Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1768:
Trương Lực lập tức cảm thấy không ổn cho lắm.
Hoắc Trầm Vân và Hoắc Tư Tước đồng thời mở miệng.
“Tể Tể, Vương Tinh và Dương Thận đâu rồi?”
Tể Tể quay đầu chỉ vào bên trong ký túc xá.
Mỗi tay của Tương Tư Hoành nắm một cái chân, đang hì hục kéo chúng nó về phía cửa ký túc xá.
Bọn họ vừa nói xong, Tương Tư Hoành đã kéo Dương Thận và Vương Tinh - hai người đang ngất xỉu - ra tới cửa.
Hoắc Trầm Vân, Hoắc Tư Tước và Bách Minh Tư: “...”
Tương Tư Hoành thả hai cái chân xuống, sau đó gãi đầu cười hì hì giải thích.
“Chú ba, anh Tư Tước, anh Minh Tư, tại hai người nọ lớn xác quá, lại là người sống nên em không thể vo tròn bọn họ thành một cục giống như cách mà Tể Tể làm được ạ.”
Trương Lực đang trợn mắt há mồm nhìn cảnh này lập tức lấy lại tinh thần, sau đó theo bản năng hỏi.
“Nhưng nếu thế thì mình có thể khiêng mà?”
Tương Tư Hoành cúi đầu nhìn thân thể nhỏ nhắn của mình, sau đó lại nhìn Vương Tinh và Dương Thận - hai người đều lớn hơn mình gấp ba gấp bốn lần - rồi đáp.
“Anh Trương Lực, không phải không thể khiêng, mà là nếu dùng cách đó thì người chịu khổ sẽ là bọn họ đấy ạ.”
Trương Lực không rõ nguyên do.
“Là sao cơ?”
Chuyện này thì Tể Tể rất hiểu.
“Anh Trương Lực ơi, nếu làm vậy thì đầu và chân của anh Dương Thận và anh Vương Tinh sẽ bị kéo lê trên mặt đất, gương mặt cũng sẽ chà xuống mặt đất như cây lau nhà đấy ạ.”
Tương Tư Hoành gật đầu thật mạnh.
“Đúng thế!”
Trương Lực: “...”
Hình ảnh đó... thật sự không dám tưởng tượng!
Trong lúc bà người đang nói chuyện thì Bách Minh Tư đã lấy hai lá bùa ra dán ở giữa mày của Dương Thận và Vương Tinh.
Chờ khi lá bùa biến thành tro tàn, hai người họ đồng thời mở mắt ra.
Vương Tinh lập tức bật dậy từ trên mặt đất, sau đó bắt chước gấu koala ôm chặt Bách Minh Tư - người cách mình gần nhất.
“Minh Tư, cứu mạng! Có quỷ! Lá bùa của cậu biến thành tro rồi, tôi... tôi ngất xỉu nên không còn biết gì nữa!”
Dương Thận chậm hơn một bước, nhưng khi nhìn thấy Hoắc Tư Tước đang đứng ở bên cạnh, cậu ấy cũng bắt chước Vương Tinh đu lên người của Hoắc Tư Tước.
“Anh Tư Tước, tiêu rồi! Trong ký túc xá có quỷ!”
Hoắc Tư Tước dùng tay đẩy cậu ấy xuống.
“Đi ra coi! Đàn ông đàn ang mà ôm ôm ấp ấp cái quái gì! Quỷ đã bị xử lý, hai người an toàn rồi!”
Dương Thận: “...”
Vương Tinh đang đu trên người của Bách Minh Tư: “...”
Hai người gần như đồng thời mở miệng.
“Thật ư?”
Tể Tể cười tủm tỉm.
“Anh Dương Thận, anh Vương Tinh, là thật đấy ạ!”
Dương Thận và Vương Tinh nhìn thấy Tể Tể thì cứ như tìm được người thân lâu ngày không gặp, vội vàng chạy ùa qua đó.
