Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1982:
Tể Tể vội vàng lên tiếng.
“Là Tể Tể nghe thấy chú Ngô cầu cứu, sau đó mới chạy đến cứu chú Ngô ạ.”
Ngô Hạo gật đầu.
“Đúng vậy! Con thật sự suýt chút nữa đã bị nữ quỷ đó giết chết rồi!”
Cha Ngô và mẹ Ngô vẫn không tin.
Nhưng nhìn Tể Tể mũm mĩm, trắng trẻo, đáng yêu, trái tim hai người như tan chảy.
Cha Ngô: “Tuy rằng con không nói một tiếng đã có một cô con gái là vô cùng không đạo nghĩa, nhưng…… Xem ở mặt mũi của đứa nhỏ, cha lựa chọn tha thứ cho con!”
Mẹ Ngô: “Mẹ của con bé đâu?”
Ngô Hạo cảm thấy đầu phát đau.
Anh ta thật không biết cha mẹ vì sao lại nghĩ như vậy.
“Cha mẹ, thật sự không phải như cha mẹ nghĩ đâu, Tể Tể là cháu gái của một diễn viên trong đoàn phim, người cha nhân gia của cô bé là người cầm quyền của gia tộc họ Hoắc đứng đầu Hoa Quốc chúng ta.”
Cha Ngô căn bản không tin.
“Con gái người cầm quyền của gia tộc họ Hoắc đứng đầu Hoa Quốc chúng ta, có thể hơn nửa đêm bị con mang đến nơi đây sao? Còn là xa ngàn dặm?”
Mẹ Ngô: “Thành thật khai báo đi, mẹ của đứa nhỏ đang ở đâu?”
Ngô Hạo: “……”
Tể Tể: “……”
Ngô Hạo thật sự không có biện pháp, vẻ mặt bất lực nhìn về phía Tể Tể.
“Tể Tể, chú phải làm sao mới có thể khiến cha mẹ chú tin tưởng trên đời này có quỷ?”
Cái này Tể Tể biết.
Đặc biệt đơn giản.
Suy xét đến việc cha mẹ của chú Ngô cũng giống như ông bà nội, Tể Tể không trực tiếp tháo đầu mình, mà là trực tiếp tháo một cánh tay của mình xuống.
“Rắc” một tiếng, vô cùng vang dội.
Cha Ngô và mẹ Ngô: “……”
Ngô Hạo: “……”
Vậy cũng được đi!
Tuy rằng thực khủng bố, nhưng là…… cha mẹ hẳn sẽ tin.
Cha mẹ Ngô chớp chớp mắt.
Cha Ngô trừng mắt lớn nhất.
“Tể Tể, này……”
Mẹ Ngô trực tiếp sờ sờ cánh tay nhỏ của Tể Tể.
Vô cùng lạnh lẽo, nhưng cũng rất mềm mại.
Mẹ Ngô: “……”
Tể Tể vừa mới tháo xuống một cánh tay đã gắn trở lại.
“Ông Ngô, bà Ngô, trên đời này thật sự có quỷ, Tể Tể chính là quỷ.”
Cha mẹ Ngô: “……”
Hai người trợn mắt, trực tiếp hôn mê.
Ngô Hạo: “……”
Ngô Hạo không dám tin nhìn về phía Tể Tể.
“Tể Tể, cháu là…… Quỷ?”
Tể Tể cười rộ lên.
“Cũng coi như là người, lúc Tể Tể được sinh ra tại địa phủ chính là thai sống.”
Ngô Hạo: “……”
****
Nửa giờ sau, cha Ngô và mẹ Ngô tỉnh.
Ngô Hạo và Tể Tể vẫn luôn ngồi ở trên sô pha đối diện giường chờ.
Ngô Hạo cũng không ngừng xây dựng tâm lý cho mình.
Thậm chí lúc này còn đột nhiên hỏi Tể Tể.
“Tể Tể, vậy cháu…… Vậy, cha cháu thì sao?”
