Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1752:

Đào Huệ cũng nói thêm.

“Đúng đó! Đồng chí lính cứu hỏa à, bây giờ ở đâu mà có nhiều bệnh trầm cảm đến vậy hả? Cuộc sống khi xưa của chúng tôi khó khăn biết nhường nào, nhưng chẳng phải tôi với cha nó cũng đã vượt qua được rồi sao? Bây giờ nó được ăn ngon mặc đẹp sống sướng, chỉ có việc đi học thôi mà cũng nói mình bị trầm cảm, gạt ai vậy?”

Hai đồng chí lính cứu hỏa bỗng nhiên hiểu ra tại sao Tể Tể và anh ba Hoắc lại chạy tới.

Nếu thực sự để cha mẹ này lên sân thượng và nói những lời này, cô gái kia có lẽ sẽ bị đả kích sâu sắc sau khi nghe được.

Và có lẽ mọi sự trấn an xoa dịu trước đó của họ đều công cốc.

Hai người nhìn nhau, sau đó một người tiếp tục chặn lại ở cửa, người còn lại xoay người đi vào trong, lấy điện thoại ra liên lạc với đồng nghiệp trên sân thượng và nhanh chóng nói rõ tình hình bên mình.

“Được, đừng để họ đi lên. Cô gái đang cầm dao trong tay và đã tự cứa vào cổ nên không được chịu thêm bất kỳ kích thích gì nữa.”

“Đã rõ!”

Sau khi cuộc gọi kết thúc thì đồng chí lính cứu hỏa trả lời điện thoại mới đi về.

Đồng chí đến trước mặt Chu Hạc và Đào Huệ để giải thích với họ.

“Anh Chu, cô Chu, bây giờ tình hình trên đó có chút đặc biệt nên hai người chờ ở đây trước đi.”

Đào Huệ trở nên kích động.

“Như vậy thì sao mà được? Con gái của tôi muốn nhảy lầu mà một người làm mẹ tôi đây không được lên đó bảo nó xuống sao?”

“Nếu nó thực sự có xảy ra chuyện gì thì có phải các anh lấy mạng mình đền lại cho tôi không?”

Chu Hạc nghiêm nghị nói: “Nếu thực sự xảy ra chuyện thì các anh có dùng mạng mình cũng đền không nổi! Tránh ra! Để chúng tôi lên!”

Hoắc Trầm Vân nhìn hai vợ chồng Chu Hạc và Đào Huệ mạnh mẽ, sợ họ sẽ đụng trúng Tể Tể nên anh ấy vội vàng bế Tể Tể bước sang bên cạnh vài bước.

Chu Hạc như thể nghĩ đến điều gì đó nên vội vàng nhìn họ.

“Hai người, đứng lại!”

Đào Huệ cũng kịp phản ứng lại.

Vừa nãy họ đang đi lại bình thường, khi chuẩn bị bước vào tòa nhà thì người đàn ông bế cô bé mũm mĩm với vẻ mặt ốm yếu này đi tới nói gì đó với đồng chí lính cứu hỏa, thế là họ bị chặn lại.

Bây giờ thậm chí còn không cho đi lên!

Đào Huệ giận dữ hỏi Hoắc Trầm Vân.

“Hai người là ai ? Rốt cuộc hai người có âm mưu gì? Tại sao hai người vừa tới là đồng chí lính cứu hỏa không cho chúng tôi đi lên?”

****

Hoắc Trầm Vân còn chưa kịp lên tiếng thì hai đồng chí lính cứu hỏa bước lên chặn ở trước mặt anh ấy.

“Anh Chu, cô Chu, không phải vì anh này đến rồi chúng tôi mới chặn hai người lại, đây chỉ là trùng hợp mà thôi.”

Đào Huệ hoàn toàn không tin.

“Hừ! Trùng hợp à! Lại tình cờ như vậy ư!”

