Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1820:
“Dượng, anh Toại Phong đã làm sai điều gì mà dượng lại đánh anh ấy như thế?”
Anh ta nhớ dượng nhà mình vẫn luôn cười tủm tỉm, rất hiền lành và ít khi nóng giận mà.
Nhưng không có nghĩa là ông ta hiền thật, mà ngược lại thủ đoạn của ông ta rất lợi hại. Nghe nói mỗi lần thằng anh họ Trương Toại Phong gây rắc rối thì dượng đều là người đứng ra giải quyết mọi việc.
Cha anh ta đã dặn đi dặn lại anh ta không được phép chơi cùng với anh họ Trương Toại Phong, còn nói dượng và cô nhỏ chiều anh họ như thế thì sớm muộn gì cũng sẽ xảy ra chuyện lớn.
Bây giờ nghĩ lại thì… hình như đã có chuyện lớn rồi.
Lần này cách việc anh họ nhảy ra khỏi cửa sổ từ lầu hai của một tiệm ăn mà trên người chỉ mặc mỗi cái quần lót, còn vô tình lọt vào ống kính của một phòng phát sóng trực tiếp chỉ mới có vài hôm thôi mà.
Khả năng gây chuyện của thằng anh họ mình cũng cao thật.
Tể Tể nghe Đậu Văn gọi “dượng” thì kinh ngạc mở to hai mắt tròn xoe.
“Anh Đậu Văn ơi, bác này là dượng của anh hả a?”
Đậu Văn cười gật đầu.
“Đúng thế.”
Hoắc Tư Lâm cũng đã đi sang nơi này, anh ấy vuốt ve đầu Tể Tể một cái, lại quay sang nhìn Tương Tư Hoành, cuối cùng là hỏi Hoắc Tư Cẩn.
“Đã có chuyện gì xảy ra vậy?”
Mặt Hoắc Tư Cẩn vô cùng thờ ơ lạnh nhạt.
“Trương Toại Phong bắt nạt một cô gái, Tể Tể và Tiểu Tương không nhịn được nên đá anh ta xuống hồ nước.”
Đậu Văn: “…”
Thằng anh họ này của anh nếu không chết trên tay phụ nữ chắc anh ta không nhắm mắt nổi quá.
Làn trước cởi truồng nhảy lầu bị lên trên phát sóng trực tiếp cũng là do có liên quan tới phụ nữ.
Nghe nói còn bị nhốt hơn nửa tháng.
Đầu óc Trương Tập căng thẳng, mặc dù ông ta cảm thấy mất hết mặt mũi.
Nhưng mà nghĩ tới việc mấy người này đều là thế hệ trẻ của nhà họ Hoắc, cho dù đang ở trước mặt cháu vợ thì ông ta cũng không thể không xấu hổ mà mở miệng.
“Đây là cậu chủ Tư Lâm nhỉ.”
Hoắc Tư Lâm nhìn về phía ông ta không nói chuyện.
Trương Tập cố gắng để cho mình đừng nghĩ mình đang là người lớn.
Ông ta quyết tâm, bây giờ ông ta là con cháu.
“Chuyện này đúng là do thằng con hư thân mất nết nhà tôi sai, là do tôi không thể dạy dỗ nó đúng đắn. Ngày mai tôi sẽ dẫn nó tới nhà họ Hoắc để xin lỗi.”
Trương Tập nói xong thì nhìn về Tể Tể và Tương Tư Hoành, vẻ mặt nịnh nọt hỏi hai đứa nhỏ.
“Tể Tể, Tiểu Tương, lúc nãy hai đứa đá có đau chân không?”
Vừa đúng lúc bác sĩ và y tá đi theo xe cấp cứu đã tới, Trương Tập lập tức gọi họ lại.
“Bác sĩ ơi, bên này nè, mau lại đây xem thử chân hai đứa nhỏ này có bị thương hay không?”
Mọi người: “…”
****
Ngày hai mươi hai tháng chạp, Trương Tập dẫn theo thằng con trời đánh Trương Toại Phong đến trang viên nhà họ Hoắc.
Trương Tập cũng đem theo tới rất nhiều quà.
Mấy món quà không mắc tiền lắm, nhưng có thể thấy được là người tặng rất có tâm.
Búp bê công chúa Elsa, Robot biến hình, thậm chí còn có cả dao nhựa củ cải đang nổi tiếng gần đây.
Còn là một con dao đủ màu nữa.
Hai anh em Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Lệnh không có ở nhà, Tương Uyên và Kế Nguyên Tu được tính là người lớn trong nhà.
Tương Tư Hoành dùng thần thức kể mọi chuyện của hai cha con nhà Trương Tập cho cha ruột mình biết, khuôn mặt nghiêm túc của cậu bé làm cho Tương Uyên buồn cười không thôi.
Tương Uyên còn chưa nói gì thì Trương Tập đã đá vào bắp chân Trương Toại Phong một cái.
Trương Toại Phong bị đá một cái đau điếng, nhưng anh ta không dám nói một lời nào, ngoan ngoãn quỳ trên mặt đất.
Kế Nguyên Tu nhíu mày.
Hoắc Tư Lâm bước nhanh tới trước kéo Trương Toại Phong dậy.
“Ông làm gì thế hả? Người không biết lại nói nhà họ Hoắc chúng tôi ỷ thế bắt nạt người khác sao?”
Trương Toại Phong vừa định quỳ lại như lời Trương Tập đã dặn trước đó, nhưng Trương Tập đã nhanh chóng nháy nháy mắt với anh ta.
“Sao lại thế được? Thật sự là thằng chó này láo quá, cũng tại bình thường tôi bận rộn quá. Không có thời gian dạy dỗ nó cho đàng hoàng, cho nên hôm nay dẫn thằng con hư đốn này tới xin lỗi Tể Tể và Tiểu Tương.”
Có người lạ tới trang viên, đám yêu quái lấy gà trống nhỏ và Thỏ Đen cầm đầu đã sớm nấp dưới chân tường nghe lén.
À được đấy.
Súc sinh?
Đang chửi tộc loài của bọn nó à?
Kế Nguyên Tu còn nhỏ, giọng nói còn khá non nớt, nhưng lời nói rất nặng.
“Con mất dạy, là lỗi của cha. Nếu tổng giám đốc Trương đã biết đây là do lỗi của mình thì ông hãy dạy anh ta cho tốt vào.”
Trước khi Trương Tập tới đây đã cố tình qua nhà Đậu Văn tìm hiểu kỹ các thành viên trong nhà họ Hoắc.
Ông ta nghe Kế Nguyên Tu nói thế thì lập tức đồng ý ngay.
“Đúng đúng đúng, anh Nguyên Tu nói rất đúng. Về nhà tôi nhất định sẽ dạy dỗ nó cho thật tốt, tôi cam đoan sau này thằng súc sinh này sẽ đàng hoàng.”
Thỏ Đen nhe răng.
Lại chửi tộc loại của nó rồi.
Đại sư Cát Mẫn nhận ra được sự tức giận của nó, nhỏ giọng an ủi nó.
“Có súc sinh dù là súc sinh nhưng lại rất lương thiện, giống như chúng ta nè. Còn có người thì dù là con người nhưng lại ác độc, giống như Trương Toại Phong đó.”
Người nhà họ Hoắc vốn đã không thích cha con Trương Tập, hơn nữa bọn họ cũng biết những hành động ghê tởm của Trương Toại Phong, Tương Uyên cũng không thèm khách khí nữa.
------------------------------
e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