Lần này tốc độ của Dương Thận nhanh hơn, cậu ấy khom lưng chuẩn bị bế Tể Tể lên, đáng tiếc lại bị sức nặng của Tể Tể làm mất cân bằng, thế là ngã nhoài về phía cô bé.
Hoắc Trầm Vân, Hoắc Tư Tước, Tương Tư Hoành và Bách Minh Tư đồng thời ra tay.
Một người túm cánh tay của Dương Thận, một người nắm cổ áo của Dương Thận, một người chen vào giữa Tể Tể và Dương Thận để làm lá chắn thịt, một người thì dùng bùa định thân dán ở phía sau lưng của cậu ấy.
Dương Thận: “...”
Tận bốn người!
Nếu thêm một người nữa thì có phải sẽ thành “ngũ mã phanh thây” hay không hả?
Không chết trong tay quỷ mà lại “chết” trong tay của người một nhà ư?
Thế mà cũng được à?
Và thế là, chủ nhiệm lớp Cao Đình đã tới đây trong tình huống trớ trêu như thế này.
Cao Đình: “...”
****
Tương Tư Hoành ôm chặt Tể Tể và kéo cô bé qua một bên.
Bách Minh Tư thì nhanh chóng thu hồi lá bùa định thân về.
Hoắc Trầm Vân và Hoắc Tư Tước phối hợp cực kỳ ăn ý, cả hai dùng sức kéo Dương Thận trở về và giúp cậu ấy đứng vững lại.
Vương Tinh lảo đảo một cái, đầu đập cái “bốp” vào vách tường ở bên cạnh.
Cao Đình thấy cảnh này thì khóe miệng run rẩy không thôi: “Mọi người đang... làm cái gì vậy?”
Hoắc Tư Tước vội vàng giải thích: “Cô Cao, bọn em tới tìm Dương Thận để kêu ba người bọn họ về đi học ấy ạ.”
Tuy Dương Thận cũng cảm thấy cạn lời dữ lắm nhưng cậu ấy vẫn nhanh chóng gật đầu: “Đúng đấy ạ!”
Vương Tinh xoa xoa cái đầu u một cục của mình rồi phụ họa theo: “Đúng vậy thưa cô.”
Trương Lực đương nhiên cũng không muốn làm kẻ lạc loài: “Đúng vậy đó cô Cao, Vương Tinh nói cậu ấy quên mang theo vở bài tập toán nâng cao, bởi vậy bọn em mới đi cùng cậu ấy trở về lấy, sẵn tiện đi vệ sinh luôn, có điều... đi hơi lâu một chút, anh... khu, Tư Tước và Minh Tư sợ bọn em đến trễ nên mới vội vã đi tìm bọn em.”
Cao Đình hoàn toàn không tin: “Tới tìm bọn em mà còn dẫn theo hai đứa bé học mẫu giáo hả?”
Hơn nữa hai đứa nhỏ này còn là con cái của nhà họ Hoắc nữa chứ.
Hoắc Trầm Vân ho khan một tiếng, đứng ra giải thích: “Cô Cao, Tể Tể và Tiểu Tương nói muốn đi theo Tư Tước và Minh Tư, cho nên hôm nay tôi mới cố ý dẫn bọn chúng tới đây để thăm hai người anh của mình thôi.”
Đây là lần đầu tiên Cao Đình nhìn thấy Hoắc Trầm Vân, cô ấy lập tức nhăn mày hỏi: “Xin hỏi anh là...”
Hoắc Trầm Vân lập tức tự giới thiệu: “Hoắc Trầm Vân, tôi đứng thứ ba trong nhà họ Hoắc.”
Cao Đình: “...”
Nếu là người khác, có lẽ Cao Đình sẽ còn tranh cãi thêm vài câu.
Nhưng nghe nói cậu ba nhà họ Hoắc đã từng đi lạc khi còn bé, tuổi thơ cũng không tốt đẹp gì cho cam, thậm chí anh ấy chỉ mới được nhận về nhà cách đây không lâu mà thôi.
Cao Đình không muốn nhiều lời, thôi vậy, chỉ cần tìm được mấy đứa học sinh là được rồi.