Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1805:

“Đầu óc không tỉnh táo được thì xuống hồ mà ngâm cho tỉnh đi.”

“Thắng súc sinh.”

Trương Tập hùng hùng hổ hổ, cuối cùng thì đá thẳng thằng con trai mình xuống hồ nước luôn.

Một tiếng “Tõm” vang lên, tiếp theo đó là tiếng gào khóc thảm thiết của Trương Toại Phong, vô cùng ồn ào náo nhiệt.

Dương Cương và Cao Triệu Ba không hổ là bạn từ bé của Trương Toại Phong.

Vừa thấy Trương Tập vẫn luôn bảo vệ Trương Toại Phong nay lại đột nhiên nổi giận, thậm chí còn đánh anh ta không chút nương tay thì hai người họ đã biết mình nên làm gì.

Hai người họ nhìn nhau.

Sau đó như sung rụng.

Cả hai nhảy “tõm” xuống hồ nước.

Ông chủ Lạc cùng với hai ông chủ còn lại: “…”

Tổng giám đốc Trương bị lên cơn động kinh à?

Trương Toại Phong cũng có suy nghĩ y như thế: “…”

Cha anh ta điên rồi à?

Bên này quá ồn ào nên đám người Hoắc Tư Lâm vội vàng chạy sang bên này xem.

Đậu Văn còn la lớn.

“Tư Cẩn! Có chuyện gì ở bên kia thế? Em trai em gái của tớ đâu rồi hả? Đừng nói là đều bị rớt xuống hồ rồi đấy nhé?”

Giọng của Đậu Văn dần dần tới gần.

Lúc anh ta thấy Tể Tể và Tương Tư Hoành đứng ở bên cạnh Hoắc Tư Cẩn, đang thò đầu ra nhìn hướng về trong hồ thì thở phào nhẹ nhõm.

“Chẳng lẽ là có ai uống nhiều quá nên rớt xuống hồ rồi sao?”

Lúc Trương Tập thấy Đậu Văn thì sự nghi ngờ trong lòng của ông ta đã đã có được đáp án.

Tư Cẩn!

Hoắc Tư Cẩn!

Quả nhiên là người nhà họ Hoắc.

Sau đó ông ta cũng thấy cả cháu đích tôn nhà họ Lục, người vừa ở nước ngoài về, Lục Trạch.

Theo như những gì ông ta biết thì Lục Trạch chơi thân với con trai của ông cả nhà họ Hoắc, Hoắc Tư Lâm, trước khi Lục Trạch ra nước ngoài thì hai người họ là bạn cùng lớp.

Lại nhìn sang anh chàng đứng bên cạnh Lục Trạch, khuôn mặt tuấn tú đẹp trai, khí chất xuất chúng, vừa nhìn đã khiến người ta không thể rời mắt được.

Tể Tể và Tương Tư Hoành đều cùng đồng thanh gọi Hoắc Tư Lâm.

“Anh cả.” “Anh Tư Lâm.”

Trương Tập: “…”

Trương Toại Phong bị cha ruột đánh cho một trận, còn bị đá xuống hồ lại chẳng những không tỉnh táo lại mà còn càng điên hơn.

“Cha, sao tự nhiên cha lại đánh con?”

“Trước giờ thiếu gì mấy đứa con gái bị con nhắm tới? Lần nào cha cũng đều giúp con xử lý… Á! Cha! Tại sao cha… Tại… Á, cha, cha đừng đánh nữa mà.”

Trương Tập chỉ hận không thể đánh chết thằng con trời đánh này ngay bây giờ.

Đúng là đồ ngu như heo.

Ông ta đã làm đến thế rồi mà còn không nhận ra là ông ta đang bất đắc dĩ sao?

Nếu như giờ ông ta không đánh anh ta, hon nữa còn phải đánh trước khi thân phận của cháu đích tôn nhà họ Hoắc bị tuôn ra thì ông ta chẳng thể nào làm nhẹ tội cho thằng con trai cưng được.