Tể Tể chú ý tới ông Ngô và bà Ngô đã tỉnh, ngẩng đầu nhìn về phía bọn họ giải thích.
“Cha Hoắc là người, cha ruột của Tể Tể hiện tại cũng coi như là quỷ, ngày thường đều ở tại địa phủ, thỉnh thoảng sẽ tới nhân gian thăm Tể Tể.”
Ngô Hạo: “……”
Cha Ngô và mẹ Ngô vừa tỉnh lại: “……”
Cũng đã chết.
Thành thành thật thật ở tại địa phủ không được sao?
Còn thỉnh thoảng tới nhân gian thăm hỏi?
Vạn nhất đụng phải người sống, không sợ hù chết người à?
Ngô Hạo thấy cha mẹ mình đã tỉnh, vội nói chuyện chính.
“Cha mẹ, hai người phải tin tưởng, trên đời này thật sự có quỷ, hơn nữa con trai của hai người thật sự suýt chút nữa đã bị quỷ lấy mạng.”
Cha mẹ Ngô tuy hoảng sợ, nhưng nhìn khuôn mặt mũm mĩm của Tể Tể, cánh tay hoàn hảo không tì vết, không thể không tin.
Cha Ngô lên tiếng trước.
“Vậy… nữ quỷ đó đâu?”
Ngô Hạo: “Cô ta chạy rồi.”
Mẹ Ngô: “Sao lại để cô ta chạy mất?”
Ngô Hạo vội vàng giải thích.
"Bởi vì cô ta có thể chứng minh là con đã đồng ý kết hôn với cô ta!"
Mẹ Ngô: "Não con úng nước rồi à! Hay là uống rượu giả nhiều quá?"
Ngô Hạo: "..."
Giọng nói trẻ con của Tể Tể vang lên.
“Ông Ngô, bà Ngô, hai người không giới thiệu dì quỷ cho chú Ngô kết hôn, đúng không ạ?”
Cha Ngô và mẹ Ngô đồng thời gật đầu.
"Đương nhiên! Tuyệt đối không có!"
Cha Ngô bổ sung.
“Tuy rằng Tiểu Hạo đã hơn ba mươi tuổi mà vẫn chưa kết hôn, nhưng âm hôn là phạm pháp, tuy rằng hai bác không có học thức gì cao, nhưng điều này vẫn biết.”
Mẹ Ngô cũng phụ họa.
“Đúng vậy, đúng vậy! Hơn nữa con trai bác ngay thẳng, ngay cả vợ còn chưa cưới đã phải kết hôn với một người đã chết, bác muốn gì chứ? Bác còn mong được bế cháu trai, cháu gái nữa mà!”
Tể Tể gật đầu.
“Nhưng dì quỷ đó có bát tự của chú Ngô, cho nên mới mặc áo cưới đỏ đến tìm chú Ngô.”
Ngô Hạo vội vàng gật đầu.
"Đúng vậy!"
Cha Ngô và mẹ Ngô: “…”
Bát tự của con trai cũng chỉ có người nhà mới biết.
Làm sao quỷ có thể có được?
Phản ứng đầu tiên của mẹ Ngô là nhìn chồng mình.
"Ông làm phải không?"
Cha Ngô trợn mắt: "Tôi bị điên rồi sao?"
Mẹ Ngô hừ lạnh: "Tốt nhất là ông không dám!"
Cha Ngô có chút tủi thân liếc nhìn mẹ Ngô, không nói gì.
Mẹ Ngô nhíu mày, cẩn thận suy nghĩ về vấn đề bát tự của con trai.
Nghĩ đi nghĩ lại, mẹ Ngô vỗ đùi.
"Tôi nhớ ra rồi, mấy hôm trước chị con về chúc Tết, cha mẹ có nói đến bát tự, lúc đó chồng của con bé cũng ở đó."
Cha Ngô nghe vậy, vội vàng gật đầu.