Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 2000:
Trần Bách đột nhiên phản bác.
"Côn đồ không tên là Nhị Bổng Tử, mà là Cương Tử!"
Hoắc Trầm Vân tiếp lời anh ta.
"Đúng vậy! Tên là Cương Tử! Tôi nhất thời nhớ nhầm, dù sao cô ta cũng kết hôn nhiều lần, tôi quên mất tên cụ thể của chú rể lần này rồi!"
Trần Bách đột nhiên kích động.
"Anh nói bậy! Nguyệt Nguyệt rất tốt! Kẻ xấu! Gặp một lần, hắt một lần!"
Tể Tể đột nhiên đưa tay điểm vào giữa ấn đường của anh ta từ xa.
Trần Bách đang kích động bỗng nhiên im lặng.
Anh ta vẫn trừng mắt nhìn, vẻ mặt tức giận.
Tể Tể lại nhíu mày.
“Chú ba, hồn phách của chú Trần Bách này… không phải là mất lúc xảy ra tai nạn xe cộ, mà là do người khác cố ý làm sau đó.”
Hoắc Trầm Vân sau khi đến đây, lần nào cũng kinh ngạc, lúc này ngược lại cảm thấy như vậy mới là bình thường.
"Vậy anh ta..."
Tể Tể tự tin cười rộ lên.
“Một hồn, một phách của anh ta bị người ta cố ý giam cầm, không tiêu tan. Chỉ là thời gian hơi lâu nên sau khi hồn phách trở về, lúc anh ta tỉnh lại sẽ rất yếu, có thể là loại không đi đường được.”
Hoắc Trầm Vân nắm lấy tay nhỏ mũm mĩm của Tể Tể.
"Tể Tể, như vậy có ảnh hưởng gì đến cháu không?"
Tể Tể theo bản năng ngẩng đầu nhìn bầu trời quang đãng bên ngoài.
“Chỉ cần chú Thiên Đạo không quản thì Tể Tể sẽ không sao.”
Hoắc Trầm Vân sờ cằm.
"Thiên Đạo chắc hẳn không vô lý như vậy đâu, cháu đang làm việc tốt."
Tể Tể gật đầu đương nhiên.
“Đúng vậy ạ! Cho nên, cho dù chú Thiên Đạo có quản thì Tể Tể cũng không sợ chú ấy!”
“Cùng lắm thì đánh nhau một trận!”
Thiên Đạo đang bế quan vẫn luôn chú ý đến động tĩnh của Tể Tể.
Nghe thấy lời nói của Tể Tể, Thiên Đạo đang bế quan im lặng nhắm mắt lại.
Ai muốn đánh nhau với Minh Tể Tể chứ!
Minh Tể Tể con bé đó căn bản không biết võ đức có được không?
Thiên Đạo chỉ có một acc clone!
Còn Minh Tể Tể, Minh Tể Tể là acc chính, chỉ số bạo lực sắp vượt quá giới hạn.
Còn acc clone Minh Lệnh Pháp…
Anh ta không dám nghĩ đến.
Thôi!
Anh ta đang bế quan, anh ta cái gì cũng không biết.
Hơn nữa, Minh Tể Tể thật sự không làm chuyện thương thiên hại lý, giết người!
Con bé đang làm việc tốt!
Ừm!
Tốt lắm!
Thiên Lôi của Thiên Đạo: "..."
Sét nó đã chuẩn bị xong rồi, kết quả là… lão đại vừa hé mắt ra một chút lại nhắm chặt mắt lại là sao?
Tể Tể không biết chuyện gì đang xảy ra trên Cửu Trùng Thiên.
Sự chú ý của cô bé đều tập trung vào Trần Bách.
Sau khi tạm thời ổn định Trần Bách, sức mạnh trong lòng bàn tay Tể Tể tràn ra.
Cô bé không quên nhắc nhở Hoắc Trầm Vân.
“Chú ba, chú ở đây canh chừng chú Trần Bách, ai đến cũng không được mở cửa.”
Hoắc Trầm Vân gật đầu.
Anh ta trực tiếp chắn ở cửa ra vào.
"Ai muốn vào thì bước qua xác chú!"
Tể Tể cười toe toét, sau đó nhanh chóng nhắm mắt lại, sau khi ngăn cách với người thường, sức mạnh của cô bé lan ra bốn phương tám hướng từ văn phòng dọc theo mặt đất.
Cơn gió âm mạnh mẽ, hung dữ như một tên côn đồ điên cuồng nhất, lan ra bốn phương tám hướng với tốc độ không thể tưởng tượng nổi.
Chư thần tránh né, vạn quỷ quỳ lạy.
Những cư dân địa phủ vẫn còn ở trần gian cùng gia đình ăn Tết, theo bản năng quỳ xuống đất bái lạy.
"Chúng tôi bái kiến trữ quân!"
Sau khi thả sức mạnh ra, Tể Tể lạnh lùng nói.
Giọng điệu bá đạo, không cho phép từ chối.
"Trần Bách, mau trở về!"
Giống như tiếng ma quỷ xuyên qua tai, đâm vào tai của mọi quỷ quái ở trần gian.
Cho dù quỷ quái có ấn ký cư dân địa phủ trong người, hồn phách của bọn họ cũng bắt đầu chấn động.
Mọi người truyền tai nhau.
“Trữ quân đang tìm Trần Bách! Ai là Trần Bách!”
“Trần Bách nào?”
“Trần Bách ở huyện Huệ Gia, bởi vì trữ quân đang ở huyện Huệ Gia!”
“Mau tìm, mau tìm! Nếu không, cho dù là quỷ cũng phải thử cảm giác hồn phách tan nát!”
“Tôi cũng vậy! Cùng tìm!”
“Đúng đúng đúng! Quỷ nhiều sức mạnh lớn! Nhanh lên! Nhanh lên!”
...
Vạn quỷ truyền tai nhau, quỷ quái ở mấy huyện lân cận huyện Huệ Gia đều chen chúc nhau đến huyện Huệ Gia giúp đỡ.
Trong khoảnh khắc đó, người dân huyện Huệ Gia đang tắm nắng ban ngày đều cảm thấy gió hôm nay lạnh bất thường.
Loại lạnh thấu xương.
Nhiệt độ huyện Huệ Gia đột ngột giảm xuống.
Nếu không phải mặt trời vẫn còn treo trên cao, mọi người đều tưởng rằng gió mùa đông bắc đột nhiên ập đến huyện Huệ Gia.
Vì huyện Huệ Gia gần biển nên chuyên gia khí tượng thậm chí còn tưởng rằng sắp có bão!
Nhưng theo dõi gần đây cho thấy: Mùng một Tết, bão cũng rất biết điều, không gây rối.
Dường như đã rất lâu, nhưng thực ra chỉ là trong nháy mắt.
Có quỷ quái reo lên.
"Tìm thấy rồi!"
Có quỷ quái lập tức hỏi.
"Ở đâu? Ở đâu?"
Con quỷ quái đầu tiên tìm thấy hồn phách bị mất của Trần Bách, cười gian xảo nói.
“Mọi người tuyệt đối không ngờ đâu.”
"Chết tiệt! Không quan tâm nó ở đâu, mau đưa đến cho trữ quân! Nếu không, mày muốn thử lại cảm giác hồn phách tan nát sao?"
Con quỷ quái cười gian xảo: “… Chết tiệt! Lúc tìm được hồn phách của Trần Bách, tao không nhận ra hồn phách của mình đau đến mức sắp tan nát! Tao đưa ngay! Tao đưa ngay đây!”
------------------------------
e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