Lâm ôm Tể Tể, Hoắc Trầm Huy mang theo ba đứa cháu đi thẳng đến nơi mà bé chỉ.
Chỉ mấy phút trôi qua, Hoắc An An đã từ trên lầu của khu nội trú đi đến bãi đỗ xe bên phải.
Cô ta đang rất bất an.
Bởi vì hệ thống không ngừng nhắc nhở.
【 Đám người Hoắc Trầm Huy mang theo Minh Tể Tể đã phát hiện ra cô rồi.】
Hoắc An An đang cảm thấy rất nóng vội, lúc đầu cô ta đang ở ngoại ô thành phố, nhưng cô ta cùng mẹ của mình ai cũng không nghĩ tới, chị họ Hứa Dao bỗng nhiên té xỉu, sau đó đưa đến bệnh viện kiểm tra, kết quả đã mang thai.
Vương Ngọc Linh ép hỏi mới biết được, đứa bé trong bụng là con của Tống Kiều đã chết.
Vương Ngọc Linh quả quyết mang chị ta đến bệnh viện làm giải phẫu, cho nên cô ta cũng đi theo đến bệnh viện.
Không nghĩ tới Minh Tể Tể và mọi người lại đuổi tới đây.
Bọn họ thực sự đã đến đây sau khi cô ta tới đây.
Thông qua hệ thống cô ta cũng biết mấy người Minh Tể Tể đang ở phòng cấp cứu bên kia, sau đó cô ta đã lấy cớ làm rơi đồ ở trên xe, rồi rời khỏi khu nội trú, đi thẳng đến bãi đỗ xe.
Tám tuổi chưa lấy được bằng lái, nhưng cô ta biết lái xe.
Hoắc An An quả quyết leo lên xe, vừa khởi động xe rời đi, trước đầu xe bỗng nhiên thoáng xuất hiện một bóng người, dọa cho cô ta suýt nữa ấn nhầm chân phanh thành chân ga.
Cô ta sợ hãi đến mức muốn chửi thề.
Đồng thời lại nhanh chóng nổ máy xe, di chuyển xe lùi lại.
Ở đây có ánh sáng yếu ớt cô ta cũng không thấy rõ người đến là ai.
Nhưng bất kể là ai, thì tuyệt đối cô ta cũng không thể bị bắt.
Người cô ta thấp bé, cũng nhìn không tới kính chiếu hậu, trong lòng lại đang hoảng loạn, đoán rằng người ở đầu xe chính là Hoắc Trầm Huy hoặc là Hoắc Tư Lâm, cô ta đạp chân ga xuống dưới, xe rất nhanh đã lùi về sau và thoát ra ngoài.
Đứng tại trước đầu xe là một người đàn ông trẻ tuổi đang cười khẽ, anh ta thoáng cúi thấp đầu, ánh sáng lờ mờ nên không thấy rõ khuôn mặt của đối phương.
Nhưng tiếng cười khẽ kia, Hoắc An An lại cảm thấy có chút quen thuộc.
Rất quen thuộc nhưng lại có chút làm cho người ta sợ hãi, lạ lẫm.
Không giống như cha hoặc là anh trai của cô ta, mà là......
Chân ga bị đạp xuống, xe lấy tốc độ thật nhanh lao về hướng ngược lại với tốc độ khó tin.
Nhóm người Tể Tể vừa mới bước vào bãi đỗ xe, bé đang làm ổ ở trong ngực anh Tư Lâm, bỗng nhiên dựng thẳng lưng lên, lông mày nhỏ cũng nhíu lại.
"Tể Tể, sao vậy?"
Bé nhanh chóng nhìn thoáng qua bốn phía, mọi thứ xung quanh vẫn sạch sẽ, cái gì cũng không có.
Hoắc Tư Thần cũng nhìn hai bên một chút: "Thật thần kỳ, cái bệnh viện này thật sạnh sẽ, cũng không có thứ quỷ gì."
Hoắc Tư Tước cũng gật đầu: "Anh cũng không thấy gì."
Hoắc Tư Cẩn nghe thấy tiếng động cơ ô tô từ bãi đỗ xe bên kia truyền đến tiếng rú, lông mày cũng nhíu lại.
"Trước tiên đi qua kia nhìn xem."
Hoắc Tư Lâm gật đầu, ôm bé dẫn đầu đi ở phía trước.
Đi được một đoạn, bé bỗng nhiên mở miệng.
“Anh Tư Lâm, chúng ta nhanh chóng rồi khỏi chỗ này đi."
Hoắc Tư Lâm nghi hoặc: "Tể Tể, sao thế?"
Mấy người Hoắc Trầm Huy nghe thấy lời của Tể Tể, vô thức nhìn bốn phía xung quanh.
Bãi đỗ xe rất yên tĩnh, ánh sáng của đèn đường mờ mờ, cho dù là hơn nửa đêm, xe cũng không ít, một chiếc nối tiếp một chiếc đỗ có trật tự theo hàng.