Dứt lời, Đào Huệ như thể nghĩ đến điều gì đó, một đôi mắt giận dữ đến bốc lửa đột nhiên nhìn vào Tể Tể có sắc mặt tái nhợt trong vòng tay Hoắc Trầm Vân.

“Tôi nhớ ra rồi, khi nãy chúng tôi đến đây, tôi rõ ràng nghe thấy các người chào hỏi lẫn nhau, các người quen biết người đàn ông này!”

Dứt lời, cô ta nhanh chóng quan sát cách ăn mặc của Hoắc Trầm Vân và Tể Tể, thế là trí tưởng tượng bay xa.

“Gia đình họ giàu lắm đúng không? Nhưng con của cậu ta bị bệnh nặng, nhất định phải lấy nội tạng của con gái tôi để cấy ghép đúng không?”

Hai đồng chí lính cứu hỏa: “…”

Hoắc Trầm Vân và Tể Tể: “…”

Bốn người họ đều choáng váng trước trí tưởng tượng bay xa của Đào Huệ.

Tể Tể nhẹ nhàng lên tiếng.

“Dì ơi, không phải vậy đâu.”

Giọng nói của Tể Tể không lớn, vì phần phổi vừa bị đau nhức hai lần nên trông cô bé ỉu xìu, ai nhìn thấy cũng sẽ nghĩ rằng cô bé không khỏe.

Vì hai đồng chí lính cứu hỏa đang làm việc, cho dù họ có nhận ra điều đó thì họ cũng không tiện hỏi thăm quá nhiều.

Cách nói quá đáng như vậy mà lại bị Đào Huệ nghĩ ra, thế mà chồng của cô ta, Chu Hạc cũng tin vào điều đó.

“Đúng! Chắc chắn là như vậy! Tôi hiểu con gái của tôi, sao nó có thể bị bệnh trầm cảm gì chứ, nói thẳng ra là bị các người hợp tác lại ép nó!”

Hoắc Trầm Vân kìm nén cơn giận ở đan điền.

Anh ấy nhẫn nhịn hết lần này đến lần khác, cuối cùng không thể nhịn được nữa, anh ấy ấn đầu nhỏ của Tể Tể vào ngực mình, dùng một bên tay che đi cái tai lộ ra ngoài của Tể Tể, sau đó anh ấy chửi thề.

“Đồ đần!”

Nếu không phải tình trạng của Tể Tể không thể nào dùng khoa học để giải thích thì Hoắc Trầm Vân thực sự muốn chửi thẳng vào mặt đối phương.

Sắc mặt của Chu Hạc trở nên cực kỳ khó coi.

“Sao, bị chúng tôi vạch trần tâm địa ác độc rồi nên giờ thẹn quá hóa giận, bắt đầu mắng chửi à?”

Hoắc Trầm Vân mở miệng ra còn chưa kịp nói gì thì Đào Huệ đột nhiên quay người lại, hét lớn với đám đông vây xem bị ngăn cách bởi băng cách ly.

“Mọi người mau xem này! Đứa con gái đáng thương muốn nhảy lầu tự tử của tôi chính là bị tên mặt người dạ thú này đẩy vào đường cùng!”

“Họ ỷ gia đình có tiền có quan hệ, hợp tác với lính cứu hỏa và bệnh viện, ở dưới lầu đợi con gái tôi từ sân thượng nhảy xuống rồi lấy đi nội tạng tươi sống của con gái tôi để làm phẫu thuật cấy ghép nội tạng cho đứa trẻ ốm yếu của cậu ta!”

“Mọi người mau giúp chúng tôi đi, cho chúng tôi đi lên gặp đứa con gái tội nghiệp của tôi!”

Giọng nói của Đào Huệ rất lớn, lại ăn mặc sang trọng tao nhã.

Cô ta vừa hét lên vừa bình tĩnh vuốt những sợi tóc bị gió thổi rối ở bên tai.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free