Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1943:

Gió lạnh thổi vào ào ạt.

Các y bác sĩ trong phòng lạnh đến run người.

Lục Tây Ba ý thức được tình hình bất ổn.

Mã Thành Long đã bắt đầu thi triển tà thuật.

Anh ta lớn tiếng hét lên với các đồng nghiệp trong phòng: “Mọi người mau chạy đi! Mau chạy mau!”

Đỗ Văn từ bên ngoài xông vào: “Đúng vậy! Mọi người mau chạy đi! Nhanh lên!”

Bốn năm y bác sĩ: “…”

Giọng nói lo lắng như sắp khóc của Tể Tể từ hành lang truyền đến: “Cứu mạng! Cứu mạng với!”

Bốn năm y bác sĩ sửng sốt, theo bản năng bỏ chạy ra ngoài, muốn xem thử chuyện gì đang xảy ra.

Ngay khi bốn năm y bác sĩ vừa chạy ra khỏi phòng bệnh, Tể Tể đã như một cơn gió lướt vào trong.

Nhìn thấy Lục Tây Ba ở bên trong, cô bé liền dùng âm phong thổi anh ta ra ngoài, thậm chí cả Đỗ Văn đang muốn xông vào cũng bị cô bé thổi bay đi.

Chờ đến khi trong phòng bệnh chỉ còn lại Mã Thành Long, Quách Trân đang hôn mê trên giường bệnh và con quỷ nhỏ đang lơ lửng giữa không trung với âm khí bao trùm, Tể Tể mới vỗ vỗ hai bàn tay mũm mĩm, chuẩn bị xem kịch hay.

Con quỷ nhỏ với oán khí ngày càng tăng: “…”

Nó há to cái miệng dính đầy máu, phát ra tiếng kêu chói tai, hung hăng lao về phía Mã Thành Long đang cầm lá bùa.

Mã Thành Long: “…”

****

Nhiệt độ trong phòng bệnh giảm mạnh.

Tể Tể nhìn Quách Trân vẫn đang hôn mê trên giường bệnh, thấy cô ta không có gì nguy hiểm đến tính mạng, cô bé coi như không thấy gì, khệ nệ leo lên ghế đẩu, ngồi xem kịch.

Ăn dưa.

Trong túi áo còn có kẹo và hạt dưa mà ông bà nội đã cho cô bé ở linh đường của bà ba Hoắc trước khi ra khỏi nhà.

Cô bé liền lấy ra ăn.

Cho cả vỏ hạt dưa vào miệng.

Ợ…ợ!

Mặn quá!

Nhai xong nuốt chửng.

Sau đó, bóc lớp giấy gói đầy màu sắc của kẹo sữa, cho từng viên kẹo sữa, kẹo trái cây vào miệng.

Cảnh tượng trong phòng bệnh thật thê thảm.

Tể Tể ăn uống với vẻ mặt hạnh phúc.

Ngọt ngào trong miệng.

Vị ngọt theo cổ họng đi thẳng vào tim.

Mã Thành Long suýt nữa thì mất mạng, liên tục phun ra mấy ngụm máu lớn.

Nhìn thấy oán khí xung quanh ngày càng nặng nề, nếu cứ tiếp tục như vậy, có lẽ ông ta sẽ bị con quỷ nhỏ này giết chết. Mã Thành Long vội vàng sử dụng chút sức lực còn sót lại để tung ra mấy lá bùa màu đỏ như máu.

Những lá bùa ngay lập tức bốc cháy với ngọn lửa màu lam.

Tể Tể đang nhét kẹo sữa vào miệng, hai má phồng lên, đôi mắt to tròn trừng lớn hơn một chút.

“Chính khí Thiên Cương!”

Nghe thấy giọng nói trẻ con của Minh Tể Tể, Mã Thành Long cuối cùng cũng nhớ ra trong phòng bệnh còn có một đứa trẻ.

Ông ta vội vàng lên tiếng cầu cứu: “Minh Tể Tể, mau giúp chú Mã!”

Tể Tể không chút do dự từ chối: “Không muốn!”

Mã Thành Long sốt ruột: “Tể Tể à, chẳng lẽ cháu nhẫn tâm nhìn chú Mã chết trong tay con quỷ này sao?”

Tể Tể nhấp một ngụm nước đường ngọt ngào, giọng nói non nớt: “Chuyện này không liên quan đến Tể Tể, đều là báo ứng của ông Mã thôi. Tể Tể đã nhắc nhở ông rồi.”

Mã Thành Long: “…”

Mẹ kiếp!

Ông ta chỉ nghĩ Minh Tể Tể đang dọa mình, không ngờ cô bé nói thật.

Tim Mã Thành Long run lên, con quỷ nhỏ gào thét lao về phía ông ta một lần nữa.

Gặp phải ngọn lửa màu lam, con quỷ nhỏ bị bỏng, đau đớn gào thét chói tai hơn.

Mã Thành Long không còn thời gian để xử lý con quỷ nhỏ, lại cầu cứu Tể Tể: “Tể Tể, chú Mã biết sai rồi, cháu giúp chú lần này, chú Mã đảm bảo sau này nhất định sẽ sửa đổi lỗi lầm, làm người tốt.”

Tể Tể vẫn lắc đầu.

Không những lắc đầu, còn chậm rãi lấy ra một viên kẹo có giấy gói màu hồng.

Bóc ra, lại nhét vào miệng.

Sau đó ngẩng cái đầu nhỏ lên, mò một nắm hạt dưa, cho vào miệng.

Hạt dưa hơi nhiều, cô bé nói chuyện không được rõ ràng lắm: “Không… không thể giúp, con quỷ nhỏ này là con trai của ông… Đây là… là chuyện nhà của ông, Tể Tể không quản chuyện nhà người khác.”

Mã Thành Long: “…”

Chuyện nhà cái rắm!

Con quỷ nhỏ này chỉ là một cục thịt!

Hơn nữa, nếu thật sự là chuyện nhà, làm gì có chuyện con trai đánh cha?

Cho dù Mã Thành Long cầu xin thế nào, Tể Tể vẫn ngoảnh mặt làm ngơ, tập trung ăn kẹo sữa, nhai hạt dưa.

Mã Thành Long cũng không còn thời gian cầu xin Tể Tể nữa, bởi vì con quỷ nhỏ bị bỏng đã bắt đầu điên cuồng tấn công ông ta.

Loại tấn công liều chết, đồng quy vu tận.

Mã Thành Long liên tục thất thế.

Rất nhanh sau đó, ông ta yếu ớt đến mức gần như nằm liệt trên mặt đất, không thể đứng dậy nổi.

Tay ông ta sờ soạng tấm chăn bên cạnh, đột nhiên nghĩ đến điều gì, quay sang Quách Trân đang hôn mê trên giường bệnh, hét lên: “Quách Trân! Mẹ kiếp cô mau tỉnh dậy cho tôi!”

“Nhìn xem cô đã sinh ra thứ tai họa gì đây!”

Con quỷ nhỏ đối với ngườ mẹ vẫn có chút quen thuộc, do dự một chút trước khi tung đòn chí mạng.

Mã Thành Long chớp lấy cơ hội, lấy ra một lá bùa thần hành bỏ chạy.

Con quỷ nhỏ nhận ra mình bị đánh lạc hướng, phát ra tiếng khóc ghê rợn: “Hu hu hu!!!”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free