Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1942:
Cố Thích Phong cười đến mức nước mắt sắp trào ra, nghe thấy lời của đối phương liền cố gắng kìm nén: “Không sao… Nếu cậu ta thực sự có vấn đề về đầu óc, vậy thì cứ để cậu ta ở lại bệnh viện của mọi người điều trị cho tốt, sau khi chắc chắn cậu ta không còn nguy hiểm gì nữa thì hãy xem xét cho xuất viện.”
Bác sĩ tâm thần gật đầu: “Nhất định rồi! Tuy nhiên tôi thấy bệnh tình của cậu ta không nhẹ, việc xuất viện có lẽ còn xa vời lắm.”
Cố Thích Phong: “…”
“Phụt! Ha ha ha ha!”
Bác sĩ tâm thần: “…”
Viện trưởng Cố đây là cười cái gì vậy?
Dù trong lòng rất nghi ngờ, nhưng thanh niên tóc vàng kia còn đang đợi ông ta đến kiểm tra. Sau khi chào hỏi Cố Thích Phong vài câu, bác sĩ tâm thần vội vàng rời đi.
Đám đông hiếu kỳ cũng giải tán.
Cố Thích Phong cười đến mức nước mắt giàn giụa.
Với tính cách của tên nhóc tóc vàng kia, chắc chắn gã sẽ nghĩ mọi cách để khiến cho tất cả mọi người ở khoa tâm thần tin rằng những gì gã nói là thật.
Thế nhưng năng lực của gã đã bị phế rồi.
Sư phụ Mã Thành Long của gã tự bảo vệ mình còn chưa xong, ai rảnh đi cứu gã?
Xuất viện quả thực là chuyện xa vời!
Tể Tể và Tương Tư Hoành cũng vui vẻ cười toe toét.
Đang cười vui vẻ, Tể Tể và Tương Tư Hoành đồng thời nghiêng người về phía hành lang.
Cố Thích Phong nhíu mày, vội vàng đi theo: “Tể Tể, Tiểu Tương, làm sao vậy?”
Tể Tể nhìn thấy âm khí từ dưới lầu bốc lên, đôi mắt sáng rực: “Chú Cố ơi, báo ứng của ông Mã bắt đầu rồi.”
Tương Tư Hoành vội vàng thi triển kết giới.
“Tể Tể, em có thể ăn cơm rồi.”
Tể Tể cười híp mắt: “Phải đợi đã. Con quỷ kia còn chưa thấy máu, Tể Tể không thể ăn, nếu ăn… sẽ bị cắn trả đấy.”
Tương Tư Hoành vội vàng kéo cô bé lại: “Vậy thì Tể Tể đợi một chút, đợi bọn họ đánh nhau đã.”
Cố Thích Phong dường như đã nghĩ đến điều gì, vội vàng dẫn hai đứa trẻ chạy về phía thang máy: “Tể Tể, Tiểu Tương, Đỗ Văn và Lục Tây Ba còn ở dưới lầu.”
Đỗ Văn và Lục Tây Ba quả thực vẫn đang ở phòng bệnh 309 dưới lầu.
Đứa bé trong bụng Quách Trân cuối cùng đã không giữ được.
Mã Thành Long cảm thấy đứa con trai Mã Phong của mình không nên thân, khó khăn lắm Quách Trân mới mang thai, ông ta định bụng sẽ dốc lòng bồi dưỡng đứa bé trong bụng cô ta.
Ông ta đã tính toán kỹ lưỡng, là con trai!
Vừa vặn có thể kế thừa thuật pháp của nhà họ Mã!
Kết quả…
Mã Thành Long túm lấy cổ áo bác sĩ, gầm lên: “Không giữ được? Lúc tôi rời đi, đứa bé trong bụng vợ tôi vẫn còn khỏe mạnh, sao chỉ một lúc sau đã không giữ được?”
“Lũ lang băm!”
Mã Thành Long vốn đã phải nuốt giận ở chỗ Tể Tể, kết quả là vừa lên lầu xuống lầu một lúc, đứa con trai bé bỏng trong bụng vợ đã không còn.
Ông ta tức giận ngút trời, túm lấy bác sĩ đánh cho một trận.
Các y bác sĩ khác vội vàng chạy đến can ngăn: “Anh Mã, chúng tôi đã cố gắng hết sức rồi, anh không thể vô lý như vậy được.”
“Đúng vậy! Nếu không phải anh đánh vợ mình, thì đứa bé trong bụng cô ấy làm sao có thể không giữ được?”
“Đúng thế! Bây giờ lại trách bác sĩ chúng tôi, trên đời này sao lại có người vô lý như vậy chứ!”
…
Mã Thành Long: “…”
Mã Thành Long tức giận đến mức hai mắt đỏ ngầu.
Từ lúc biết còn có đứa con trong bụng vợ có thể bồi dưỡng, cho đến khi đứa bé ấy không còn, chỉ vỏn vẹn chưa đầy 12 tiếng đồng hồ.
Cảm giác hy vọng bỗng chốc tan thành mây khói khiến ông ta không thể nào chấp nhận được.
Mã Phong không nên thân thì thôi đi, lại còn không nghe lời ông ta, tự dưng chuốc họa vào thân, bị đưa vào đồn cảnh sát.
Mã Phong không đủ tư cách làm người thừa kế nhà họ Mã.
Vất vả lắm mới có hy vọng, vậy mà hy vọng ấy lại vụt tắt.
Mã Thành Long tràn đầy sát khí, âm khí tỏa ra xung quanh như gió lạnh gào thét.
Cảm xúc tiêu cực trong chớp mắt dâng lên tột độ, ông ta thậm chí còn quên mất đây là bệnh viện, thuật pháp của ông ta đã bị phế đi phân nữa.
“Lũ lang băm các người! Đều phải chết hết cho tôi!”
Ông ta đột nhiên cắn nát đầu ngón tay, nhỏ máu tươi lên lá bùa vừa lấy ra.
“Tất cả… đều phải…”
Lục Tây Ba bất ngờ lao ra khỏi đám đông, từ phía sau ôm chầm lấy ông ta: “Mã Thành Long, bình tĩnh lại!”
Trên đời này có quỷ thần.
Lá bùa dính máu của Mã Thành Long một khi phát huy tác dụng, những người trong phòng bệnh này e là đều phải chết.
Mã Thành Long bị Lục Tây Ba ôm bất ngờ loạng choạng suýt ngã.
Dù chân tay không còn linh hoạt như trước, nhưng lúc này ông ta đã dồn hết toàn bộ sức mạnh vào thuật pháp.
Lục Tây Ba chỉ cảm thấy ngực đau nhói, há miệng phun ra một ngụm máu tươi.
“Phụt!”
Tể Tể không cho anh ta máu của Minh Vương, vì vậy anh ta không nhìn thấy ở vị trí máu phun ra, có một bào thai vừa thành hình đang trôi lơ lửng.
Máu tươi bắn đầy người anh ta.
Oán khí trong lòng bào thai dưới sự gia trì của mùi máu tanh bỗng chốc bùng phát dữ dội.
Đèn trong phòng bệnh lúc sáng lúc tối, cửa sổ đang đóng chặt đột nhiên mở tung.