Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1751:

“Tể Tể, cháu sao vậy?”

Tể Tể tức giận!

Cô bé thực sự muốn xông đến trụ sở của công pháp dị nhân quốc tế để đập tan tành.

Cô bé vừa lên tiếng đã cảm thấy uất ức đến muốn khóc.

“Chú ba ơi, Tể Tể vừa mới dùng sức mạnh thì cơ thể đã thấy đau.”

Hoắc Trầm Vân sợ hãi, vội vàng dừng xe vào lề, nhanh chóng xuống xe rồi bế Tể Tể ở hàng ghế sau ra.

“Tể Tể, cháu tuyệt đối đừng sử dụng sức mạnh nữa, thật đấy. Nếu không… nếu không, chú ba sẽ lo lắng đến chết mất.”

Tể Tể gật đầu.

“Tể Tể biết rồi, chú ba đừng lo, vừa nãy Tể Tể chỉ là làm một thí nghiệm nhỏ thôi.”

Hoắc Trầm Vân cũng thấy khó hiểu.

“Tiểu Tương nói trước kia khi Tể Tể đánh đám nhân viên công pháp dị nhân quốc tế ở địa phủ, cháu càng đánh càng thoải mái, đáng lý ra thì cháu đã có thể sử dụng sức mạnh rồi, tại sao bây giờ…”

Tể Tể tức giận suy nghĩ một hồi và đưa ra một đáp án.

“Chú ba, có lẽ vì trước đó những người Tể Tể đánh đều là dị nhân, dị nhân đánh dị nhân là điều rất bình thường, nhưng bây giờ Tể Tể đang ở trần gian, thứ cháu thay đổi là đồ vật của trần gian, cho nên… Tể Tể lại bị phản phệ.”

Hoắc Trầm Vân chợt ngẩng đầu lên nhìn bầu trời đầy mây đen.

“Đây là chuyện tốt do Thiên Đạo làm ư?”

Tể Tể vội vàng lắc đầu.

“Chú ba, không phải, đây là phản phệ của quy tắc công pháp dị nhân quốc tế. Nếu là chú Thiên Đạo thì đáng lý ra Tể Tể sẽ bị sét đánh.”

Tuy bầu trời giăng đầy mây đen nhưng lại không hề có sấm sét.

Hoắc Trầm Vân cau chặt mày lại.

“Đây là họ không thể đánh lại Tể Tể nhà ta nên họ đã sử dụng các loại quy tắc vớ vẩn khác để kiềm chế Tể Tể của chúng ta.”

Tể Tể gật đầu rồi nở ra nụ cười dễ thương.

“Không sao, không sao, chú ba, thật…”

Khi bắt gặp ánh mắt vừa phẫn uất lại lo lắng của chú ba, Tể Tể giật mình nuốt lại những lời còn lại xuống.

Cô bé quay đầu đi, nhìn về phía sân thượng.

“À, chú ba ơi, chúng ta cũng qua đó xem thử đi.”

Nhịp tim của Hoắc Trầm Vân chậm lại một nhịp.

“Sao vậy? Xảy ra chuyện rồi ư?”

Tể Tể ngây ngô giải thích.

“Tạm thời vẫn chưa, nhưng… tử khí vây quanh chị gái kia lại nhiều hơn rồi.”

Hoắc Trầm Vân: “Sao lại như vậy?”

Tể Tể vội vàng nhìn xung quanh, tầm mắt xuyên qua đám đông và nhìn thấy cặp nam nữ ăn mặc rất thời trang tinh xảo, trông họ đã ngoài bốn mươi.

Trên người họ có khí vẩn đục rất mờ nhạt, mà khí vẩn đục đó lại theo họ vội vàng chạy lên sân thượng, khiến cho tử khí xung quanh chị gái trên sân thượng càng lúc càng tăng lên.

Tể Tể vội nói.

“Chú ba, chú mau ngăn hai người kia lại.”

Hoắc Trầm Vân nhìn qua đó theo tầm mắt của Tể Tể, anh ấy bế cô bé nhanh chóng chạy vào đám đông.

