Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1767:
“Anh Trương Lực, anh vẫn ổn chứ?”
Hai hàm răng của Trương Lực đánh vào nhau lập cà lập cập.
“Ổn... ổn lắm... nhưng chậm thêm chút nữa là bất ổn thật rồi, cũng may là Tể Tể... Tể Tể em đến kịp, nhanh lên... Dương Thận... Dương Thận còn ở bên trong.”
Tể Tể gật đầu, cô bé đỡ anh Trương Lực ngồi xuống dựa lưng vào khung cửa.
“Anh Trương Lực, anh chờ Tể Tể một chút, em đi một xíu rồi sẽ về ngay.”
Trương Lực vội vàng lết lết ra phía bên ngoài khung cửa, cậu ấy sợ mình ở gần quá thì sẽ bị con quỷ bắt vào bên trong nữa.
Hoắc Trầm Vân, Hoắc Tư Tước, Bách Minh Tư và Tương Tư Hoành cũng đã tới nơi.
Hoắc Trầm Vân và Hoắc Tư Tước thở hồng hộc.
Bách Minh Tư và Tương Tư Hoành thì vẫn bình thường.
Thấy sắc mặt của Trương Lực trắng bệch, Bách Minh Tư dán một lá bùa trấn hồn ở giữa lưng của cậu ấy rồi niệm một đoạn chú, sau đó mới rụt tay về.
“Rồi đó Trương Lực, giờ thì cậu đã không sao rồi.”
Phía sau lưng của Trương Lực lạnh toát, nhưng có lẽ là vì hiện giờ đang có nhiều người cho nên lá gan của cậu ấy cũng lớn hơn một ít.
“Mẹ nó chứ! Minh Tư, Đại Lực Tử tôi đây suýt nữa đã đi gặp ông bà rồi đấy!”
Bách Minh Tư buồn cười vỗ vai trấn an cậu ấy.
“Không có chuyện đó đâu! Cậu có bùa bình an rồi mà.”
Trương Lực vội móc lá bùa bình an trong túi quần ra, lá bùa vừa mới tiếp xúc với không khí thì lập tức biến thành một đống tro tàn.
Trương Lực: “...”
Bách Minh Tư lấy một lá bùa khác từ trong túi ra rồi đưa cho cậu ấy.
“Đây, cho cậu một lá bùa mới nè, cấp bậc của lá bùa này cao hơn nhiều, mấy con quỷ mạnh hơn cũng không dám lại gần đâu.”
Trương Lực vội nhận lấy.
“Cảm ơn nhé Minh Tư, cậu có ân cứu mạng với tôi đấy!”
Bách Minh Tư buồn cười vỗ bả vai của cậu ấy.
“Cậu có thấy Tể Tể không?”
Trương Lực vội gật đầu.
“Có, nếu không nhờ Tể Tể tới kịp thời thì chắc tôi và anh Dương đều đã mất mạng ở chỗ này rồi.”
Hoắc Tư Tước bổ sung thêm một câu.
“Còn có Vương Tinh nữa.”
Trương Lực gật đầu thật mạnh.
“À đúng! Còn có Vương Tinh nữa, cậu ấy... hình như cậu ấy bị quỷ nhập hay sao ấy, phong cách nói chuyện âm u làm người ta sởn hết cả tóc gáy.”
Tương Tư Hoành nhân lúc mọi người không để ý thì luồn qua khung cửa và chui tọt vào trong phòng.
Hoắc Tư Tước thấy được nhưng lại vờ như không thấy, tiếp tục hỏi thăm Trương Lực về tình hình cụ thể.
“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì thế?”
Nãy giờ Hoắc Trầm Vân vẫn luôn im lặng, có điều khi thấy cháu trai hỏi về vấn đề này, anh ấy lập tức nghiêm mặt nhìn về phía Trương Lực.