Cái thằng ngu ngốc.

Chỉ có hai đứa bé mà cũng không điều tra ra thân phận được, bây giờ cũng không chịu lanh hơn một chút.

Không thấy hai thằng Dương Cương và Cao Triệu Ba đều đã nhận ra tình hình mà tự nhảy xuống hồ rồi sao?

Trương Tập tức giận tới mức muốn tắc nghẽn cơ tim.

Nhưng vì để tránh cho thằng con cưng không nói ra được mấy câu khiến cho người nhà họ Hoắc chán ghét nữa thì ông ta cũng không thèm quan tâm tới mặt mũi là gì nữa.

Ông ta nắm lấy tóc của con trai mình kéo giật ngược rồi đánh liên tục lên người Trương Toại Phong.

Đám người Đậu Văn: “…”

Đậu Văn còn tưởng là mình bị hoa mắt cơ.

Lực chú ý của anh ta hướng về phía hai đứa bé Tể Tể và Tương Tư Hoành.

Mãi tới khi Trương Toại Phong mở miệng thì Đậu Văn mới nhận ra người nọ chính là Trương Toại Phong, là thằng cháu bất tài vô dụng, không có học vấn nghề nghiệp đàng hoàng, suốt ngày chỉ biết chơi bời nhậu nhẹt gái gú không hề có điểm dừng và gọi cha anh ta bằng cậu.

Là anh họ gần của anh ta – Trương Toại Phong.

Mà người đang tức giận mắng chửi, thậm chí là nhảy dựng lên đánh anh họ anh ta tơi bời lại chính là người cha của Trương Toại Phong, người vẫn luôn đứng sau giải quyết mọi rắc rối của anh ta.

Đậu Văn thấy cảnh này thì câm nín không biết phải nói gì luôn.

Anh ta tưởng bữa giờ dượng mình đang thích phong cách nhẹ nhàng lịch sự cơ mà nhỉ.

Trương Toại Phong bị Trương Tập đánh hôn mê bất tỉnh.

Lúc này thì Trương Tập mới chịu dừng lại.

Nhóm ba người của ông chủ Lạc vô cùng biết xem xét tình huống, thấy thế thì lập tức vớt Trương Tập đã bị ngất xỉu ra khỏi hồ.

Sau đó còn nhanh chóng gọi xe cứu thương.

Tể Tể thấy anh Đậu Văn vẫn luôn hết nhìn Trương Tập thì nhìn sang Trương Toại Phong, ánh mắt qua qua lại lại, cô bé có chút tò mò.

“Anh Đậu Văn, sao nãy giờ anh cứ xem hai người họ hoài thế ạ?”

Đậu Văn: “…”

Đậu Văn lúng túng gãi gãi mũi.

Trương Tập càng lúng túng hơn.

Ông ta cúi đầu nhìn về phía bản thân, bộ đồ tây trên người bị văng nước ướt nhẹp, ẩm ướt và nhăn nhúm.

Hơn nữa vì áo trong cũng bị ướt nên nó dính sát người, cái bụng bự của ông ta cũng vì thế mà bị lộ ra rõ hơn.

Có điều Trương Tập cũng phản ứng rất nhanh, ông ta giả vờ bất ngờ nhìn sang Đậu Văn.

“Tiểu Văn, cháu biết Tể Tể và Tương Tương à?”

Đậu Văn: “Tương Tương là ai?”

Tương Tư Hoành nhanh chóng bước lên một bước, ưỡn ngực ra nói.

“Là em á anh Đậu Văn ơi.”

Đậu Văn: “…”

Mặc dù anh ta khá kinh ngạc vì sao một người luôn làm giá như Tương Tư Hoành lại chịu thừa nhận mình là Tương Tương, nhưng Đậu Văn vẫn tạm thời để thắc mắc đó sang một bên, nhanh chóng chào hỏi.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free