Tể Tể lo lắng sốt vó nhắc nhở anh ấy.

“Chú ba ơi, chú để Tể Tể xuống đi, như vậy chú mới có thể chạy nhanh hơn.”

Hoắc Trầm Vân không nghe theo Tể Tể.

“Không cần, gần đây trạng thái công việc của chú ba bình thường nhưng chú ba cũng thường xuyên rèn luyện sức khỏe. Tể Tể nhỏ nhắn như vậy, chú ba vẫn có thể chạy nhanh như bay khi đang bế Tể Tể.”

Tể Tể: “…”

Tể Tể lặng lẽ dùng bàn tay nhỏ bé lau đi những giọt mồ hôi rịn trên trán chú ba.

Hoắc Trầm Vân: “…”

Anh ấy không biết!

Anh ấy không biết gì cả!

Anh ấy chắc chắn sẽ bế Tể Tể và không buông tay.

Hoắc Trầm Vân bế lấy Tể Tể chạy gần như sắp đứt hơi nhưng cuối cùng anh ấy cũng đã chặn lại cặp nam nữ sắp bước vào cửa tòa nhà.

Hai chú lính cứu hỏa ở bên cạnh cũng sững sờ khi nhìn thấy Hoắc Trầm Vân và Tể Tể.

“Anh ba Hoắc, Tể Tể.”

Tể Tể cũng nhận ra họ nên cô bé vui vẻ chào họ.

“Chào hai chú~”

Đối mặt với Tể Tể có ơn cứu mạng, hai đồng chí lính cứu hỏa ngay khi nhìn thấy Hoắc Trầm Vân đang muốn ngăn cặp nam nữ lại thì họ cũng theo bản năng chặn ở lối vào.

Người đàn ông tên Chu Hạc cau mày lại, người phụ nữ Đào Huệ vừa lo lắng vừa tức giận.

“Đồng chí lính cứu hỏa, chúng tôi là cha mẹ của cô gái Chu Kiều Ân ở sân thượng muốn nhảy lầu, cũng là các đồng chí gọi điện bảo chúng tôi đến để nói chuyện với đứa trẻ mà.”

Chu Hạc mặc bộ vest màu xám tro, trên tóc có một ít keo xịt tóc, trông như một người thành đạt.

“Đúng vậy! Đồng chí lính cứu hỏa, mau cho chúng tôi đi lên đi, nếu chậm trễ và con gái của tôi thật sự nhảy xuống thì lúc đó chúng tôi sẽ kiện các anh!”

Một đồng chí lính cứu hỏa nói.

“Anh Chu, anh có biết tại sao con gái của anh lại có dấu hiệu tự tử không?”

Chu Hạc tối sầm mặt lại và không vui nói.

“Nếu tôi biết, liệu tôi có thể nào cho nó trèo lên tòa nhà cao như vậy để làm xấu mặt mình không?”

Dứt lời, Chu Hạc nhanh chóng nói thêm.

“Nếu nó thực sự muốn chết thì sao có thể tìm được một nơi nhiều người như vậy chứ? Sao Chu Hạc tôi đây lại có đứa con gái mất mặt như vậy!”

Đào Huệ cũng lên tiếng.

“Thì đó! Mới lên cấp ba mà nói mình bị bệnh trầm cảm gì đó, nói thẳng ra là muốn chúng tôi cho nhiều tiền tiêu vặt hơn! Bộ tiền của chúng tôi được gió lớn thổi tới à? Để đưa nó vào học ở ngôi trường này, chúng tôi đã tốn biết bao công sức! Đứa trẻ này… đúng là khiến tôi với cha nó phiền lòng chết đi được!”

Chu Hạc hùa theo.

“Đúng vậy! Còn ở đó trầm cảm? Không chăm chỉ học hành cũng thôi đi mà ngày nào cũng chơi điện thoại và xem những lời động viên độc hại! Tại sao bây giờ lại có nhiều bệnh trầm cảm đến vậy, một đứa học sinh như nó thì có gì để trầm cảm chứ?”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free