Biểu cảm trên khuôn mặt của Trương Lực có chút phức tạp, cậu ấy bắt đầu kể cho bọn họ nghe mọi chuyện, từ việc ba người đi ra khỏi nhà vệ sinh cho đến việc Vương Tinh bỗng nhiên đòi về ký túc xá lấy vở bài tập toán nâng cao, đương nhiên là cả những việc xảy ra phía sau đó nữa.
Bách Minh Tư nghe xong thì nở nụ cười dịu dàng.
“Mấy cậu may đấy chứ, bởi vì không gặp phải mấy con quỷ dữ dằn hơn.”
Tể Tể đi ra từ trong phòng, nghe thấy anh Minh Tư nói như vậy thì non nớt đáp.
“Đúng đó ạ! Lần này chỉ là một con địa phược linh bình thường thôi, bởi vì nó đã từng hại người cbo nên đã bị Tể Tể vo tròn lại rồi.”
Trương Lực: “Địa phược linh, vo tròn?”
Tể Tể gật đầu, cô bé giơ bàn tay béo ú ra và bắt đầu ngưng tụ sức mạnh, Trương Lực lập tức thấy rõ quả cầu đen xì ở bên trong lòng bàn tay của cô bé.
Trên quả cầu đen kia còn có một đôi mắt to đang chảy máu ròng ròng.
Trương Lực vội dùng tay che mắt mình lại.
“Ối trời ơi! Bà cô tổ Tể Tể à, em đừng để anh Trương Lực nhìn thấy thứ đáng sợ như vậy chứ, tối nay chắc anh Trương Lực sẽ gặp ác mộng mất!”
Tể Tể vội vàng tản năng lượng ra, sau đó dùng một ngón tay chọc vào con mắt ở giữa quả cầu đen.
Quả cầu đen lập tức phát ra tiếng kêu thê lương thảm thiết.
“Á á á!”
Tể Tể phồng má uy hiếp nó.
“Nếu còn dám hù dọa anh Trương Lực thì Tể Tể sẽ bóp nát mày, khiến mày hồn phi phách tán đó!”
Quả cầu đen run lên bần bật, sau đó quyết định thành thật nhắm mắt giả chết.
Tể Tể thấy nó không dám hó hé gì nữa thì mới nhét nó lại vào trong túi.
Kế đến, cô bé lại lấy một cái lược nhỏ từ trong một cái túi khác ra rồi nhón chân lên đưa tới trước mặt của Bách Minh Tư.
“Anh Minh Tư, anh nhìn nè, là cây lược này á.”
Bách Minh Tư nhận lấy cây lược rồi nhìn kỹ, quả nhiên phát hiện trên đó đang tản ra một ít âm khí nhàn nhạt.
“Tể Tể, số âm khí này là...”
Tể Tể dùng bàn tay béo ú quơ một cái, số âm khí đáng sợ bên trên đó lập tức bị Tể Tể vo tròn và biến thành một quả cầu đen còn nhỏ hơn cả con địa phược linh ban nãy.
Tể Tể thuần thục nhét nó vào trong túi.
Trương Lực xem đến mức trợn mắt há hốc mồm.
“Tể Tể, em...”
Tể Tể cười hì hì.
“Anh Trương Lực, Tể Tể dự trữ bọn nó để khi nào đói thì ăn đấy ạ.”
Không chờ Trương Lực nói chuyện, Tể Tể lại mềm giọng bổ sung.
“Tuy rằng số lượng không nhiều, sức mạnh ẩn chứa bên trong cũng khá ít, nhưng chỉ cần là thứ có thể ăn thì Tể Tể đều thích cả, tuyệt đối không lãng phí chút nào hết.”
Trương Lực: “...”
Tuy rằng sau chuyện cậu của Vương Tinh, cậu ấy cũng biết Tể Tể rất ghê gớm, nhưng mà... Vương Tinh không hề nói cho cậu ấy biết rằng Tể Tể lại ăn âm khí.
Không đúng!
Nếu ăn âm khí thì rốt cuộc em ấy là sinh vật gì vậy?